31/01/2013

Chiến công nghẹt thở của CA Phú Yên túm gọn các ông bà già đáng thương...

Xem kịch bản & diễn biến "nghẹt thở"

Ngày 5-2-2012, Cơ quan an ninh Công an Phú Yên đã bất ngờ đột nhập vào sào huyệt của “Hội đồng Công luật công án Bia Sơn” phá tan bộ máy trung ương của tổ chức phản động này. ‘Hội đồng Công Luật Công Án Bia Sơn’, mà tiền thân là tổ chức ‘Ân Đàn Đại Đạo’lấy khu du lịch sinh thái Đá Bia thành căn cứ địa làm trung tâm chỉ huy hoạt động của tổ chức. Với chiến lược “tiền sinh thái, hậu tổ đình”, “bất bạo động”, tổ chức lập thành 12 ban, 26 pháp hội và 4 nhóm, Dự kiến tên nước, Quốc kỳ, Quốc ca, Thủ đô, ngày Quốc khánh, bộ máy chính quyền trung ương, địa phương, sắc phong 72 tướng lĩnh. đấu tranh thành lập Nhà nước Đại Nam Kinh Châu

Qua khám xét, lực lượng Công an đã thu giữ hàng trăm tập tài liệu thể hiện nội dung cương lĩnh hoạt động của Tổ chức phản động này cùng 19 kíp nổ, 10 bộ đàm, 1 ống nhòm, 2 máy tính xách tay, 1 máy ảnh, 1 máy quay phim, trên 12.000 USD và gần 190 triệu đồng tiền mặt. 
(Anninhthudo)

Ngày 28/1, TAND tỉnh Phú Yên đã mở phiên tòa sơ thẩm công khai xét xử các đối tượng trong tổ chức phản động “Hội đồng công luật công án Bia Sơn”. 22 bị cáo chủ chốt trong vụ án đã bị Viện KSND tỉnh Phú Yên truy tố về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Th09 
Chiến công đầu thuộc về Thiếu tướng Phạm Văn Hóa - Giám đốc Công an tỉnh Phú Yên
Qua tìm hiểu được biết:  Đối tượng chính hầu hết là người lớn tuổi, ít học, hiền lành ...
Đạo mà họ tu đối với người bên ngoài có thể cho là mê tín hoang đường, giống như thời kỳ đầu của Cao Đài, Hòa Hảo, phát triển theo lối truyền miệng qua gia đình, người thân, làng xóm với những tài liệu cũ kỹ, có những bản chép tay.
Những bằng chứng thu được không có gì cho thấy họ có âm mưu lật đổ nhà nước bằng bạo lực.
Họ đến với nhau theo tinh thần tự nguyện, vì không được công khai nên họ tụ tập tu lén vậy thôi!.
Khi bị bắt bản thân họ và người thân không ai tỏ vẻ chống đối công kích nhà nước, họ không cần luật sư bào chữa,, họ tin mình không làm gì sai và chấp nhận phán xét của tòa. 
Công sức của họ chung tay cải tạo núi rừng, xây dựng thành Khu du lịch sinh thái Đá Bia không phải là nhỏ, không rõ chính quyền Phú Yên sẽ xử như thế nào?...


Ông "dễ thương" này được CA gọi là "Bố già" đầu sỏ

Tham quan "Căn cứ địa - sào huyệt của Tổ chứcphản động"

Nghệ An: 3 “sếp” chỉ đạo... 1 nhân viên

(Dân trí) - Theo kết quả thống kê từ Sở Nội vụ Nghệ An, hiện một số sở, ban ngành cấp huyện đang tồn tại một nghịch lý, lãnh đạo nhiều hơn nhân viên. Có trường hợp ở một phòng ban, chỉ có 1 nhân viên, nhưng có tới... 3 cán bộ lãnh đạo.
Đơn cử như ngay chính trường hợp của Sở nội vụ tỉnh Nghệ An, với 31 biên chế nhưng đã có tới 19 lãnh đạo gồm 1 giám đốc, 4 phó giám đốc và các trưởng, phó phòng. Phòng Công chức viên chức của Sở hiện có 4 biên chế thì có tới 3 lãnh đạo gồm 1 trưởng phòng, 2 phó phòng, và chỉ có 1 nhân viên để giao phụ trách các công việc cần thiết.
 
Lãnh đạo nhiều hơn nhân viên (Tranh minh họa)
Lãnh đạo nhiều hơn nhân viên (Tranh minh họa)

Giáo sư bị bịt miệng

Giáo sư Đàm Thanh Sơn, nhà khoa học nghiên cứu vật lý nổi tiếng trên thế giới, có gửi ý kiến góp ý bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp tới trang web Dự thảo online của Quốc hội. Ông có ý kiến ở hai điều của bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp: điều 42 giữ nguyên quy định về "Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí" và điều 70 về "Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ chế độ dân chủ, cùng toàn dân xây dựng đất nước", bỏ quan điểm "tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam". Toàn văn thư góp ý của ông ở đây. Điểm đáng nói ở đây là trang web Dự thảo online của Quốc hội đã bỏ ý kiến thứ 2 của Giáo sư Đàm Thanh Sơn về điều 70, chỉ đăng ý kiến của ông về điều 42. Giáo sư Đàm Thanh Sơn đã gửi thư nhiều lần tới người quản trị của trang mạng Dự thảo online hỏi về phần ý kiến góp ý của ông bị cắt bỏ nhưng cho đến nay ông vẫn chưa nhận được thư trả lời.

Ôi, cái gọi là góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp và "không có gì cấm kỵ" là thế đấy. Chợt nhớ ông Nguyễn Văn Thiệu, Tổng thống VNCH ngày xưa từng nói: "Đừng nghe những gì Cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm". Thực tiễn luôn là thước đo chân lý. 


Donga01
*****

Phải nuôi thêm nhà Đài để ghi hình Chuột công chức gặm thời gian nữa sao hở trời?!

5 năm trước Thủ tướng ra chỉ thị, coi bộ hổng si nhê gì:
 


Ghi hình, phát sóng công khai công chức chơi game trong giờ làm việc

Học sinh Cam kết phát hiện, ngăn chặn Phản động trong dịp Tết ?!

Nguồn: Thpttuangiao

Đằng sau vụ Nhật Bản bắt Việt Nam đền 200 tỉ Dự án Cầu Nhật Tân

Lý giải vụ Nhật đòi VN 200 tỷ vì xây cầu chậm, Tin tức Việt Nam, Tin tức trong ngày, nhat doi viet nam boi thuong, giai phong mat bang cau nhat tan, xay cau cham, du an xay cau nhat tan, cham giai phong mat bang, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
Công tác giải phóng mặt bằng chậm dẫn tới chậm tiến độ dự án xây dựng cầu Nhật Tân.

30/01/2013 Một kỹ sư làm thuê cho nhà thầu Nhật Bản tiếp chuyện: nói thật, bọn em có được vị gì đâu. Toàn đi lo cho các sếp hưởng. Bọn em làm bên dưới nhục lắm. Nhà thầu ở đâu cũng phải bỏ tiền nuôi chính quyền. Mất mấy cái cừ sắt thôi, muốn lấy lại cũng bị vòi cả trăm triệu. Muốn thằng Hà Nội (UBND TP) nó triệu tập họp các sở ban ngành giải quyết cho cái đường điện, công trình ngầm à? Chi mỗi cuộc họp không bao giờ dưới 200 triệu (chưa tính phong bì riêng cho sếp nhớn). Không chi tiền à? Nó chơi xỏ lá ngay. Mặt bằng kia có rồi, các ngài cứ vào đi. Đúng là có mặt bằng thật nhưng nó chơi đểu bố trí lối vào rất nhỏ thì làm gì được? Hoặc nó cố tình bố trí mặt bằng thi công kiểu xen kẽ với dân nên không thể tổ chức xe máy thi công ồ ạt được. Hoặc nó giao mặt bằng nhưng đường điện 110KV vẫn vắt vẻo trên đầu thì bố thằng nào dám đưa xe máy vào. Hoặc công trình ngầm vẫn còn dưới đất. Đi đến đâu cũng phải rắc tiền. Quan anh ở trên Bộ GTVT biết vậy nhưng chịu bọn Hà Nội vì đây là địa bàn làm ăn của chúng nó. Về sau, các anh Bộ thương tình mới cho “cái cơ chế”. Các chú cứ làm cái phiếu kê lên. Đơn giá các hạng mục “thổi” lên mức “thực tế” cho anh, không cần theo đơn giá định mức Việt Nam (đương nhiên phải cho các quan anh gửi phần vào trong đó). Gửi lên Bộ, lên Chính phủ sẽ có người lo tiếp.
Chỉ vẻn vẹn vài ngày sau khi nhận được ”công văn” đòi đền bù 200 tỉ, các ngài Bộ trưởng, Thứ trưởng Bộ GTVT xoắn xuýt bỏ hết cả công việc đã lên lịch theo tuần, chạy đôn chạy đáo rào chỗ này, lấp chỗ kia. Rồi cuộc họp với Hà Nội cũng được thiết kế chóng vánh để các bên cùng lo đại sự. Tác phong khẩn trương chưa từng có này thật trái ngược với thói lề mề, hách dịch, vô trách nhiệm, coi thường dân mỗi khi dân có

TS Nguyễn Văn Huy: ‘‘Công án Bia Sơn’’ là một vụ án ‘‘tạo dựng’’


Trọng Thành - RFI

Phiên tòa xét xử sơ thẩm 22 thành viên của tổ chức « Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn », với tội danh « hoạt động nhằm lật đổ chính quyền », khai mạc hôm qua 28/01/2013, tại tỉnh Phú Yên, miền Trung Việt Nam, dự kiến kéo dài 5 ngày, bị nhiều nhà hoạt động nhân quyền chỉ trích là hết sức bất công. Để chuyển thêm đến công chúng các hiểu biết về vụ án, RFI đặt câu hỏi với nhà nghiên cứu dân tộc học Nguyễn Văn Huy (Paris).

Bằng cớ buộc tội không thuyết phục

29/01/2013

Thái Lan lo ngại Hiệp ước quân sự Trung Quốc-Campuchia

(Kienthuc.net.vn) - Hiệp ước viện trợ quân sự Trung Quốc-Campuchia được ký kết tuần qua khiến nhiều nước trong khu vực, đặc biệt là Thái Lan hết sức lo ngại.
 Hiệp ước viện trợ quân sự Trung Quốc-Campuchia được ký kết tại Phnom Penh (Campuchia).

Phạm Duy - 'VN hai câu nói sau cùng khi lìa đời'

Nhà báo tự do Bùi Văn Phú Gửi cho BBCVietnamese.com từ ĐH Berkeley
Cuối tháng Tư 1975, tôi rời Việt Nam trên một con tàu không máy được kéo ra khỏi bờ sông Sài Gòn từ bến kho 5. Khi tàu tách bến, nhìn thành phố bập bùng khói lửa, nước mắt rưng rưng và lòng thầm hát:

Tướng Lê Văn Cương: “Tại sao Việt Nam mạnh? Tại sao Việt Nam yếu?”

(Dân trí) - “Nhiều người trong nước đang ngụy biện rằng, Trung Quốc lớn quá, Việt Nam không thể làm gì hơn được. Điều đó là hoàn toàn sai lầm." - Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược, Bộ Công an nhận định trong cuộc trao đổi với phóng viên Dân trí.
Ông có bất ngờ trước việc Philippines xúc tiến khởi kiện Trung Quốc ra tòa án trọng tài Liên hiệp quốc?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Tôi không bất ngờ về việc này. Tranh chấp biển đảo, biên giới lãnh thổ thông thường trên thế giới có 3 cách giải quyết. Cách thứ nhất là thương lượng, nhân nhượng nhằm đi đến kết cục hóa giải được mâu thuẫn. Trong trường hợp Philippines, Manila có đủ niềm tin rằng Bắc Kinh sẽ không nhân nhượng và thương thảo sẽ không có hiệu quả. Họ quyết định chọn phương thức thứ 2, mang ra tòa án quốc tế hy vọng vào cán công lý sẽ giúp đỡ.

Trường hợp Philippines với Trung Quốc rơi vào tranh chấp chênh lệnh nhiều mặt. Phải tranh chấp với một bên lớn hơn nhiều lần, trong hoàn cảnh Philippines, lựa chọn như vậy là hoàn toàn đúng.

Còn phương thức thứ 3 là sử dụng vũ lực để giải quyết thì thời điểm hiện nay, đây chưa phải giải pháp thích hợp.

Dĩ nhiên, dù có đưa ra tòa án quốc tế thì Manila vẫn không thể từ bỏ quan hệ song phương với Trung Quốc và không loại trừ phương thức thương thảo.

Nhiều người dân đang tự đặt câu hỏi: Tại sao bấy lâu  nay Việt Nam không làm như Philippines?

Hơn một nghìn tàu biển cũ nát chờ thành phế liệu

TP - Sau Green Viship bị phá để bán sắt vụn, Hải Phòng hiện còn hơn một nghìn tàu biển cũ chờ để được phá thành sắt vụn. Nguy cơ ô nhiễm môi trường rất lớn.
Tàu Green Viship đang bị phá dỡ trái luật
Tàu Green Viship đang bị phá dỡ trái luật.

“Bên thắng cuộc” lột trần hậu trường chính trị VN

Bsngoc 

Phải nói cho rõ là “hậu trường chính trị của chế độ Việt Nam theo chủ nghĩa xã hội, hay cộng sản”. Đã có nhiều người viết bài điểm sách, tôi không có gì để viết thêm. Tôi chỉ muốn rút ra vài điểm chính sau khi đã đọc xong bộ sách. Theo tôi nghĩ những câu chuyện Huy Đức thuật lại trong sách có thể giải thích tại sao nước ta nghèo hèn như hiện nay. Tôi cũng nghĩ các lãnh đạo thuộc phe XHCN của miền Bắc phải chịu trách nhiệm lớn trước lịch sử về những sai lầm của họ.
Một nhà văn hoá Âu châu từng nói rằng lịch sử chỉ là một chuỗi câu chuyện về gia đình và thế giới. Bởi thế, kể chuyện là một phương tiện có hiệu lực cao để giải thích những gì đã và đang xảy ra. Có thể khẳng định ngay rằng bộ sách Bên thắng cuộc của Huy Đức không phải là sách lịch sử. Huy Đức cũng nói rằng anh không viết sử. Tôi xem Bên thắng cuộc là một chuỗi câu chuyện hậu trường chính trị Việt Nam. Tất cả chúng ta cần phải biết những câu chuyện mà Huy Đức kể lại, bởi vì những câu chuyện đó sẽ thấp lên một que diêm trong cái lịch sử mờ ảo của Việt Nam vào những năm giữa thế kỷ 20 cho đến ngày hôm nay.

Một km đường cao tốc tốn 28,2 triệu USD ! 29/01/2013 3:08

Bắt trưởng phòng NN-PTNT bán rừng rẻ hơn củi

Thứ Hai, 28/01/2013 20:31
(NLĐO) - Trưa 28-1, Cơ quan CSĐT (Công an huyện Gio Linh, Quảng Trị) đã bắt giữ ông Nguyễn Văn Thành - Trưởng Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN-PTNT) huyện Gio Linh, Trưởng Ban quản lý dự án 661 Nam Bến Hải - để điều tra về hành vi “vi phạm các quy định về quản lý rừng".

Ông Thành bị bắt giữ để điều tra về hành vi “vi phạm các quy định về quản lý rừng"

Lão Khoa nói thêm về Nguyễn Bá Thanh

CẢNH “GẦM GIƯỜNG CHIẾU ĐẤT” VÀ BỆNH VIỆN CHO DÂN

TRẦN ĐĂNG KHOA

Mới đây, vào những ngày cuối tháng 1, năm 2013 này, tại Trung tâm Triển lãm Nghệ thuật 45 Tràng Tiền Hà Nội, đã có cuộc triển lãm ảnh đặc biệt, không phải ảnh nghệ thuật, mà ảnh phóng sự báo chí, ảnh đời thường, nhưng lại có sức thu hút công chúng rất mãnh liệt. Đó là triển lãm cảnh “ngủ gầm giường, ngủ hành lang bệnh viện” với hơn một trăm bức ảnh. Mỗi bức ảnh là một hoàn cảnh, một nỗi đời, một cảnh ngộ. Tác giả của những bức ảnh này, không chỉ là những phóng viên, những ký giả, cộng tác viên của Trung tâm Sức khỏe và Dân số, mà còn là những người bình thường. Họ là bệnh nhân hoặc người nhà đi theo chăm sóc bệnh nhân. Họ ghi lại những khoảnh khắc mình đã thấy hoặc đã trải, không phải có ý thức làm nghệ thuật, mà chỉ đơn giản giữ lại những kỷ niệm theo kiểu “thấy gì ghi nấy”. Chính vì thế mà nó rất chân thật và sinh động. Không phê phán ngành y tế, chỉ phơi ra một thực trạng mang tính sẻ chia. Chính thế lại đắng đót, lại có sức lay động lương tri những người tử tế. Chỉ những trái tim và tâm hồn lạnh giá mới có thể dửng dưng.Cuộc triển lãm đặc biệt này cũng đã lên mạng nhiều trang baó điện tử chính thống. Tôi không biết các vị lãnh đạo, các nhà quản lý nghĩ gì khi nhìn những cảnh đời nơi “gầm giường chiếu đất” này? Còn tôi, bao trùm lên mọi cảm giác là nỗi đắng đót đến se thắt cả gan ruột. Lại nhớ đến buổi “vi hành” của bà Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến xuống các bệnh viện cơ sở. Bò từ gầm giường ra chào bà là các bệnh nhân nhí bị ung thư. Rồi những bệnh nhân hiểm nghèo chờ xạ trị ba người ghép một giường. Nhiều khi bệnh nhân phải nằm chen chúc dưới gầm giường, nằm tràn cả ra hành lang bệnh viện trong thời tiết mưa ẩm và giá lạnh. Sống lay lắt như thế, ngay cả một người khỏe mạnh cũng có thể gục đổ, chứ không còn nói đến những con người bất hạnh, lại mang trong mình trọng bệnh mà sự sống mong manh chỉ tính bằng những khoảnh khắc.

Âm binh tăng viện cho bà con Dương Nội


Xem nhà Tứ trụ đón xuân

Thầy Biện chứng: Đảng, Bác

Ba Nghìn cân: Bánh chưng, mâm ngũ quả 

Tư Bắt sâu: Tổ quốc là trên hết

Sinh Bá: Sao vàng năm cánh mộng hồng tươi

Ông Ầm: 1.2.3 đi đều bước

Thánh Ba: ra Đình mang theo cả sông Hàn mừng xuân

*****

Thưa Đại tá, chính Ông cũng "Không thể cùng một lúc đi trên hai con đường"!

(Th09)
_____

THƯ NGỎ CỦA ĐẠI TÁ PHẠM XUÂN PHƯƠNG GỬI TRƯỞNG BAN TUYÊN GIÁO THÀNH ỦY HÀ NỘI

Hà Nội, ngày 28 tháng 01 năm 2013

Phamvietdao.net: Đại tá Phạm Xuân Phương, tác giả tập kiến nghị "Không thể cùng lúc đi trên hai con đường"…gửi riêng cho một số cơ quan chức năng của Đảng về bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại Cuba; Sau khi tập kiến nghị này được gửi đi, ngày 10/07/2012 Ban Tuyên giáo TW đã mời đại tá Phạm Xuân Phương gặp để trao đổi về các đề xuất, kiến nghị của ông…Tại buổi làm việc này, có sự tham dự của Tuyên giáo thành ủy Hà Nội.
Kết thúc buổi làm việc, Ban Tuyên giáo TW và đại tá Phạm Xuân Phương đã thỏa thuận: không thông tin rộng rãi về nội dung buổi làm việc riêng này…
Đáng tiếc, thỏa thuận đó đã bị Trưởng Ban Tuyên giáo thành ủy Hà Nội không tôn trọng; Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy mới đây, trong Hội nghị Tuyên giáo TW có sự tham dự của báo chí; trong bài phát biểu của mình đã đơn phương công khai thông tin về cuộc đối thoại giữa ông với Ban Tuyên giáo TW.
Các phương tiện thông tin đại chúng căn cứ vào ý kiến của Trưởng Ban tuyên giáo thành ủy đã thông tin không trung thực, chính xác nội dung của buổi làm việc giữa Đại tá Phạm Xuân Phương và Ban Tuyên giáo TW…
Bức xúc trước việc này, Đại tá Phạm Xuân Phương đã nhờ blog Phamvietdao.net gửi thư ngỏ này của ông tới ông Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội và các cơ quan chức năng…

Tại Hội nghị Tuyên giáo Trung ương, trong bài phát biểu của mình, Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội có đoạn nói: "Thành phố cũng đã tổ chức  đối thoại thuyết phục với tác giả cuốn "Không thể cùng lúc đi trên hai con đường" qua đó tác giả đã nhận ra sai lầm…".

HỌ SỐNG CÁI KIỂU GÌ ?


Mậu Thân 1968

* MINH DIỆN
BVB - Kiên tự sát, tôi và Mịch được chị giao liên nhét vào chiếc xe rác kéo đi. Bấy giờ khoảng ba giờ sáng. Hai đứa nằm gập người trong chiếc xe rác hôi thối nghẹt thở. Bánh xe lăn lật khật trên đường, tim tôi đập loạn xạ. Hình ảnh Kiên cứ chập chờn, một mảng đầu vỡ toác, máu ướt đẫm ngực. Trước khi đi chiến dịch Kiên được kết nạp đảng, rất xúc động giơ nắm tay thề trước lá cờ búa liềm treo trên cây cao su: “Quyết tâm chiến đấu đến giọt máu cuối cùng!”. Tôi đã từng thề như thế, và chứng kiến nhiều người thề như thế. Lý tưởng cộng sản như một thứ men làm tuổi trẻ chúng tôi ngây ngất, dù rất mơ hổ về tương lai...

Tướng Giáp

DANHNHANVIET. Blog Ô Sin đăng bài về Tướng Giáp: ..."Ngoài tài năng còn có một yếu tố quan trọng khác, ông là một người có đầu óc thực tiễn ghê gớm, luôn tổng kết trong thắng, trong bại để tìm ra cách đánh mới". Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng đã quyết định thay đổi từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chậm, thắng chắc”. Một quyết định mà theo GS Phan Huy Lê, trở thành nhân tố làm nên Điện Biên Phủ. Một quyết định mà theo thượng tướng Lê Trọng Tấn, tránh cho toàn bộ lực lượng của ta bị “phơi áo” trong lòng chảo Điện Biên. Nhưng quyết định đó không chỉ là kết quả của “11 ngày đêm trăn trở”. Theo thiếu tướng Lê Phi Long, từ tháng 5-1953 sau trận Nà Sản, Đại tướng đã quyết định thành lập một tổ nghiên cứu 24 người nằm trong rừng lim khu căn cứ Định Hóa để “chuẩn bị lý luận đánh tập đoàn cứ điểm”. Tướng Lê Phi Long là một trong 24 sỹ quan nằm trong “Tổ Nghiên Cứu” ấy.

Những đoạn (…) là tự ý đục bỏ

Tiếng vỗ tay như vỡ tung Cung Hữu Nghị Việt Xô khi Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhấn giọng: “Xin chào mừng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thời đó là Tổng Tư lệnh Chiến dịch Điện Biên Phủ, người đã chấp hành triệt để và sáng tạo quyết định của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị, cùng Bộ Chỉ huy Chiến dịch, chỉ đạo trận quyết chiến chiến lược Điện Biên Phủ giành toàn thắng”. Thật khó biết điều gì đang diễn ra trong lòng Tướng Giáp, từ lâu ông đã có một gương mặt rất ít biểu lộ. Nhưng, những giọt nước mắt của những người có mặt hôm ấy thì không thể kềm chế, chúng lăn rất nhanh trên má họ; lăn khi, tiếng vỗ tay vẫn cứ kéo dài. Hôm ấy là ngày 6-5-1994, tại Hà Nội, Nhà nước tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ.

28/01/2013

“Chúng ta” cứ nhăn răng cười hoài

images9Thưa “chúng ta”, ở đây, có một câu hỏi chưa ai giả nhời: Sao “Chúng ta” không thẳng tay “tinh giản” 30% công chức “cắp ô” này đi. “Cho nước nó trong”. Hay bởi 30% đó cũng là “Chúng ta” cả?

30% công chức “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về”- Con số 30% vô tích sự, lần này, là lời khẳng định của Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”- ông nói. Với 2,8 triệu công chức đang hưởng lương, thì 30% vô tích sự sẽ cho ra một con số cực lớn những người nhăn nhở lĩnh lương trên tấm lưng còm đồng bào.
Với phát biểu của Phó Thủ tướng, căn bệnh “nhăn nhở hưởng lương”, hóa gia, ở tầm cỡ quốc gia chứ không chỉ còn là “chuyện nhỏ” ở một địa phương, như Đồng Tháp nữa. Nhắc lại, báo Tuổi trẻ có lần dẫn lời Chủ tịch tỉnh Đồng Tháp nói đến con số 30% “có mặt chỉ để lãnh lương”. Chưa tính đến “30% chỉ cầm chừng” khác.
Về bản chất, câu chuyện 30% đang chứng tỏ hiện thực là những người dân đang đóng thuế để nuôi báo cô những người không làm gì cả.

Đề xuất trao quyền cho Tổng biên tập để báo chí khỏi bị thiu.

  Lạm bàn về thông tin chủ lưu
(Petrotimes) - Phát biểu tại hội nghị tổng kết công tác năm 2012, triển khai nhiệm vụ năm 2013 của ngành tuyên giáo mới đây, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng, chưa bao giờ Việt Nam có đội ngũ làm công tác tư tưởng hùng hậu, phương tiện hiện đại, nhanh nhạy như bây giờ, với hơn 800 cơ quan báo chí, hàng nghìn ấn phẩm, 17.000 nhà báo...
Mặc dù vậy, đây đó vẫn có băn khoăn, thậm chí của cán bộ có trách nhiệm là tại sao chúng ta có một hệ thống báo chí hùng hậu như vậy mà thông tin lưu truyền trong xã hội lại là thông tin từ blog cá nhân?
Thực ra không hẳn như vậy. Cái gọi là “thông tin lưu truyền trong xã hội” không phải thông tin báo chí và không thể lấn lướt được dòng thông tin chủ lưu. Sẽ là thiếu sót nếu không làm rõ việc các báo điện tử hàng đầu luôn có lượng độc giả truy cập lên tới 7 con số hàng ngày và trên mặt bằng báo chí, một số báo điện tử của chúng ta được xếp hạng ngang ngửa với các báo xuất hiện trước hàng chục năm.
Trong lĩnh vực thông tin chính thống, hệ thống báo giấy, báo mạng từ Trung ương đến các ngành, các địa phương đang làm chủ diễn đàn, hướng dẫn dư luận và đấu tranh với các thông tin sai trái bịa đặt, xuyên tạc. Dòng thông tin chủ lưu được tổng hòa từ toàn bộ hệ thống báo chí cách mạng.
Đây hẳn là lý do để Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đánh giá rằng, chưa bao giờ chúng ta có đội ngũ làm công tác tư tưởng hùng hậu, phương tiện hiện đại, nhanh nhạy như bây giờ. Nếu nói các thông tin từ blog được lưu truyền lấn lướt hệ thống báo chí rất có thể sẽ là phiến diện. Trước hết cần làm rõ các thông tin blog này là thông tin lĩnh vực nào?

“Quyền Bính” – vấn đề muôn thuở trong lịch sử Việt Nam hiện đại

Thăng yên hạ mã bách thiên nan
Quốc thế như kim thực vị an
Nùng mạt, đạm trang, nhân tính cựu
Nguyên nhung bát thập bất tri nhàn
(Lên yên xuống ngựa khó muôn vàn
Thế nước hôm nay thực chửa an
Đậm, nhạt, mau, thưa người nếp cũ
Tám mươi lão tướng chẳng mong nhàn)
Tôi mở đầu vài cảm nghĩ về cuốn sách “Quyền Bính” (Tập 2 – Bên Thắng Cuộc, Huy Đức) bằng bài thơ của Tào Mạt: “Gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi bộ ứng khẩu làm ngay”. Năm 1991 ấy, tướng Giáp tròn 80 tuổi. Sau Đại hội VII ĐCSVN, ông Võ Nguyên Giáp – một đại công thần của chế độ, chính thức rời khỏi chính trường. Rồi những cuốn hồi ký nổi tiếng, rất có giá trị sử học của ông liên tiếp ra đời: Chiến đấu trong vòng vây, Đường tới Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ điểm hẹn lịch sử, Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng…Nhưng, trong những cuốn hồi ký ấy, ông chỉ nói rất ít về bản thân mình.
Thì đây, “Quyền Bính” có một chương riêng về tướng Giáp. Tác giả đã cho chúng ta biết một câu nói rợn người đầy kinh hãi của Lê Đức Thọ qua lời kể của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, con rể Lê Duẩn: “Có lần ông Thọ nói ông còn để cái đầu ông Giáp trên cổ là đã may lắm”. Than ôi! Một ông Đại tướng Tổng tư lệnh, người Anh Cả đầu tiên và duy nhất của quân đội, đã làm nên biết bao công tích, được thế giới ca ngợi, đã phạm “tội” gì mà Lê Đức Thọ dám đưa ra một lời kết án tai ác đến cỡ đó?

Đảng phải tự lột xác nếu không muốn bị lột xác

Hoàng Hưng

Xin nói ngay rằng, đầu đề trên tôi lấy từ một ý kiến “góp ý với Đảng” trên báo Lao Động Chủ Nhật cách đây 20 năm, lúc làn gió “Đổi mới” đang ào ào trên khắp đất nước (chưa bị Đảng chặn lại và cố thổi ngược sau đó). Lúc ấy, nhiều đảng viên cũng như trí thức các cỡ vẫn còn tin/hy vọng Đảng “đổi mới” thực sự và toàn diện.Nhưng sau một lúc hoang mang trước khủng hoảng chính trị của cả phe XHCN và tạm thoát khỏi khủng hoảng kinh tế nhờ đường lối tự do hóa, lại bấu chặt được vào kẻ thù chưa xa bỗng thành ra “bạn vàng” rất gần, Đảng trấn tĩnh lại và hạ quyết tâm chỉ đổi mới kinh tế, không đổi mới chính trị. Cho nên câu dự đoán táo bạo trên của một đảng viên tâm huyết tạm thời chưa đúng. Sau 20 năm, Đảng vẫn chưa bị lột xác, mà còn hăm hở lột xác ngày càng nhiều người bất đồng chính kiến.
Đến hôm nay, tình hình ra sao?
Đổi mới kinh tế sau 20 năm thu được một số thành tựu, nhưng đã nhanh chóng thụt lùi và lại đang ở đêm trước của cuộc khủng hoảng mới. Nguyên nhân chủ yếu: Đổi mới nửa vời, có tự do hóa (cho tư nhân kinh doanh) nhưng vẫn kiên trì “thành phần chủ đạo” kinh tế nhà nước. Kết quả đã biết trước: quả đấm “chủ đạo” này đấm thẳng như trời giáng vào nền kinh tế quốc dân.
Giờ Đảng lại phải sửa soạn cuộc “đổi mới” lần hai. Cũng vẫn tư duy cũ: chỉ đổi mới kinh tế (tiến thêm một bước: có thể không còn khẳng định “kinh tế nhà nước” là chủ đạo), còn chính trị thì đổi mới một cách rụt rè e thẹn (nhấn mạnh “trên giấy” quyền con người kèm theo đủ thứ ràng buộc để sẵn sàng tước bỏ trên thực tế,… nhưng vẫn khăng khăng “điều 4” hiến định sự độc quyền của Đảng).
Với tư duy ấy, kết quả những năm tới của đất nước cũng có thể biết trước: Nếu kinh tế nhà nước – tức sự độc quyền kinh tế – đã đấm nát nền kinh tế quốc dân, thì tới đây, độc quyền của Đảng trên lĩnh vực chính trị chắc chắn sẽ làm tan hoang toàn bộ đời sống xã hội vốn đang lao nhanh trên con đường băng hoại chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc.

KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992

Thực hiện Nghị quyết của Quốc hội về việc góp ý kiến vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (dưới đây gọi tắt là Dự thảo), chúng tôi, những người Việt Nam ký tên dưới đây, xin trình bày với Quốc hội và Uỷ ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 một số kiến nghị, đồng thời mong mỏi toàn thể đồng bào trong và ngoài nước thẳng thắn nói lên ý kiến để nhân dân ta có một Hiến pháp bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ và sự phát triển bền vững của đất nước, mang lại tự do hạnh phúc cho các thế hệ hiện tại và tương lai.
Hiến pháp của một quốc gia do dân làm chủ bảo đảm quyền lực thực sự thuộc về nhân dân và được hình thành từ sự thỏa thuận giữa các thành phần đa dạng trong xã hội. Dự thảo chưa thấu suốt bản chất của một hiến pháp dân chủ, chưa thể hiện sự tin cậy, tín nhiệm của nhân dân với chính quyền theo tinh thần thỏa thuận kiến tạo một môi trường có sự kiểm soát bên trong và bên ngoài đối với quyền lực. Kiểm soát bên trong giữa các nhánh quyền lực nhà nước bằng các cơ chế đối trọng kiềm chế lẫn nhau, các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp không thể vượt quá giới hạn được ấn định. Kiểm soát từ bên ngoài đối với công quyền được thực hiện bởi nhân dân với vai trò quan trọng của xã hội dân sự mà tiền đề là các quyền tự do về ngôn luận, báo chí, lập hội, hội họp, biểu tình,…
Hiến pháp phải mang tính chính đáng được đo bằng nhiều tiêu chí. Thứ nhất, hiến pháp phải có mục tiêu bảo vệ độc lập chủ quyền, kiến tạo tự do, dân chủ, công bằng, hạnh phúc; đồng thời đoàn kết toàn dân, loại bỏ mọi sự chia rẽ hay áp bức, hướng đến sự phát triển bền vững của dân tộc. Thứ hai, hiến pháp phải thể hiện ý chí chung của nhân dân, thể hiện sự đồng thuận của nhân dân để lập ra các cơ quan nhà nước. Thứ ba, hiến pháp phải được xây dựng theo các nguyên tắc pháp luật phổ biến của thế giới văn minh, phù hợp với các cam kết quốc tế mà ViệtNam đã tham gia.
Theo tinh thần đó, trước mắt chúng tôi kiến nghị 7 điểm như sau.

Bài dành riêng cho Tổng bí thư cùng Bộ chính trị.

Để không giật mình
28/01/2013 3:20
Sau một bài viết về Hoàng Sa mới đăng tải trên Thanh Niên gần đây, chúng tôi đã một phen giật mình khi trong các phản hồi gửi về tòa soạn, không ít độc giả thổ lộ rằng bây giờ họ mới biết Hoàng Sa đã bị Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm từ gần 40 năm trước. Có bạn sinh viên cho biết mãi đến khi vào đại học thì mới biết được điều này.

27/01/2013

Đêm tôi nằm mơ “Pot ở đầu phum Ta cuối phum”.

Xem câu chuyện đau lòng này trên Bên thắng cuộc của Huy Đức phản ánh một góc ở chiến trường Camphuchia, làm mình day dứt, vừa đáng thương vừa đáng giận! Ba đại đội trưởng hy sinh, sĩ quan chỉ huy thiếu bản lĩnh dẫn theo cả đại đội bị động, tư tưởng cầu an, tinh thần bạt nhược rệu rã, thì bại trận, chết thê thảm, không hoàn thành nhiệm vụ là điều tất nhiên trước kẻ thù có ý chí và khôn ngoan ma mảnh hơn. Biết bao cán bộ chiến sĩ cấp dưới chết theo vì lây nhiễm cái hèn từ người chỉ huy. Điều này bộc lộ lỗ hổng về khâu tổ chức lực lượng, huấn luyện của quân đội không theo kịp yêu cầu.
Mời bạn xem trích đoạn từ Huy Đức và nhận xét của Th09:

Tháng 5-1986, Thượng úy Trần Hữu Long, đang là giáo viên quân sự ở trường Quân chính Quân khu VII, được điều sang chiến trường Campuchia làm đại đội trưởng Đại đội 11, Trung đoàn 4, Sư 5, Mặt trận 479. Long kể: “Đơn vị đóng ở nơi ác liệt nhất, nhưng vũ khí vẫn rất thiếu thốn. Đại đội tôi có 110 người mà chỉ còn chín mươi khẩu súng; theo lý thuyết thì hỏa lực phải được trang bị tới tận phân đội nhưng tiểu đội thì có B40, trung liên, tiểu đội không”.
Đóng quân ở bìa rừng, nơi lực lượng Khmer Đỏ thường từ Thái Lan vượt biên giới vào bên trong đất Campuchia. Long kể: “Chiến tranh như trò đùa, chúng tôi thì cứ phơi mặt ra, trong khi Khmer Đỏ lại lẩn khuất trong bóng đêm, trong dân. Từ biên giới luồn qua, tụi lính Pol Pot lại dừng lại đánh nhau với tụi tôi một chặp, sau đó đi về lại bắn nhau thêm một chặp nữa. Chúng tôi phải đắp tường và đào hào vây quanh doanh trại theo kiểu pháo đài. Loại pháo đài tường đất với những ngôi nhà tranh tre chỉ cần một phát B40 là cháy rụi”.
Sự ác liệt mà những người lính ở Campuchia đã phải trải qua là không thể định lượng. Đánh chiếm một căn cứ của Khmer Đỏ thì có vẻ như rất dễ, nhưng tiêu diệt lực lượng Pol Pot thì rất khó. Có những đơn vị Quân Tình nguyện Việt Nam đã từng bị “xóa sổ”. Thượng úy Long kể: Đầu mùa khô năm 1986, trung đoàn tổ chức truy lùng địch, đại đội tôi được giao ở nhà giữ cứ. Tối, tôi qua Đại đội 13, anh em kêu ngồi vào uống ly rượu tiễn. Đang ăn, Đại đội trưởng Thụ hỏi: “Còn đạn K54 không?”. Tôi rút nguyên băng đạn từ khẩu K54 bên hông đưa cho Thụ. Trưa hôm sau ra phum, thấy mấy người già Khmer ngồi khóc, nói: “Bộ đội ông Thụ chết hết rồi”.
Toàn bộ lực lượng Đại đội 13 tham gia trận đánh bị hy sinh, chỉ còn một người lính vác chân đại liên sống sót. Đêm ấy, gần 300 lính Khmer Đỏ bị Trung đoàn 4 bao vây, dồn đánh. Chúng buộc phải mở đột phá khẩu. Nơi chúng chọn nằm trong phạm vi chốt chặn của Đại đội 13. Những tên lính Khmer Đỏ hung hãn nã B40 như vãi xuống những người lính đang phơi lưng giữa đồng trống. Người lính sống sót về kể rằng, trước khi chúng đến, anh kịp nằm sấp xuống, kéo xác đồng đội đè lên.
Lính Khmer Đỏ lần lượt bắn bồi vào những cái xác bộ đội Việt Nam, nhưng không hiểu sao anh sống sót. Sáng hôm sau, người dân đưa xe bò vào rừng chở về bốn mươi xác bộ đội trong đó có cả “Đại đội trưởng Thụ”.
Sau trận ấy, Thượng úy Long triệu tập đơn vị nói, lực lượng mỏng, chúng ta có thể bị đánh bất cứ lúc nào. Rồi ra lệnh mở kho đạn, nâng cấp báo động, đặt đơn vị trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đầu năm 1987, một tiểu đoàn Pol Pot xuất hiện trong khu vực đại đội Long đóng quân. Lúc này, Long đã chuyển sang chỉ huy Đại đội 12. Người dân trong phum nói: “Ông Long ơi, nó chuẩn bị đánh bộ đội 12 đó”.
Nguôn, tiểu đoàn trưởng Khmer Đỏ, nhắn qua dân: “Nói ông Long chỉ cần ra khỏi doanh trại, bước qua bìa phum là tôi bắn”. Thượng úy Long nhắn lại: “Nói ông Nguôn có giỏi thì cứ đưa quân về đây”. Khmer Đỏ không đánh ngay mà cứ dấm dứ hàng tháng trời hòng đặt bộ đội của Thượng úy Long trong trạng thái căng thẳng kéo dài cho đến khi mệt mỏi. Bộ đội của Long vẫn thường nghêu ngao hát: “Pot ở đầu phum / Ta cuối Phum / Uống chung dòng nước thối um um / Lên đây đã trải bao mùa lúa / Pot vẫn đầu phum ta cuối phum”564.
Thượng úy Long kể: “Đêm Campuchia tối tới mức ngửa lòng bàn tay ra đưa lên trước mặt cũng không nhìn thấy. Khi hành quân đêm, chúng tôi phải bắt con sâu đất có ánh lân tinh quệt lên ba lô của người lính trước mặt để bám theo nhau. Đêm đi qua trảng trống, nếu lỡ tụt lại phía sau phải nằm sát mặt đất may ra mới nhìn thấy bóng những người lính hành quân in trên nền trời”. Những khoảnh khắc hay bị phục kích nhất là ở thời điểm trăng vừa lên, Khmer Đỏ phục sẵn chỉ chờ có ánh sáng nhận rõ mục tiêu là bắn. Khi tiểu đoàn Khmer Đỏ của Nguôn vẫn thập thò ngoài rừng, Long kể: “Cứ hai tiếng một lần, tôi lại phải dậy đi một vòng đốc gác. Tiền đồn tối như mực mà không có lấy một trái hỏa châu. Khmer Đỏ áp sát hàng rào cũng khó lòng nhìn thấy”.
Sau bốn ngày bị bao vây, “bộ đội 12” căng như dây đàn nhưng đám lính Khmer Đỏ vẫn chưa khởi chiến. Trung đoàn 4 lúc đó cũng không còn khả năng chi viện vì lực lượng đã bị dàn mỏng. Tiểu đoàn nhắn xuống: “Tập trung phòng thủ cho tốt”.
Khoảng 4:30 sáng, Thượng úy Long đi đốc gác lần cuối, thấy anh em chấp hành nghiêm, anh trở về lán. Long kể: Vừa đặt lưng, tôi nghe tiếng AK nổ phát một bụp, bụp. Chưa kịp nhảy ra thì quả B40 thứ nhất nổ sát nóc nhà sở chỉ huy. Tôi phóng xuống hầm.
Nghe đạn của tụi Pol Pot bắn hết cỡ mà không thấy tiếng súng bắn trả của anh em mình. Tôi nói với cậu liên lạc: không ra đánh là chết hết. Vừa dợm chân ra thì một trái B40 nổ ngay cửa hầm hất mình trở lại. Nhìn thấy miệng cậu liên lạc mấp máy, tôi hét lên: “Tao còn sống, đánh!”. Ra khỏi hầm, thấy hàng chục nóc nhà đang bốc lửa. Một nhóm bộ đội đang vác khẩu cối 82 chạy ra phía sau. Long hét: “Dựng nòng, bắn cấp tập”. Hô xong vẫn không nghe tiếng cối, Long quát: “Không bắn, tao bắn tụi bây bây giờ”. Quát xong nhìn lại, thấy miệng khẩu cối chớp liên tục, anh em không kịp gá chân, cứ thế dựng nòng, thả đạn. Khi ấy, Long mới biết tai mình đã điếc.
Chạy xuống Trung đội 1, thấy một chiến sỹ bị thương lòi ruột, anh em đang lấy bát úp bụng băng lại. Ở Trung đội 2, Trung đội trưởng Nê bị một viên đạn xuyên qua ngực, chết trong khi tay ôm chặt một chiếc gối hồng. Đại đội trưởng Long giật mình. Chỉ hai ngày trước, khi nhìn thấy chiếc gối, Long đùa: “Ai tặng đây?”. Nê tự hào: “Người yêu em tặng. Có chết em cũng sẽ ôm theo chiếc gối”. Người yêu của Nê là một cô gái người Khmer mới quen. Người lính có mặt trong giờ phút trung đội trưởng Nê hy sinh kể: “Anh ấy đang chỉ huy thì khựng lại, máu rỉ ra từ một vết nhỏ trên ngực. Ngay lập tức anh ấy bảo em vào hầm lấy chiếc gối, rồi ra lệnh: Bắn! Anh ấy ôm chặt chiếc gối cho đến khi mặt tái lại và lịm dần”.
Trời sáng, lực lượng Khmer Đỏ rút lui. Ở Trung đội 3, hai người lính đang cố gắng để nâng xác một đồng đội bị B40 xé nát một mảng lưng. Lửa vẫn cháy ở gần như tất cả những ngôi nhà của đại đội. Ba người lính hy sinh, ba người khác bị thương. Xác anh em được đưa về Sở Chỉ huy. Long lấy khăn lau mặt cho từng tử sỹ rồi đợi xe bò của người Khmer vào đưa xác những bộ đội xấu số lên trung đoàn. “Đêm khô như tiếng mõ trâu / Rừng khô như tờ bánh tráng / Trời không một tia gió thoảng”565. Mùa khô ở Campuchia, đất sắt lại, phải hai ba người đào một ngày mới được một cái huyệt để chôn đồng đội.
Ngay cổng chính, xác một lính Khmer Đỏ bị bắn chết khi đang vác khẩu B40 với viên đạn đã sẵn sàng nhưng chưa kịp bắn. Trên lưng hắn ta còn sáu quả đạn. Tiếng AK “bụp” phát một mà Long nghe khi vừa trở về chỗ nằm là của người lính mà anh vừa gặp khi đi đốc gác. Nếu anh bộ đội để cho tên lính Khmer Đỏ mang bảy quả B40 ấy lọt qua hàng rào thì thế trận có nguy cơ vỡ. Đêm ấy, lực lượng Pol Pot chỉ tấn công ba mặt, chừa một mặt để, nếu “bộ đội 12” bỏ chạy, sẽ rơi trọn vào bẫy phục kích của chúng. Đấy là trận tập kích khốc liệt nhất của Khmer Đỏ vào nơi đóng quân của “bộ đội 12” nhưng không phải là trận đánh duy nhất. Thượng úy Long đến Mặt trận 479 tháng 5-1986, từ đó cho tới giữa năm 1987 anh chỉ huy đơn vị phản công, phục kích và truy kích Khmer Đỏ tổng cộng sáu mươi tám trận.
Cùng thời gian ấy, có tin đồn ở Sài Gòn rằng Long hy sinh. Mẹ Long, bà Đỗ Thị Bích Hà, đến Phòng Cán bộ Quân khu nhiều lần để hỏi thăm. Nhưng thông tin liên lạc tới chiến trường, nhất là tới những đơn vị đóng sát biên giới Thái Lan như đơn vị Long là hết sức khó khăn. Sau ba tháng hỏi han, mẹ Long chỉ được cho biết: Vào thời gian ấy tại Mặt trận 479 có ba thượng úy tên Long chết.
Tháng 8-1987, Trần Hữu Long có lệnh rời chiến trường. Nghe tin Long về nước, Tuân, người nhận bàn giao chức đại đội trưởng Đại đội 11 từ Long, cho liên lạc cắt rừng, gửi anh một lá thư ngắn: “Mình được tin Long về nước mà không gặp được.
Chỉ mong Long về nhà, hạnh phúc”. Tuân và Long đã từng mắc võng nằm trò chuyện với nhau suốt đêm ngoài rừng. Đấy là lá thư cuối cùng giữa hai người. Khi Long về tới Bộ Chỉ huy Sư đoàn 5, xác của Tuân và một người phó của anh cũng vừa được đưa về Sư đoàn bộ. Ở chiến trường có những cái chết không thể nào lường trước. Tuân không chết bởi Khmer Đỏ mà chết bởi đạn của một chiến sỹ, trong cơn kích động do chịu đựng căng thẳng kéo dài, đã mất trí bắn vào đồng đội. Cho đến nay, người dân vẫn không được biết chính xác có bao nhiêu “quân tình nguyện” đã hy sinh ở Campuchia. Con số bộ đội Việt Nam bị chết, bị tàn phế bởi mìn zip và mìn K58 trong mười năm ở đây lên đến hàng trăm nghìn566. Các văn kiện của Đảng và Nhà nước Việt Nam lúc đó mô tả: “Đất nước vừa có hòa bình vừa có nguy cơ xảy ra chiến tranh”.
Nhưng không chỉ là nguy cơ. Đưa quân sang Campuchia là để giữ cho không gian chiến tranh ở xa biên giới Tây Nam, vậy mà ở những quân y viện Sài Gòn, Cần Thơ vẫn tấp nập thương binh. Những người lính ở “Chiến trường K” lâu ngày bặt tin đã đưa không gian chiến tranh tràn về những làng quê, góc phố.
(hết trích)

_____________

Một số chi tiết theo tôi khó thể chấp nhận:

- Một Thượng úy giáo viên ở trường huấn luyện, chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu, vậỵ mà đùng một phát giao cương vị Đại đội trưởng, nắm sinh mệnh cả trăm người ở nơi ác liệt của chiến trường.

- Về tính chất trận đánh, tôi đoán đây không hẳn là một trận tuyến 2 bên đối đầu nhằm tiêu diệt nhau mà là tranh chấp địa bàn, quân Pol Pot muốn bứng đại đội ra khỏi địa phương để chúng khống chế dân và dễ bề hoạt động.

- "Đại đội tôi có 110 người mà chỉ còn chín mươi khẩu súng"."Toàn bộ lực lượng Đại đội 13 tham gia trận đánh bị hy sinh, chỉ còn một người lính". "chết bởi đạn của một chiến sỹ, trong cơn kích động do chịu đựng căng thẳng kéo dài, đã mất trí bắn vào đồng đội" - Vô lý?

- "Chúng tôi phải đắp tường và đào hào vây quanh doanh trại theo kiểu pháo đài." - Tức là tự rúc đầu chờ nó đánh, mình đỡ. Lẽ ra họ phải cắm quân ở nhà dân và tổ chức chốt chặn từ xa.

- "Đại đội trưởng Thụ hỏi: “Còn đạn K54 không?. Tôi rút nguyên băng đạn từ khẩu K54 bên hông đưa cho Thụ.” - 2 ông chỉ huy a ma tơ đều thích dợt le K54, chứ đánh đấm gì!

- "Sau bốn ngày bị bao vây, “bộ đội 12” căng như dây đàn nhưng đám lính Khmer Đỏ vẫn chưa khởi chiến...Tiểu đoàn nhắn xuống: “Tập trung phòng thủ cho tốt”."Tôi nói với cậu liên lạc: không ra đánh là chết hết." - Đơn vị hoàn toàn thụ động trong tác chiến, rúc đầu chờ chết và cấp trên cũng phó mặc, không đưa ra được hướng chỉ đạo nào trước tình thế.

- “Không bắn, tao bắn tụi bây bây giờ”. "Đêm ấy, lực lượng Pol Pot chỉ tấn công ba mặt, chừa một mặt để, nếu “bộ đội 12” bỏ chạy, sẽ rơi trọn vào bẫy phục kích của chúng". B40 địch bắn vào cả dãy nhà đơn vị, chứng tỏ địch áp sát bờ rào, cách quân ta chừng 50-70 mét. Sở dĩ địch chỉ đánh vào phía cổng vì các hướng còn lại sợ nhào vô vấp phải mìn bố phòng. Lính sợ đến nổi “Không bắn, tao bắn tụi bây bây giờ”, quân ta hoảng loạn dùng cối 82 bắn áp chế loạn xạ... Qua những gì được kể, chứng tỏ quân địch không phải gan dạ gì, chủ yếu là đứng nằm ngoài nện vào, nếu chỉ huy quân Pol Pot hiếu chiến đánh mạnh chiếm cửa mở, chắc chắn quân ta vỡ trận, buột phải mở đường máu thoát, may ra chỉ sống được vài người.

- Dân làng khóc thương, chở tử sĩ bộ đội ta, báo tin địch chuẩn bị đánh: Có nghĩa là dân tốt nhưng không biết phát huy mối quan hệ, làm tốt công tác địch vận và xây dựng tình báo cơ sở hậu thuẫn cho đơn vị.

Chỉ những người trong cuộc mới biết chính xác điều gì đã xảy ra. Cảm nhận của tôi từ ngoài nhìn vào, chắc chắn không khỏi chủ quan, nếu có gì không đúng hoặc xúc phạm đến danh dự đồng dội đã khuất hay người còn sống. Mong các anh thứ lỗi. 
____________

Kinh nghiêm của tôi khi còn ở K, chỉ huy một Đội công tác 10 lính hoạt động trên địa bàn một xã rộng, phum (làng) xa nhất ở trong rừng đi 3 giờ mới đến. Xã nằm ở cuối Tỉnh, cách xa Tiểu đoàn, phải qua sông Mê Kông, đi mất một buổi mới đến, không có máy thông tin, y tá cứu thương. Vậy mà chúng tôi trụ mấy năm liền an toàn, trong khi đó một Đội công tác ở xã khác bị đánh úp.
Tôi luôn quan niệm dựa vào dân để tồn tại và tìm địch mà đánh chứ không để địch tìm mình. Mình không đánh nó, ắc có ngày nó đánh mình đó là quy luật! Hằng ngày tôi cắt một tổ 3 người tuần tra quanh khu vực đang ở bán kính 5 km để phát hiện dấu hiệu địch từ xa. Chúng tôi quần bọn chúng bể mình... có trường hợp quân ta chỉ 6 người tình cờ thấy vài chục thằng địch đi cắt ngang qua lộ trong rừng, nắm yếu tố bất ngờ tôi vẫn lệnh nổ súng...

1980 - Lão thợ cạo ở ngoài cùng bên trái, một thời đẹp trai chai mặt, dám chơi dám chịu ở Campuchia. Tự hào chưa từng ngán thằng Pot cóc khô nào ngoài rừng và là khắc tinh của bọn địch ngầm cài cắm trong dân!
_________
Tranhung09

BS thêm thông tin liên quan đến đơn vị và trận đánh trong bài trên Vnmilitaryhistory
H3 Hùng
Truyện của thượng úy Long c trưởng c11 e4 kể theo tôi là chính xác. Chính xác đến từng chi tiết như chuyện anh kể về trận c13 bị xóa sổ: 40 tay súng tham chiến chỉ sống sót duy nhất 1 người. Người đó tên là Châu quê Tân Uyên, Bình Dương. Anh này mắt lúc nào cũng đỏ chực khóc khi nhắc lại chuyện xưa. Tôi gọi là Châu mắt đỏ. Trận đó có nhắc đến tên anh Thụ. Thụ nguyên đại đội trưởng c13 từng là lính của poipet1979. Năm 1983 khi poipet1979 phục viên thì thì đôn Thụ lên chỉ huy cấp trung đội, đến năm 1986 lên làm c trưởng c13 là đúng trình tự thăng tiến trong quân ngũ rồi. Đại phó c13 trận đó là Nguyễn Văn Bé Tám, lính Đồng Tháp nhập ngũ 82, là lính trong trung đội tôi và ông Thư già. Sau một thời gian ngắn làm lính trong trung đội, Bé Tám được rút lên làm liên lạc đại đội, sau được cho đi học sỹ quan, năm 1986 làm c phó c13. Đại phó Nguyễn Văn Bé Tám cùng đại trưởng Thụ và 37 cán bộ chiến sỹ nữa hy sinh trong trận đánh Pốt ở huyện Phnum Xroc.



Vị trí của phum không tên (trong trận Phum không tên của d3 e4 đầu tháng 5/79 theo chỉ dẫn của @ducthao)



Trước khi diễn ra trận đánh vào Phum không tên tôi từng đi theo con đường đất sỏi đỏ để đi lấy nước cho trung đội, đi về mất gần cả đêm. Khi chúng tôi đánh vào phum không tên thì thằng địch bỏ chạy. Sau đó nó dồn lực lượng tập trung phản kích gây nhiều thương vong cho ta. Trận đấu cối giữa c13 và Pốt diễn ra trong cơn mưa đầu mùa 1979. Sau khi cối c13 bị đánh trúng thì cối 82 của tiểu đoàn 3 lên tiếng chế áp hỏa lực địch. Mưa tầm tả trong suốt thời gian giao chiến này. Và nước hiện diện khắp nơi trên chiến trường. Chúng tôi không cần phải đi lấy nước nữa. Chỉ cần trải tấm nylon đi mưa ra hứng là có nước đọng vũng ngay trong đó. 
Bạn Quocngoaicu có thể hướng dẫn thượng úy Long vào tham gia diễn đàn này để giao lưu với anh em được không? Quân số đông thì vũ khí thiếu - nhất là hỏa lực - là điều có thể xãy ra mà. Vì còn phải trừ bộ phận anh nuôi - chắc lên tới hàng chục- để phục vụ cho quân số 110 người kia, trừ thêm những người phải mang vác đạn như đạn cối, đạn đại liên... Grin

Cấp trung đội thời mình (79-82) quân số thường dưới 10 người, hỏa lực có 3 cây là: 1 B40, 1 B41, 1RPD là tương đối đủ. Có thời điểm như tháng 7/79 sau đợt bổ sung lính 3/79 cấp trung đội lên tới gần 20 tay súng, anh em lính mới trừ những người khỏe mạnh to con được giao giữ hỏa lực, số còn lại được giao cầm súng CKC - chiến lợi phẩm thu được của Pốt thời giải phóng Amleang tháng 3/79.

poipet1979
 Một C chiến đâu 110 quân,có lẻ là tính luôn các bộ phận hỏa lực tăng cường Ducthao giải thích cũng có lý.Tôi cũng từng ở 1 đơn vị (trong đội hình D5b-E 174) với 1B khoảng 25 người tính luôn 1 y-tá cho mổi B nhưng chỉ được 1 thời gian ngắn và thời gian sau nêu B lên quân số cao nhất cũng chỉ 15-16 người nhưng được có vài ngày mà thôi,còn quân số thường xuyên cũng chỉ 6-10/B.Năm 1982 trận đánh cuối để phá tăng sau khi lính 78 được cho rút ra chờ ra quân B2 sát nhập vào B tôi thì quân số lên được 4 tay súng nhưng vẩn đãm nhiệm "chiếm và chốt cửa mở" đến phút chót chỉ còn 3 vào vị trí tiến nhập (do 1 người báo bệnh).Tuy quân số các B thiếu hụt thường xuyên nhưng khi chốt vẩn đầy đủ B40,B41,RPD chỉ khi nào hành quân đánh nhau mà không có đủ người mang mới gửi tạm ở cứ (thường thì 1AK+HL cá nhân).

binhyen1960
Chuyện quân số, chuyện vũ khí ở chiến trường K những năm 1979 trở đi thì chúng ta có cả tỷ chuyện để nói, chả có đơn vị nào giống đơn vị nào đâu các bác ạ. Grin

 Các đơn vị trực thuộc Quân Khu thì nghe nói có cả vũ khí của Mỹ như AR15 M16 đến M30 M60 M79 M72, chứ đơn vị BY lính Quân Đoàn thì thời còn ở BGTN thì có dùng đồ Mỹ như M72 M79 và mìn Claymore, lựu đạn đến băng cứu thương của Mỹ, nhưng sau GP Phnom Penh thu hồi lại hết và trang bị vũ khí xịn Trung Của mới coong còong coòng, mỗi C bộ binh những 2 đại liên, 2 cối 60ly, mỗi B những 2 B40, 2 B41 và 2 RPD cũng mới cứng cựa luôn, riêng cối 60ly và B41 còn có cả kính ngắm quang học cùng đệm bọc lót chống nóng khi mang vác, RPD có những 3 băng tiếp đạn. Ấy thế mà sau vài trận là tháo vứt bỏ tùm lum, kính ngắm quang học cũng quăng đường kính ngắm, đệm lót cũng ném dáo đi đằng nào cả. Quân số cứ hao dần sau mỗi trận đánh, súng trả về trên đằng súng, người đi 1 2 ít khi quay lại đơn vị cũ trừ mấy ông bị gai cấy xấu hổ nó cào, 1 là về Tây Ninh nhập hộ khẩu nằm nghỉ ngơi vĩnh viễn mà 2 là đi viện ở tận miền Bắc, còn lại thương tật vớ vẩn thì về trại ăn dưỡng sư đoàn nằm vươn thở chờ phân loại, thằng nào "dở hơi" thì dưới 31% thương tật nên quay lại đơn vị "oánh" nhau tiếp, thằng nào trên 31% thương tật thì đá đít cho về luôn, thường bọn này chẳng bao giờ ngoái cổ nhìn lại đơn vị cũ của mình từng một thời cùng anh em sống chết.

 Vì vậy súng ống thừa tùm lum, tất nhiên là sẽ giữ lại hỏa lực chỉ mang trả súng AK, riêng hỏa lực mạnh như đại liên và cối 60ly thì trả bớt mỗi loại 1 khẩu, sau này cũng giải tán A cối 60ly luôn nên súng cũng mang trả nốt chỉ giữ lại khẩu đại liên, quân số chiến đấu về sau này khi xuất kích cũng tòm tèm trên 20 mạng là hết, cũng vì thế đội hình hành quân tác chiến toàn hỏa lực mạnh cả, thằng nào vác AK là loại ngon và có máu mặt ở đơn vị đấy, C trưởng CTV cũng nhét cái "tỏi gà" K54 xuống đáy ba lô hoặc mang trả về D mà đeo AK cho nó hòa đồng với "quần chúng", anh nuôi, quản lý cũng lẵng nhẵng treo trên đầu đòn gánh khẩu AK mà phòng thân. Sau trận đánh, thu súng địch thì anh em chán chả buồn nhận thành tích, thằng nào thu súng địch thì phải viết báo cáo là diệt địch trong hoàn cảnh nào ...vv và người thu súng phải mang vác cho đến khi bàn giao súng lên cấp trên, đã đeo vác nặng trong chiến đấu lại thêm súng địch nữa nên thằng nào cũng chối đây đẩy không chịu mang vác, nhiều khi phải nghĩ kế hủy súng địch đi cho nó đỡ phiền, cách hủy súng cũng đơn giản thôi, chất một đống củi to rồi tháo súng ra mà ném vào đống lửa, nhiệt độ cao là súng nó cong keo hỏng hết, mang ném mỗi thứ mỗi nơi là coi như "thủ tiêu" xong tang vật. Súng và đạn là thứ mà lính không bao giờ thiếu, nhu yếu phẩm thì không có chứ súng đạn thì cứ vô tư. Grin 

H3 Hùng
Hình ảnh về lễ giỗ 39 liệt sĩ c13 d3 e4 hy sinh ở Phnum Xroc ngày 29/11/1986

Bằng tổ quốc ghi công

 

*****

Chủ tịt Nguyễn Trung Hiếu với Tiếng chày trên Sốc Tờ' reng


Năm tháng đầu năm 2012, ông Hiếu công du nước ngoài ba lần với 31 ngày.

Phó thủ tướng Chính phủ chỉ đạo kiểm tra tư cách chủ tịch tỉnh Sóc Trăng

* Ngoài việc chỉ đạo, điều hành vô nguyên tắc gây phản ứng trong tập thể, nhân dân, ông Nguyễn Trung Hiếu - Chủ tịch UBND tỉnh - còn bị tố cáo về đạo đức, lối sống Văng tục với dân

ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP 1992 PHÁ HỦY NỀN TẢNG CỦA CHÍNH BẢN HIẾN PHÁP

Trần Mạnh Hảo *
1Điều 4 trong bản “Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992” (Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia – 2005 – Bản sửa đổi), có đoạn viết như sau: “Đảng Cộng Sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.
Điều 4 này mâu thuẫn và chống lại Điều 2, Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 83… của chính bản Hiến pháp. Chúng tôi sẽ lần lượt chứng minh.
Điều 2 của bản Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Nhà nước CHXHCNVN là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”. Theo Điều 2 này khẳng định nước CHXHCNVN là một nước dân chủ. Bởi, Điều 2 nhắc lại định nghĩa của Ngài Abraham Lincoln (1809-1865) – vị anh hùng giải phóng nô lệ, vị tổng thống thứ 16 của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, thần tượng của Karl Marx, được Marx tôn làm biểu tượng của Tự Do – định nghĩa về một quốc gia dân chủ như sau: “Một quốc gia dân chủ là một quốc gia mà chính quyền của dân, do dân, vì dân!”.

Như vậy, khi Điều 4 khẳng định: “Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà

NGHĨ VỀ NHỮNG LỜI “MINH TRIẾT”


Họp dân

* MINH DIỆN
Đã muốn quên những lời nói trên diễn đàn và đó đây, không đáng nhớ, nhưng nó cứ như cái gai đâm vào chân thỉnh thoảng làm nhói đau. Trường hợp nhà chính khách Nguyễn Minh Triết là như vậy. Ông đã để lại nhiều câu nói, những lý giải rất “minh triết”! Chiều qua họp tổ dân phố, nghe phổ biến về việc lấy ý kiến đóng gióp sửa đổi Hiến pháp. Một người phát biểu là cần phải sửa điều…”; nhưng chưa nói xong, thì một cán bộ đứng phắt dậy quát: “Sừa, là thế nào? Không nghe nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói sửa Điều 4 Hiến pháp là tự sát à?”.

Mọi người ngơ ngác, quay qua hỏi tôi: “Này nhà báo, có chuyện đó à?”. Tôi Trả lời: “Vâng!”. Một người dân bèn châm rãi nói : “Thế hóa ra đảng muốn dân mình tự sát à? Mười người thì chín yêu cầu sửa Điều 4 Hiến pháp?”.
Câu nói ấy khiến suốt đêm tôi không ngủ, cứ suy nghĩ về ông Nguyễn Minh Triết.

KHÔNG VÔ CHÍNH PHỦ thì gọi là gì?!

BVB – Sản xuất, kinh doanh lỗ lớn (lỗ khủng), nhưng lương lãnh đạo Tập đoàn tới 60 -70 triệu đồng /tháng, gấp 6 - 7 lần lương Đại tá Quân đội đương chức lăn lộn trên bãi tập với lính, gấp hơn 20 lần lương công nhân, gấp 30 lần thu nhập của nông dân và nhân viên văn phòng... Công khai ăn lạm vào tiền Nhà nước, hưởng thụ không tương xứng với lao động, làm ăn thua lỗ mà lương cao chót vót, vậy rõ ràng là tham nhũng.

Tin vô chính phủ: Phó công an xã thuê côn đồ chém trưởng công an + ...

THANH TÚ | 15/01/2013 07:34 (GMT + 7)
TT - Hành vi đáng sợ này do xuất phát từ giành ghế.
Ngày 14-1, ông Ngô Văn Khiêm, chủ tịch UBND xã Phú Điền, huyện Tháp Mười (Đồng Tháp), cho biết UBND xã đang xử lý kỷ luật hình thức cách chức, buộc thôi việc đối với Ngô Hoàng Hải (phó trưởng công an xã). Ngoài ra, Đảng ủy xã cũng đề nghị Huyện ủy kỷ luật khai trừ Đảng đối với ông Hải do có hành vi thuê côn đồ chém cấp trên của mình là trưởng công an xã Trương Văn Cọp.
Theo ông Khiêm, tối 22-12-2012, hai đối tượng côn đồ xách mã tấu đến tận trụ sở công an xã chém ông Cọp. Biết có chuyện chẳng lành nên ông Cọp (đang ngồi ăn cháo) đứng lên tìm cách tránh xa hai đối tượng này. Khi một đối tượng vung mã tấu chém thì ông Cọp tránh được, đồng thời khống chế, khóa tay bắt giữ đối tượng. Trong lúc giằng co, mã tấu trúng làm ông Cọp bị thương ở ngực.
Theo kết quả điều tra của Công an huyện Tháp Mười, hai đối tượng này làm theo yêu cầu của ông Ngô Hoàng Hải. Nguyên nhân ông Hải muốn làm mất uy tín ông Cọp để giành “ghế” trưởng công an xã. Do ông Cọp bị thương nhẹ nên hai đối tượng chỉ bị xử lý hành chính.
 
Côn đồ xông vào trụ sở chém công an
Gần chục tên côn đồ mang theo hung khí xông thẳng vào trụ sở công an xã chém trọng thương trưởng công an xã cùng một công an viên, trước khi giải cứu một đồng bọn…
Anh Tuấn sau khi được phẫu thuật nối gân tay

“Bên thắng cuộc” thắng lớn nhờ…loa phường

Ảnh minh họa trên bìa
Ảnh minh họa trên bìa
Hieuminh - Mình chẳng biết “Bên thắng cuộc” viết gì vì vẫn đợi sách in đọc thích hơn. Chỉ nhớ bìa có ảnh minh họa là hai loa phường mắc trên cột điện, biểu tượng của miền Bắc những năm chiến tranh.
Chả hiểu Osin có ý gì. Có thể loa tuyên truyền là một trong những yếu tố làm nên “Bên thắng cuộc”.

Nghe thiên hạ đồn thổi ghê quá, đâm ra mình càng tò mò, do truyền thông cả trái lẫn phải nhét vào tai mình.
Mới ra được hơn tháng mà có hàng trăm entries trên blog, facebook, báo Việt Nam, bên Mỹ, cả xứ sương mù London cũng bàn tới bàn lui, mong người đọc sáng mắt thêm. Web hải ngoại tràn ngập, khen có, chê có, chả nói gì cũng nhiều.
Phe mê Osin còn phải nói. Họ chuyền tay nhau đọc, rỉ tai về nhậy cảm chính trị, bí mật cung đình của xứ Việt mà xưa nay luôn là thứ cấm kỵ. Hiện Facebook của Osin có tới gần 15.000 followers (theo đọc).
Tờ Pháp luật Tp HCM làm hai bài,  (thêm bài tại đây nữa) nghiêng về chê cuốn sách có “cái nhìn thiên kiến về lịch sử”. Báo CAND cũng làm một loạt bài khá công phu, gọi đó là “chém gió”. Mấy ngày nay, báo chí bắt đầu giàn đồng ca.
Phía California có cả biểu tình lên án cuốn sách dù người tham dự nói chẳng thèm đọc sách, cứ phản đối cái đã.
Tự nhiên biểu tình và báo chí lên án lại quảng cáo không công cho cuốn sách chưa được phép phát hành tại Việt Nam.
Chê bai trên báo chính thống, trong lúc người đọc xứ Việt chả biết mặt mũi BTC ra sao, ngang bằng nói oang oang “Có cuốn sách bí mật về chính quyền VN đó đó, bà con nên đọc đi”.
Nếu định dìm cuốn sách bằng cách này thì họ đang mắc thêm phao cho nổi hơn. Bởi ý kiến cuối cùng thuộc về độc giả, đâu cần ai định hướng. Bạn đọc thời nay tinh lắm, đủ trình độ cross check and balance (kiểm chứng).
Càng phê bình nặng nề độc giả càng tò mò. Họ sẽ lẩm bẩm, để xem tay Osin viết “bậy bạ” như thế nào.
Tập một “Giải phóng” có ảnh bìa minh họa là hai cái loa chĩa ra hai hướng. Hình như sau gần 40 năm kết thúc chiến tranh, người Việt ở hai bờ đại dương vẫn đang làm việc đó.
Nếu cho rằng “Bên thắng cuộc” lại đang thắng nhờ “loa phường” với hiệu ứng tuyên truyền ngược như hiện nay cũng chẳng sai.
HM. 17-01-2013
Loa phường: Ai muốn mua sách xin xem thông tin trong Entry “Bên thắng cuộc đến DC”
*****

Mẹ Lê Anh Hùng nói gì về con mình?

Cập nhật 31/1/2013
Đơn đây! Mẹ Lê Anh Hùng yêu cầu trả con bà về ăn Tết
clip_image002

Tố cáo tham nhũng bị đưa vào trại tâm thần
Gia Minh, biên tập viên RFA 2013-01-26Anh Lê Anh Hùng, một người từng có 70 đơn tố cáo các trường hợp tham nhũng cấp cỡ tại Việt Nam, vừa bị bắt đưa vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội Hà Nội, nơi giam giữ những bệnh nhân tâm thần thể nhẹ.

Photo courtesy of Nguyễn Lân Thắng's facebook
Anh Lê Anh Hùng (áo trắng, đi giữa) trong một lần biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội.

26/01/2013

Ông Dương Trung Quốc: “Với họ, nói dối, chối tội... như cơm bữa”

(Dân trí) - “Tôi cho là trong sâu xa, nhiều cán bộ đã đánh mất một phẩm chất rất lớn của con người nói chung, đó là liêm sỉ. Với họ, nói dối, chối tội là việc rất đơn giản và có cảm giác như cơm bữa”, ông Dương Trung Quốc bàn về “nghi án” chạy công chức.
 >>  Chạy công chức 100 triệu: “Xác định việc đó, ở đâu… không dễ!”
 >>  “Chạy” công chức mất không dưới 100 triệu đồng!
Ông Dương Trung Quốc là vị đại biểu Quốc hội dám nói thẳng trên nghị trường.
Ông Dương Trung Quốc là vị đại biểu Quốc hội "dám nói thẳng" trên nghị trường.
Những ẩn số

Tiếp tục câu chuyện “chạy công chức không dưới 100 triệu” và kết luận có phần “sạch đến không ngờ” của Sở Nội vụ Hà Nội, chúng tôi tìm đến ông Dương Trung Quốc, người vốn nổi tiếng với những phát biểu thẳng thắn, sâu sắc trên nghị trường.

“Vấn đề cần quan tâm là kết luận căn cứ vào đâu. Tôi lấy một thí dụ đơn giản: một vị Bộ trưởng đã nói trước Quốc hội rằng: “Ai chụp ảnh được cán bộ nhận phong bì thì gửi cho tôi”. Cách đặt vấn đề đánh đố như thế, tôi thấy không phải tư duy của một nhà quản lý.

Làm Hot girl khổ lắm cơ!


Cư dân mạng dậy sóng trước đoạn note “mỉa mai” hot girl 1

Những bộ tộc sống tách biệt với văn minh hiện đại

10 bộ lạc bí ẩn nhất thế giới
Ngoài người Rục sống ở tỉnh Quảng Bình, thế giới còn tồn tại nhiều bộ tộc sống tách biệt với văn minh hiện đại như người Surma ở Ethiopia, các bộ lạc bí ẩn ở Amazon.

Bộ lạc Surma

Văn Cao: Một thiên tài bị lưu đầy

Trần Mạnh Hảo  
Tác giả gửi đến Dân Luận
Âm nhạc sang trọng bậc nhất nước Việt của ông còn sống mãi. Những bài hát rất hay, rất quý phái cao sang đầy chất thánh ca của ông vẫn hằng tụng ca con người, tụng ca Cái Đẹp, như một cứu cánh góp phần cứu chuộc dân tộc ta, đất nước ta đang có cơ bị diệt vong bởi chính sự băng hoại của những tà thuyết phi nhân. Xin được gọi ông bằng tên gọi thường nhật trìu mến nhất mà thế hệ đi sau ông vẫn hằng được gọi thầm tên ông: ANH VĂN; như ngày xưa thi thoảng được hầu rượu ông nơi quán rượu gần rạp xiếc. Vâng, anh Văn suốt một đời sống chết cũng chỉ vì hai chữ Nhân Văn thiêng liêng, cao cả này mà thôi…
*“Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi la đà đi giữa cõi con người. Anh cứ bay và tôi cứ chìm khuất. Bay và chìm trong những thân phận riêng tư…” – Trịnh Công Sơn.
Năm 2013 này là năm kỷ niệm 90 năm ngày sinh của thiên tài văn nghệ Văn Cao – người đã tự lưu đầy mình vào vĩnh cửu bằng ba tài năng lớn: hội họa, thi ca và âm nhạc. Văn Cao nhà cải cách tiền phong cả ba nghệ thuật: hội họa, âm nhạc và thi ca. Bài này chỉ nói về kiếp nhạc của Văn Cao.

Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: “30% số công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về”

“30% số công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về”
 Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
(LĐ)
“Tình trạng chạy công chức vẫn diễn ra do chế độ thi cử đầu vào bất cập. Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”.

Từ chiếc máy bán BCS tự động ở WC quán bia

BCStiền xu, trong một chiến dịch lãng phí lịch sử được đưa vào lưu thông. Nói lãng phí là bởi những đồng xu, với chi phí không ít hơn mấy so với mệnh giá, giờ đã tiệt chủng.

Năm 2002, Thống đốc đương nhiệm Lê Đức Thúy trong một bài trả lời phỏng báo chí đã thừa nhận ông “không có tài khoản”, “không dùng thẻ tín dụng”. Với lương “chỉ đủ đưa vợ đi chợ và giữ lại một ít trong túi để tiêu vặt”. “Tôi hoàn toàn không có nhu cầu, nếu bắt tôi làm động tác đến ngân hàng để gửi và rút tiền thì thật là hình thức”- Thống đốc nói.
Chỉ ngay sau đó, tiền xu và những chiếc máy bán hàng, trong một chiến dịch lãng phí lịch sử được đưa vào lưu thông. Nói lãng phí là bởi những đồng xu, với chi phí không ít hơn mấy so với mệnh giá, giờ đã tiệt chủng. Còn máy bán hàng (nhận xu), nó còn sót lại duy nhất một chiếc: Máy bán bao cao su, trong toa lét của một quán bia, để thi thoảng, hứng những trận “mưa rào” của một vị khách chót say nào đó.
Chẳng chút mỉa mai. Nói thế là để thấy ý nghĩa của hành động dù tốt đẹp đến mấy cũng không thể không tính đến tập quán, dù nông nghiệp, đến thói quen, dù tiểu nông, và đến tình trạng thanh toán, vốn vô cùng lẹt đẹt về hạ tầng. Không vô cớ mà những người được trả lương vào tài khoản phải thật nhanh chóng ra ngay ATM rút tiền nếu muốn… đi chợ.
Hôm qua, Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam, tạm tính là với một mục tiêu tốt đẹp, đã công bố dự thảo một nghị định, dư luận gọi là “nghị định cấm tiệt”. Cấm tiệt giao dịch tiền mặt khi mua nhà, mua xe hơi, khi mua chứng khoán, thậm chí cả xe máy, xe đạp điện trong trường hợp vượt hạn mức.

Vụ nguyên Tổng GĐ Agribank bị bắt tạm giam: Còn những ai chịu trách nhiệm?

Cho đến thời điểm Bộ trưởng Bộ Công an công bố việc đã khởi tố, bắt tạm giam nguyên Tổng GĐ Agribank Phạm Thanh Tân về hành vi “thiếu trách nhiệm..." thì hậu quả của vụ án đã quá nặng nề.

 >> Vì sao nguyên Tổng Giám đốc Agribank bị bắt?
 >> Bắt nguyên Tổng Giám đốc Agribank

Nhà máy Luxfashion - dự án gây thất thoát hàng nghìn tỉ đồng.
Nhà máy Luxfashion - dự án gây thất thoát hàng nghìn tỉ đồng.
 
Hàng nghìn tỉ đồng của Agribank đã bốc hơi cùng dự án có cái tên khá sang trọng - Nhà máy Luxfashion.
 
Thất thoát hàng nghìn tỉ đồng

Hẻm "buôn" chuyện: Có hiến pháp đâu mà góp ý ?

Mấy hôm nay sáng lành lạnh, trưa nóng, chiều lại mát,  Sàigon chẳng hiếu sao gắn chặt với thay đổi thời tiết Hànội . Không lẽ đảng lãnh đạo cả…thời tiết. Sáng nay cả quán đang nghe “Dạ cổ hoài lang” , chợt chị  tổ trưởng bước vào uốn éo :
“ Chào hết mọi người….”
Cô Phượng cave nhanh nhẩu :
“ Lại họp hả chị tổ  trưởng ? Cuối năm bà con chạy tết, thời gian đâu mà họp ?”
Chị tổ trưởng lắc quầy quậy :
“ Không không, họp hành gì đâu , tôi tìm ông đại tá hưu mời ồng tối nay đi họp thôi…”
Ông đại tá hưu hãnh diện :
“ Tôi đây…tối nay họp gì vậy chỉ tổ trưởng ?”
Chị tổ trưởng mừng rỡ :
“ May quá gặp bác Ba ở đây. Tối nay họp góp ‎‎‎‎‎‎y xây dựng hiến pháp đó chú…”
Ông đại tá hưu gật gật :
“ Được , được , cô yên tâm, tối tôi tới…”
Chị tổ trưởng sung sướng cúi chào :
“ Tôi lại chào hết mọi người. Hẹn gặp lại nha….”
Chị tổ trưởng đi rồi, cô Phượng cave mới thắc mắc :
“ Tôi nghe nói hiến pháp của toàn dân, ai cũng có quyền  góp ý  vậy sao hẻm mình chỉ ông Ba đại tá hưu thôi là sao ?”
Ông đại tá hưu cao giọng :
“ Thì cử đại diện thôi chớ ? Đi cả phường biết ngồi đâu ? Mà con Phượng cave có góp ý gì cứ nói , tao sẽ kiến nghị đầy đủ …”
Cô Phượng cava vênh mặt :
“ Tôi muốn VN có Tổng thống do dân bầu trực tiếp chứ không phải đảng cử dân bầu con mẹ gì …”
Ông đại tá hưu quát :
“ Không được, vậy có mà phản động nó leo lên à ? Dứt khoát đảng phải cử…”

Quan hệ Trung Việt trước trận Hoàng Sa

Lý Hiểu Binh Gửi tới BBC từ Hoa Kỳ
Cập nhật: 16:50 GMT - thứ tư, 23 tháng 1, 2013
Từ 1968, Mao Trạch Đông và Lâm Bưu nói đến 'mối đe dọa' từ Liên Xô
Tiếp tục loạt chuyên đề về Hoà đàm Paris 1973, BBC xin giới thiệu bài của Giáo sư Lý Hiểu Binh từ Đại học Central Oklahoma trả lời câu hỏi của BBC Tiếng Việt và Tiếng Trung từ London về bối cảnh quan hệ Bắc Kinh với Moscow và Hà Nội từ 1968.
Giáo sư Lý Hiểu Binh, tác giả các cuốn sách và bài viết về quân đội Trung Quốc, cũng trình bày lại cách nhìn từ Bắc Kinh về trận hải chiến Hoàng Sa 1974.

Nguyễn Đình Ấm: Tôi không tin Lê Anh Hùng có vấn đề về tâm thần

Nguyễn Đình Ấm

   Tôi không hề quen biết hoặc có kỷ niệm gì với Lê Anh Hùng (LAH) nhưng nghe tin anh bị bắt đưa về trại tâm thần Hà Nội, một sự lo lắng lập tức xâm chiếm tâm trí tôi.
   Cách đây cỡ hai năm tôi biết đến cái tên LAH khi đọc một số đơn tố cáo của anh trên mạng. Đặc biệt những tố cáo này lại nhằm vào một số quan chức “đỉnh” của đảng và nhà nước trong khi người tố cáo lại đề rõ tên, địa chỉ, số chứng minh nhân dân... Đặc biệt hơn nữa, những tố cáo của LAH về những tội phạm ít ai có thể tin lại có ở những người bị tố cáo. Đã đành, ở xứ ta thì “điều gì cũng có thể xẩy ra” nhưng do vụ tố cáo của LAH hơi cá biệt như thế nên buổi đầu tôi cũng bán tín, bán nghi về thần kinh của LAH. Khi trao đổi với nhiều người về vấn đến này tôi cũng gặp số lượng không nhỏ khẳng định có lẽ LAH bị bệnh hoang tưởng bởi theo họ thì không thể có những tội kinh khủng thuộc về những đối tượng cũng “khủng” như thế.

   Tuy nhiên, càng về sau tôi càng tin LAH không thể bị vấn đề về tâm thần, ngược lại là con người rất thông minh, nhân hậu, có kiến  thức kinh điển cũng như thực tế rất phong phú, tính nết điềm đạm, chững chạc…khi đọc các bài viết về nhiều thể loại, lĩnh vực, đặc biệt khi  gặp LAH. Các bài viết của LAH nghiêm túc, chững chạc, khúc triết, mạch lạc, sâu sắc. Đặc biệt, những nhận định của LAH về chính trị, kinh tế, xã hội rất sắc xảo. LAH cũng có năng khiếu về văn chương. Cách đặt vấn đề, diến giải nội dung cần thể hiện tác phẩm của anh tinh tế, hấp dẫn…Nghe nói anh còn có nhiều cuốn sách dịch chất lượng cao (tôi chưa được đọc sách dịch của LAH)…Một bộ óc bình thường cũng ít người có thể tư duy, viết được như thế chứ chưa nói là bộ óc bệnh hoạn. Đặc biệt, lần đầu tiên tôi gặp LAH hôm về Văn Giang “ăn theo” suất mời của dân dành cho các đại biểu quốc hội(nhưng không ai hưởng). Hôm ấy tôi mới gặp nhiều người đã biết tên tuổi từ lâu nhưng chưa bao giờ gặp như bà Lê Hiền Đức, Nguyễn Hữu Vinh, JB Nguyễn Hữu Vinh, nhà báo Đoan Trang, đại tá Nguyễn Đăng Quang, Nguyễn Văn Cung, TS Nguyễn Quang A, TS Đào Tiến Thi, Nguyễn Xuân Diện…và đặc biệt là LAH. Khi hai anh Vinh mời tôi làm kiểu ảnh kỷ niệm, anh Vinh kéo thêm một người đầu cua, dáng hơi mập phúc hậu đứng gần đó vào chụp chung. Tôi hỏi mới biết đó là LAH. Tôi bắt chuyện thì thấy Hùng rất khiêm tốn, điềm đạm, sâu sắc, đặc biệt có lòng thương cảm với người dân Văn Giang. Hôm đó ai về đây có lẽ chỉ với động cơ duy nhất là để hiểu rõ sự tình của người dân nơi đây rồi cảm thông, chia sẻ với họ. Tôi thấy buổi đó LAH truyện trò, hỏi han với nhiều người dân và có bài rất sớm khi trở về…

Gài độ