Bụt chùa nhà không thiêng Tại sao là Nick mà không là một gương mặt Việt Nam? Cát-xê của Nick không nhỏ. Anh yêu cầu chế độ VIP cho đoàn tuỳ tùng hơn chục người.
Phan Anh
Cho đến thời điểm tôi viết những dòng này, nghĩa là đã 2h sáng thì trên Facebook của tôi vẫn tràn ngập những lời cảm xúc về Nick Vujicic
của bạn bè. Thật dễ hiểu, với những gì mà chàng trai không tay, không
chân đã làm được, anh xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh. Ấy thế mà,
tôi vẫn không thể nào ngăn được tiếng thở dài...
Thở dài là bởi, với những trường hợp tương tự như Nick
Vujicic tại Việt Nam, trong vòng 1 phút tôi có thể kể tên ra 5 gương
mặt tiêu biểu. Những người như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, hiệp sĩ công
nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, vận động viên khuyết tật Phạm Thị
Thu... đã làm được những điều mà ngay cả người thường cũng khó có thể
làm được.
Hoàn cảnh của họ, tài năng và nghị lực của họ có lẽ
không thua Nick là bao, ấy thế mà họ vẫn đang miệt mài đâu đó để tìm mọi
cách sống qua ngày, nỗ lực để cống hiến cho xã hội nhưng không được mấy
ai quan tâm. Trong khi đó, những doanh nhân người Việt giàu có đã phải
bỏ một số tiền khổng lồ lên tới 32 tỷ đồng để mời Nick đến Việt Nam, nói
chuyện về nghị lực sống, về đam mê vượt qua khó khăn (những điều mà
người Việt Nam nói chung và những người khuyết tật nói riêng đã có
thừa).
32 tỷ đồng, một con số khổng lồ trong thời điểm hiện
tại, khi mà các doanh nghiệp đang lao đao vì khủng hoảng kinh tế và
người dân cũng đang ngập chìm trong khó khăn. Có thể nói với một chiến
dịch được cho là thành công về mặt truyền thông như một công ty đang làm
với Nick Vujicic, đó không hẳn là một sự lãng phí. Tuy nhiên, tôi cứ
nghĩ nếu công ty này chịu bỏ ra phân nửa số tiền đó thôi, để giúp đỡ
những gương mặt khuyết tật tài năng vươn lên... thì họ vẫn có thể tạo
được một chiến dịch PR vừa thành công cả về mặt truyền thông lẫn ý nghĩa
xã hội. Bởi những người khuyết tật Việt Nam cần những sự giúp đỡ thiết
thực hơn là những "cú hích" về tinh thần mà Nick đã mang tới.