17/06/2013

Phù thịnh chứ không ai phù suy: Như Gió quyết hạ Hữu Khai

Th09 đã đăng: Lãnh đạo "sung độ" nhờ Bảo Long, vậy mà khi Bảo Long gặp nạn hổng thấy ai cứu?.
 
Công an TP.Hà Nội quyết định khởi tố bị can, tạm giam 3 tháng đối với ông Nguyễn Hữu Khai (61 tuổi, Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long), để điều tra về hành vi “sử dụng trái phép tài sản”.
Petrotimes của đại tá CA Nguyễn Như Phong đã đổ xăng xầu, dùng từ ngữ xúc phạm miệt thị, hình sự hóa tranh chấp dân sư, nào là "người đội lốt "lương y", "dối trá, lừa lọc"...
Th09

Vì sao Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long Nguyễn Hữu Khai bị bắt?
06:00 | 16/06/2013
(PetroTimes) - Vụ việc ông Nguyễn Hữu Khai - Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long bị bắt vào ngày 15/6 có thể gọi là một sự kiện gây nhiều chấn động.
Chấn động là vì ông Khai từng là tiến sỹ, là thầy thuốc có tiếng trong ngành y dược gắn liền với thương hiệu Bảo Long. Ông cũng là nguyên mẫu nhân vật chính trong bộ phim dài tập "Đường đời" từng được công chiếu trên truyền hình trong một thời gian dài.
Chấn động, bất ngờ với công chúng, tuy nhiên, với những người trong cuộc, những người tìm hiểu sâu và kỹ về cuộc đời cũng như những câu chuyện kinh doanh của Nguyễn Hữu Khai thì việc ông ta bị bắt không có gì là lạ. Suốt trong 3 năm, từ 2011 đến đầu năm 2013, phóng viên PetroTimes trong quá trình tác nghiệp đã thực hiện nhiều loạt bài điều tra về những thủ đoạn làm ăn bất chính của Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long.
Những tư liệu chân thực của PetroTimes đã giúp công chúng nhận ra bộ mặt thật của Nguyễn Hữu Khai và cũng là nguồn tư liệu "sống" để góp phần hỗ trợ cơ quan chức năng tìm ra những hành vi sai trái của người đội lốt "lương y" này.
Chúng tôi xin được giới thiệu lại những tư liệu đã thu thập được để lý giải: Vì sao Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long Nguyễn Hữu Khai bị bắt.
Tranh chấp giữa hai tập đoàn kinh tế Bảo Long và Bảo Sơn có thể xem là một trong những vụ làm tốn nhiều giấy mực của báo chí nhất trong thời gian này. Vụ việc thu hút sự quan tâm của dư luận không chỉ ở số tiền hàng trăm tỉ đồng mà còn bởi sự nổi tiếng của cả hai thương hiệu, tên tuổi của hai ông chủ và cả những uẩn khúc trong nội tình mà nếu không có cái nhìn xâu chuỗi sẽ khó mà hình dung ra được.
Ông Nguyễn Hữu Khai là ai?

Ngoài tên tuổi của Đông Nam dược Bảo Long, người ta còn biết đến Nguyễn Hữu Khai là nguyên mẫu của nhân vật chính trong phim “Đường đời” được phát trên sóng truyền hình trong một thời gian dài.
Ý tưởng để ông Nguyễn Hữu Khai trở thành nguyên mẫu của nhân vật trên phim truyền hình xuất hiện cách đây 15 năm, trong một buổi trao giải thưởng “Sức khỏe cho mọi người” của Báo Sức khỏe & Đời sống. Cuộc thi này do ông Nguyễn Hữu Khai tài trợ. Trong buổi gặp mặt thân mật sau lễ trao giải, ông Nguyễn Hữu Khai đã kể cho các nhà văn, nhà báo, nhà làm phim vắn tắt về cuộc đời chìm nổi của mình. Sau khi nghe xong câu chuyện, nhà viết kịch Võ Khắc Nghiêm đã đặt vấn đề sẽ viết một kịch bản phim về cuộc đời ông Nguyễn Hữu Khai.
Nhà báo Hoàng Dự khi đó đang công tác tại báo Sức khỏe & Đời sống nói với nhà văn Võ Khắc Nghiêm: “Thôi, bác nhường cho em nhân vật này để em viết thành tiểu thuyết trước, sau đó bác chuyển thể thành kịch bản phim sau”.
Bệnh viện Đa khoa Bảo Long
Cuốn tiểu thuyết “Nợ đời” của nhà báo Hoàng Dự ra đời trong hoàn cảnh đó. (Chữ “nợ đời” sau này được ông Nguyễn Hữu Khai nhắc đi nhắc lại khá nhiều trong các cuộc tiếp xúc với báo chí, truyền thông với câu quen thuộc “nợ đời trả mãi chưa xong”)
Tiểu thuyết này sau đó được chuyển thể thành bộ phim dài tập có tên là “Đường đời” với nhân vật chính là nguyên mẫu của ông Nguyễn Hữu Khai. Trong bộ phim này, nhân vật Hải được xây dựng là một người “lang bạt kỳ hồ” và làm nghề thầy thuốc.
Ông Nguyễn Hữu Khai sinh năm 1952 ở Xứ Đoài, (nay là thôn Kinh Đào, xã An Mỹ, huyện Mỹ Đức, Hà Nội). Ngành học ông theo đuổi là ngành kiến trúc nhưng sau đó ông bỏ học và vượt biên sang Trung Quốc trái phép. Tại đây, ông Khai may mắn được một bà chủ hiệu thuốc nâng đỡ và học được nghề chữa bệnh bằng các phương thuốc Trung y.
Hồi đó, tội vượt biên trái phép được xem như phản quốc nên đến năm 1979, ông bị bắt, bị phạt tù và giam giữ 3 năm tại các nhà tù ở Lạng Sơn và Hỏa Lò (Hà Nội). Ra tù ông về quê và bắt đầu công việc chữa bệnh bằng các bài thuốc đã học được trong thời gian ở Trung Quốc. Tuy nhiên, do nợ tiền các hiệu thuốc quanh vùng khá nhiều nên ông phải bán xới để vào Nam lập nghiệp.
Từ đây, những thay đổi trong cuộc đời Nguyễn Hữu Khai bắt đầu.
Chuyện đời, chuyện làm ăn lận đận, thành công có, phức tạp có. Chuyện tình duyên, hôn nhân cũng vậy. Ông có tới bốn người vợ.
Người vợ tao khang ở quê nhà có với nhau hai mặt con thì bỏ.
Người vợ thứ hai là người Hoa, con một chủ hiệu thuốc, xinh đẹp, yêu thương và giúp ông nhiều trong công việc kinh doanh, có với nhau một con thì chẳng may mất sớm.
Người vợ thứ ba là một học trò; lấy nhau vì nghĩa, bỏ nhau vì lợi.
Người vợ thứ tư là một nhân viên trong công ty kiêm trường học, bệnh viện của ông bây giờ.
Ai là "cha đẻ” thực sự của Bảo Long?
Tập đoàn Bảo Long, tiền thân của nó là Xí nghiệp Đông Nam dược Bảo Long. Ít ai biết được rằng, khởi sự, đây không phải là của ông Nguyễn Hữu Khai mà cha đẻ của nó là Công an TP HCM.
Lại nói về quá trình bôn ba của ông Nguyễn Hữu Khai, sau khi mãn hạn tù, ông về quê hương nhưng không thể trụ lại lâu vì nợ nần quá nhiều và vì hành nghề y mà không có giấy phép. Ông tìm đường vào vùng kinh tế mới Lâm Đồng, Sông Bé tiếp tục sống bằng nghề bốc thuốc.
Sau hai năm ở vùng kinh tế mới, ông lại ngược vào TP HCM để hành nghề xem mạch, kê đơn, bốc thuốc. Tại quận Nhất, Nguyễn Hữu Khai được Câu lạc bộ Đông y tạo điều kiện cho hành nghề ở trạm y tế phường. Chưa đầy 1 năm, Nguyễn Hữu Khai lại chuyển sang quận 5 và năm 1987 thì mở lớp dạy y học cổ truyền cho các học viên đến từ Tây Ninh, Tiền Giang, Sông Bé, Cần Thơ…
Đám cưới của ông Khai và bà Hằng - vợ thứ 4
Dù là người từng vào tù ra tội và chính lực lượng Công an mới là người cứu vớt cuộc đời nay đây mai đó của ông Khai.
Những năm 90 của thế kỷ trước, khi các cơ quan Nhà nước được khuyến khích tham gia sản xuất, làm kinh tế, Công an TP HCM cũng có ý định mở một xưởng sản xuất sản phẩm Đông Nam dược. Trung tá Hà Quốc Khánh – người được Ban Giám đốc CA TP HCM giao nhiệm vụ xây dựng xí nghiệp Đông Nam dược đã mở rộng vòng tay, đón một người đã từng tù tội như ông Khai về và cho ông có cơ hội xây dựng sự nghiệp từ một cơ sở sản xuất thuốc y học cổ truyền.
Đến ngày 1/6/1990, Xí nghiệp Đông Nam dược Bảo Long được thành lập tại số 4 đường Nguyễn Cảnh Chân TP HCM (Công an TP HCM cho mượn một phần trụ sở, ở phía cổng sau).
Đến năm 1993, khi Nhà nước có chủ trương hạn chế lực lượng vũ trang làm kinh tế, nên Công an TP HCM quyết định không tiếp tục duy trì xí nghiệp Đông Nam dược Bảo Long nữa. Đây là cơ hội vàng để Nguyễn Hữu Khai tận dụng các nền tảng trong suốt 3 năm trời mà Công an TP HCM dày công gây dựng để lập nên Công ty TNHH Đông Nam dược Bảo Long. Nguyễn Hữu Khai nghiễm nhiên làm chủ cơ ngơi và chuyển ra “ở riêng” ở Ấp 3, xã thới Thượng, huyện Hóc Môn. Đây vốn là vườn hoa quả của bà Nguyễn Thị Gạt, em gái ông Khai.
Cũng từ cơ ngơi riêng này mà Nguyễn Hữu khai đã mở ra nhiều chi nhánh ra các tỉnh phía Bắc và ông không quên vươn về quê hương bản quán là vùng Xứ Đoài.
Tính đến trước thời điểm thương vụ Bảo Sơn – Bảo Long diễn ra, Công ty Đông Nam dược Bảo Long đã có cơ sở làm việc ổn định tại thôn Trại Hồ, xã Cổ Đông, TX Sơn Tây, Hà Nội và 1 cơ sở ở Ấp 3, xã Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn, TP HCM. Bảo Long cũng đã có gần 300 sản phẩm thuốc chữa bệnh và mỹ phẩm làm bằng thảo dược được phép lưu hành trên thị trường cả nước.
Nguyễn Hữu Khai
Năm 2005, Bảo Long thành lập Bệnh viện Đa khoa Bảo Long, tuyển mộ đội ngũ giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, vào làm việc. Đây được xem là một bước phát triển đột phá của Tập đoàn Y dược Bảo Long. Bệnh viện Bảo Long là mô hình mới của sự kết hợp giữa y học cổ truyền với y học hiện đại, ngoài việc bắt mạch, kê đơn theo phương pháp cổ truyền, các thầy thuốc ở đây còn được các phương tiện hiện đại chữa trị hiệu quả các chứng bại liệt do tai biến, viêm đa khớp mãn tính, thoái hóa cột sống, thiểu năng tuần hoàn não, u nang, gan, thận, buồng trứng, tử cung… và nhiều chứng bệnh nan y.
Năm 2007, được sự giúp đỡ, ủng hộ của Ủy ban Thể dục – Thể thao và Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT), Bảo Long đã nắm bắt thời cơ, xây dựng trường phổ thông võ thuật với quy mô đa cấp (tiểu học, phổ thông cơ sở, trung học phổ thông)
Đạt được khá nhiều thành công và được báo chí ca ngợi khá nhiệt tình nhưng cũng phải thừa nhận một điều, “ông Bảo Long” làm PR cực tốt. Những cảnh ngộ khốn khó, éo le được báo chí hay dư luận quan tâm thì ngay lập tức Bảo Long nhảy vào với vai trò Mạnh Thường Quân cứu vớt. Những bài báo ca ngợi, những trường hợp được cứu vớt cứ thế được hết báo này đến báo khác ca ngợi lặp đi lặp lại.
Ví dụ như trường hợp của Vận động viên thể thao Lê Thị Huệ. Khi vận động viên này bị chấn thương không có tiền chữa trị, trở thành tiêu điểm của báo chí trong một thời gian dài. Và Bảo Long đã xuất hiện đúng lúc…
Cũng ngay sau đó, được sự giúp đỡ và tạo điều kiện của Bộ Y tế, Bộ GD&ĐT và Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Bảo Long lại thành lập trường Trung cấp Y dược…
Cứ có cơ hội, được cấp trên tạo điều kiện là ông Nguyễn Hữu Khai lại mở rộng phạm vi kinh doanh. Tuy nhiên, sự mở rộng này ngày càng cho thấy, chiều sâu trong chiến lược kinh doanh của Nguyễn Hữu Khai không có, ông ngày càng sa vào dàn trải, ôm đồm. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của mô hình kinh tế kiểu Bảo Long.
Nguyễn Hữu Khai cũng mở ra một cơ sở để sản xuất, điều chế dược liệu ở Sìn Hồ, Lai Châu. Ông liên tục xuất hiện trên báo chí nói về mô hình sản xuất táo bạo và mang tính “khai hoang” mang lại đổi đời cho vùng miền núi heo hút.
Chính nhà văn Nguyễn Như Phong, khi còn là Phó tổng biên tập Báo An ninh Thế giới đã từng lên Sìn Hồ, ban đầu với ý định sẽ viết bài ca ngợi mô hình kinh tế táo bạo và mang tính nhân văn của ông Nguyễn Hữu Khai. Tuy nhiên, khi lên đến Sìn Hồ thì lại nghe được không ít lời ta thán của người dân và cả chính quyền huyện rằng: Ông Khai xin đất dự án, làm được vài cái xưởng rồi để đấy. Khám bệnh cho dân cũng chỉ được vài bữa gọi là PR rồi giải tán đâu hết. Rượu thuốc mang tiếng là sản xuất ở Sìn Hồ nhưng lại là rượu được nấu từ dưới xuôi mang lên…
Nghi vấn ở Sìn Hồ cũng được ông Nguyễn Trường Sơn – Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Bảo Sơn kể lại:
“Sau khi anh Khai năn nỉ mua nốt dự án ở Sìn Hồ giúp anh ấy, tôi cũng muốn “tai nghe mắt thấy”, đồng ý theo anh ấy lên vùng Sìn Hồ, Lai Châu. Xe đi từ 21h hôm trước, đến tận 12h trưa hôm sau mới đến nơi. Tôi vừa ra nhìn ngó xung quanh được mấy phút, chưa kịp xem xét gì thì mọi người đã bày sẵn cơm rượu liên hoan. Dù không quan sát được gì nhiều nhưng tôi cũng kịp biết rằng, đây là một dự án không khả thi. Tôi còn được biết trước khi tôi đến đây mấy ngày, anh Khai đã cho 40 người lên chờ sẵn, tổ chức dọn dẹp, chỉnh trang nhà xưởng và kêu gọi người dân đến khám bệnh”.
“Về đến Hà Nội, anh Khai ra giá cho tôi 27 tỉ đồng cho khu đất ở Sìn Hồ. Đương nhiên là tôi không chấp nhận vì giá trị của nó cùng lắm cũng chỉ 2 tỉ đồng. Tôi chỉ bảo với anh ấy: Với tôi hay với bất cứ đối tác nào, anh cũng không nên làm như thế!”.

Phải khẳng định rằng, xu thế sáp nhập, mua bán doanh nghiệp, thương hiệu… để tăng khả năng cạnh tranh trên thương trường là chuyện tất yếu và hết sức bình thường. Chính vì vậy, chuyện mua bán cổ phần, thương hiệu, tài sản… giữa Tập đoàn Bảo Sơn và Tập đoàn Bảo Long không có gì đáng nói nếu không có chữ "tình" chen giữa thương vụ.
Vấn đề đặt ra ở đây là tại sao một doanh nghiệp vốn có thương hiệu, có uy tín và là biểu tượng của sự thành công lại phải bán đi cổ phần, tài sản, thương hiệu… những thứ mà họ đã dày công gây dựng hơn 20 năm, trải qua vô vàn khó khăn, thử thách mới có được?
Phần chìm ở Bảo Long
Sau hơn 20 năm xây dựng, phát triển và trưởng thành, Xí nghiệp Đông Nam dược Bảo Long ngày nào đã vươn mình trở thành một tập đoàn kinh doanh đa ngành, đa nghề có uy tín và thương hiệu mạnh ở Việt Nam. Ngoài vị thế là một doanh nghiệp kinh doanh trong lĩnh vực y dược, năm 2005, Bảo Long đã thành lập Bệnh viện Đa khoa Bảo Long và đến năm 2007 thì thành lập Trường phổ thông Võ thuật với quy mô đa cấp học (tiểu học, phổ thông cơ sở và trung học phổ thông). Do đó, vị thế và uy tín của Bảo Long được dư luận xã hội đánh giá rất cao.
Vị thế đó càng được khẳng định khi Bảo Long đã nhận được một loạt các bằng khen, giấy khen, danh hiệu… giành cho những doanh nghiệp thành đạt, có đóng góp cho xã hội. Và cũng chính vì thế, chuyện Bảo Long làm ăn thua lỗ, phải chịu cảnh nợ nần chồng chất, thậm chí là phải vay lãi suất “khủng” để thanh toán chi phí sản xuất, trả lương cho cán bộ, công nhân viên đã khiến dư luận xã hội và giới kinh doanh thực sự cảm thấy sốc. Vậy đâu là sự thật của một doanh nghiệp vốn được xem là biểu tượng trong công cuộc đổi mới, xây dựng và phát triển kinh tế, xã hội ở Việt Nam.
Đại diện Tập đoàn Bảo Long (thứ 2 từ trái sang) làm việc với báo chí
Theo báo cáo tổng hợp vốn và lãi vay do Kế toán trưởng Vũ Văn Hùng gửi ông Nguyễn Hữu Khai (khi đó ông Khai là Tổng giám đốc Tập đoàn Y dược Bảo Long) thì tính đến ngày 31/1/2011: Bảo Long đã vay tổng số gần 83 tỉ đồng từ các ngân hàng; hơn 117 tỉ đồng từ 618 cá nhân ở khu vực Hà Nội; vay vốn từ các cổ đông là 86,786 tỉ đồng.
Đáng chú ý, trong các khoản vay từ cá nhân, có rất nhiều khoản vay Bảo Long phải chấp nhận lãi suất lên tới 18-21%/tháng (ngang với mức vay lãi “cắt cổ”, vay tín dụng đen). Và cũng theo bản báo cáo trên thì tổng số tiền nợ của Bảo Long tính đến hết tháng 1/2011 là 286,785 tỉ đồng và mỗi tháng, tổng cộng tiền lãi mà Bảo Long phải trả lên tới 10,961 tỉ đồng.
Mặc dù phải gánh trên vai một món nợ khổng lồ như vậy nhưng theo báo cáo tình hình sản xuất kinh doanh của Tập đoàn Bảo Long lại không mấy khả quan. Ví dụ, trong tháng 4/2011, tổng lợi nhuận sau thuế của 3 đơn vị kể trên chỉ là 544,041 triệu đồng (tức chưa bằng con số lẻ mà Bảo Long phải trả lãi cho các khoản vay). Thực trạng bê bết trên cũng được chính ông Nguyễn Hữu Khai, nguyên Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Bảo Long đề cập đến trong “Đơn kêu cứu” gửi các cơ quan báo chí về thương vụ Bảo Sơn – Bảo Long: “Chúng tôi gặp khó khăn về tài chính không thể theo kịp trào lưu phát triển”.
Qua đó để thấy rằng, Bảo Long không còn là một doanh nghiệp mạnh, kinh doanh hiệu quả như từng diễn ra. Đành rằng, đã làm ăn thì phải có vay, có mượn nhưng vấn đề nằm ở chỗ doanh nghiệp có sử dụng các khoản vay đó để sinh lời và bù đắp các chi phí (tiền lương, chi phí sản xuất, khấu hao máy móc, nhà xưởng, lợi tức cổ đông, tiền lãi…) hàng tháng hay không?
Và trong trường hợp này, việc một tập đoàn kinh tế “mạnh” được tặng cúp vàng “Tự hào thương hiệu Việt” năm 2011 như Bảo Long mà phải cậy nhờ tín dụng đen để làm ăn thì thật khó hiểu. Lý do duy nhất ở đây là Bảo Long làm ăn kém hiệu quả, không đủ khả năng thanh toán tiền nợ lãi nên mới “giật gấu vá vai” để duy trì hoạt động. Đến khi không đủ khả năng thanh toán, không còn tài sản nào có thể thế chấp, lại phải chịu sức ép thanh toán gốc của các khoản vay trên mới phải tìm kiếm đầu tư. Do đó, việc Bảo Long và các cổ đông của mình quyết định tìm đối tác đầu tư hoặc bán cổ phần là hợp với xu thế phát triển chung ở bất kỳ nền kinh tế nào.
Nói như vậy để thấy rằng, chuyện Bảo Long bán cổ phần, tài sản và thương hiệu sản phẩm của mình cho Bảo Sơn cũng là lẽ thường tình.
Chi tiết bản hợp đồng
Bảo Long tìm kiếm đối tác đầu tư để tăng khả năng cạnh tranh, ổn định, phát triển sản xuất là điều hoàn toàn dễ hiểu. Vấn đề là ai sẽ nhập vai đối tác đầu tư cho Bảo Long trong thương vụ như vậy mới là điều quan trọng khi mà những lĩnh vực Bảo Long kêu gọi đầu tư đòi hỏi vốn lớn lại chậm thu hồi. Và nếu có đối tác nào sẵn sàng bắt tay với Bảo Long thì quả thật đó là một canh bạc thực sự. Mà trên thương trường, canh bạc đó được xem là “lành ít dữ nhiều”, rủi ro cao.
Việc Bảo Long nhận được cái gật đầu đầy thiện chí từ phía Bảo Sơn – một trong số ít đối tác đủ tiềm lực hợp tác với Bảo Long – chẳng khác nào “chết đuối vớ được cọc”.
Bản hợp đồng chuyển nhượng có đóng dấu, chữ ký của các thành viên trong hội đồng quản trị Tập đoàn Bảo Long
Và ngày 3/3/2011, sau khi được sự thống nhất của Bảo Sơn và Bảo Long, tại trụ sở của Bảo Long (xã Cổ Đông, Sơn Tây, Hà Nội), ông Nguyễn Trường Sơn, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Bảo Sơn và ông Nguyễn Hữu Khai, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Bảo Long và các cổ đông đã ký bản Hợp đồng chuyển nhượng vốn cổ phần và tài sản doanh nghiệp cùng bản quyền thương hiệu sản phẩm số 01/CNVCP&TS/BL-BS.
Theo đó, ông Nguyễn Hữu Khai với 60,33% vốn góp, bà Lê Thúy Hằng (vợ ông Khai) với 24,66% vốn góp, ông Nguyễn Hữu Sinh (em ông Khai) với 5% vốn góp đã đi đến thống nhất: Bảo Long đồng ý chuyển nhượng cho Bảo Sơn và các cổ đông 100% vốn cổ phần của các cổ đông (được ghi trong Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp) và phần vốn góp bổ sung của các cổ đông với giá trị sinh lời tính đến ngày chuyển nhượng cùng toàn bộ diện tích đất, tài sản trên đất, bản quyền thương hiệu sản phẩm của các đơn vị sau:
1. Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Bảo Long
2. Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long
3. Trường phổ thông Võ thuật Bảo Long.
Tổng giá trị Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần được hai bên ký kết là 227.513.174.701 đồng.
Và theo Hợp đồng số 01/CNVCP&TS/BL-BS được ký giữa hai bên thì: Hai bên cùng thỏa thuận giá chuyển nhượng toàn bộ vốn cổ phần của các cổ đông (được ghi danh sách trong giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp) và phần vốn góp bổ sung của các cổ đông có giá trị sinh lời tính đến ngày chuyển nhượng cùng toàn bộ diện tích đất, tài sản trên đất, hạ tầng kỹ thuật bao gồm cả các công trình ngầm, trạm xử lý nước thải, trạm biến áp… (trừ máy phát điện vẫn thuộc quyền sở hữu của ông Khai), cây cối hoa màu, bản quyền thương hiệu sản phẩm.
Cũng theo hợp đồng trên thì, Bảo Sơn không nhận chuyển nhượng máy móc, thiết bị, cộng cụ, y cụ, ôtô, dụng cụ phục vụ sản xuất bào chế thuốc, nguyên vật liệu, dược liệu tồn kho và thành phẩm đã chế biến.
Như vậy, theo hợp đồng này, Bảo Sơn đã là đại diện hợp pháp của Công ty Cổ phần Tập đoàn Y dược Bảo Long; Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long và Trường phổ thông Võ thuật Bảo Long.
Bảo Sơn được gì ở Bảo Long?
Sau khi thực hiện đầy đủ trách nhiệm và nghĩa vụ của các bên liên quan được nêu trong Hợp đồng số 01/CNVCP&TS/BL-BS, ngày
26/4/2011, tại trụ sở của Tập đoàn Bảo Long, với sự có mặt của ông Nguyễn Hữu Khai, ông Nguyễn Hữu Sinh, bà Lê Thúy Hằng đại diện cho 100% cổ phần bên chuyển nhượng (Tỉ lệ vốn góp được Bảo Long thay đổi sau khi Hợp đồng số 01/CNVCP&TS/BL-BS được ký) và bên nhận chuyển nhượng là Tập đoàn Bảo Sơn với đại diện là bà Nguyễn Thanh Thủy, ông Nguyễn Trường Sơn, bà Nguyễn Thị Thu Hà, bà Lê Thị Tuyết Hoa, các bên đã tiến hành ký Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của Tập đoàn Bảo Long và cổ đông cho Tập đoàn Bảo Sơn và cổ đông. Theo đó:
Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần số 01/2011/HĐCN-BL được ký vào ngày 26/4/2011 nêu rõ: Ông Nguyễn Hữu Khai chuyển nhượng toàn bộ cổ phần có giá trị là 90 tỉ, tương ứng với 900.000 cổ phần, chiếm 60% tổng vốn điều lệ cho Tập đoàn Bảo Sơn và ông Nguyễn Trường Sơn.
Đơn kêu cứu được ông Khai gửi khắp nơi
Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần số 02/2011/HĐCN-BL được ký vào ngày 26/4/2011 nêu rõ: Bà Lê Thúy Hằng chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần có giá trị là 52,5 tỉ đồng, tương ứng với 525.000 cổ phần, chiếm 35% tổng số vốn điều lệ cho bà Lê Thị Tuyết Hoa, bà Nguyễn Thanh Thủy, bà Nguyễn Thị Thu Hà.
Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần số 03/2011/HĐCN-BL được ký vào ngày 26/4/2011 nêu rõ: Ông Nguyễn Hữu Sinh chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần có giá trị là 7,5 tỉ đồng, tương ứng với 75.000 cổ phần, chiếm 5% tổng số vốn điều lệ cho bà Nguyễn Thị Thu Hà.
Và đến ngày 23/5/2011, tại Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long, với sự có mặt của ông Nguyễn Hữu Khai (người chiếm 58,82% cổ phần), ông Nguyễn Hữu Sinh (người chiếm 17,65% cổ phần), bà Lê Thúy Hằng (người chiếm 19,61% cổ phần), ông Nguyễn Văn Huệ (người góp 1,96% cổ phần), bà Lưu Tố Phấn (người chiếm 1,96% cổ phần) – đại diện cho 100% cổ phần bên chuyển nhượng và bên nhận chuyển nhượng là ông Nguyễn Trường Sơn, Tập đoàn Bảo Sơn với người đại diện là bà Nguyễn Thị Thu Hà, bà Nguyễn Thanh Thủy, các bên đã tiến hành ký kết hợp đồng chuyển nhượng vốn góp của Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long cho Tập đoàn Bảo Sơn và các cổ đông. Theo đó:
Hợp đồng chuyển nhượng vốn góp số 01/2011/HĐCN ký ngày 23/5/2011 nêu rõ: Ông Nguyễn Hữu Khai chuyển nhượng một phần vốn góp của mình là 2.550.000.000 đồng chiếm 50% tổng vốn điều lệ công ty cho Tập đoàn Bảo Sơn (người đại diện là ông Nguyễn Trường Sơn) và 449.820.000 đồng chiếm 8,82% vốn điều lệ công ty cho ông Nguyễn Trường Sơn.
Hợp đồng chuyển nhượng vốn góp số 02/2011/HĐCN ký ngày 23/5/2011 nêu rõ: Ông Nguyễn Hữu Sinh chuyển nhượng một phần vốn góp của mình là 570.018.000 đồng chiếm 11,18% tổng vốn điều lệ công ty cho ông Nguyễn Trường Sơn và 329.970.000 đồng chiếm 6,47% vốn điều lệ công ty cho bà Nguyễn Thị Thu Hà.
Hợp đồng chuyển nhượng vốn góp số 03/2011/HĐCN ký ngày 23/5/2011 nêu rõ: Bà Lê Thúy Hằng chuyển nhượng một phần vốn góp của mình là 435.030.000 đồng chiếm 8,53% tổng vốn điều lệ công ty cho bà Nguyễn Thị Thu Hà và 565.080.000 đồng chiếm 11,08% vốn điều lệ công ty cho bà Nguyễn Thanh Thủy.
Hợp đồng chuyển nhượng vốn góp số 04/2011/HĐCN ký ngày 23/5/2011 nêu rõ: Ông Nguyễn Văn Huệ chuyển nhượng một phần vốn góp của mình là 99.960.000 đồng chiếm 1,96% tổng vốn điều lệ công ty cho bà Nguyễn Thanh Thủy.
Hợp đồng chuyển nhượng vốn góp số 05/2011/HĐCN ký ngày 23/5/2011 nêu rõ: Ông Lưu Tố Phấn chuyển nhượng một phần vốn góp của mình là 99.960.000 đồng chiếm 1,96% tổng vốn điều lệ công ty cho bà Nguyễn Thanh Thủy.
Tất cả các Hợp đồng trên đều được tiến hành theo các quy định hiện hành của Bộ luật Dân sự Việt Nam, Luật Doanh nghiệp và bên chuyển nhượng cổ phần và chuyển nhượng góp vốn đều cam kết đã nhận đủ tiền và không kiện cáo gì. Và trong các biên bản họp đại hội đồng cổ đông của Tập đoàn Bảo Long và biên bản hợp hội đồng thành viên Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long, các bên liên quan cũng đi đến thống nhất: thay đổi nội dung đăng ký kinh doanh của Tập đoàn Bảo Long và Công ty TNHH Bệnh viện Đa khoa tư nhân Bảo Long.
Qua đó thấy rằng, mọi thủ tục mua bán trong thương vụ trên đều được các bên tiến hành một cách đầy đủ và hoàn chỉnh theo quy định của pháp luật. Và chỉ với riêng những nội dung được ghi rõ ràng và đầy đủ trong Hợp đồng số 01/CNVCP&TS/BL-BS thì chúng ta có thể khẳng định, thương vụ trên đã được hoàn thành theo đúng trình tự quy định của pháp luật với đầy đủ chữ ký của các thành viên trong HĐQT của Bảo Long.
Vấn đề khúc mắc nếu có ở đây chỉ là quá trình thực hiện hợp đồng trên như thế nào mà thôi. Và đây cũng chính là nguyên nhân dẫn tới một loạt các thông tin trái chiều được cả hai bên đưa ra trong thời gian vừa qua.


Ông Nguyễn Hữu Khai bị bắt: Chuyện 'ân - oán' từ thương vụ Bảo Long - Bảo Sơn
07:00 | 17/06/2013
(PetroTimes) - Ông Nguyễn Hữu Khai bị bắt thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật. Những dối trá, lừa lọc trong một thời gian dài của người mang danh "thần y" đã làm hại Bảo Long - đỉnh điểm của sự dối trá này thể hiện trong thương vụ mua bán lịch sử giữa 2 thương hiệu Bảo Long - Bảo Sơn.
Khẩu khí người trong cuộc
Mặc dù đã nhiều lần tìm cách liên lạc để trao đổi trực tiếp với ông Nguyễn Hữu Khai, nguyên Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc của Tập đoàn Bảo Long nhưng chúng tôi đều nhận được lời từ chối khéo. Tất cả các thông tin mà chúng tôi nắm được xung quanh vụ việc này từ phía Bảo Long, hóa ra đã được nêu khá đầy đủ và chi tiết trong lá “Đơn kêu cứu” của ông Nguyễn Hữu Khai gửi đi.
Theo đó, ông Khai cho biết:
“Tại diễn đàn kỷ niệm 55 năm Ngày thầy thuốc Việt Nam (27/2/2011), trước hàng ngàn đại biểu khách mời cùng cán bộ, công nhân viên và học sinh (CBCNV&HS) Tập đoàn Bảo Long, ông Nguyễn Trường Sơn đã đồng ý đầu tư nâng cấp Xưởng sản xuất Đông dược Bảo Long đạt tiêu chuẩn quốc tế, nâng cấp Bệnh viện Đa khoa Bảo Long thành bệnh viện ngang tầm quốc tế, nâng cấp Trường phổ thông Võ thuật Bảo Long thành trường phổ thông quốc tế. Trước những động thái trên, đông đảo CBCNV&HS Tập đoàn Bảo Long vô cùng phấn khởi và đặt niềm tin sâu sắc vào tình cảm, tấm lòng cao cả trong công tác xây dựng y tế, giáo dục, thể thao của ông Nguyễn Trường Sơn.
Ông Nguyễn Trường Sơn: "Ông Khai là người lấy oán trả ơn"
Sau đó, chúng tôi đã bầu ông Sơn làm Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Bảo Long và ông Sơn đã ra quyết định bổ nhiệm tôi làm Tổng giám đốc trực tiếp điều hành các đơn vị giáo dục, đào tạo và sản xuất kinh doanh. Sự kiện này được toàn thể CBCNV&HS Tập đoàn Bảo Long hết sức vui mừng vì mọi hoạt động của Bảo Long vẫn được bảo tồn trong sự giúp đỡ đầu tư về tài chính của Bảo Sơn.
Tuy nhiên, ông Sơn đã lập ra một văn bản có tên “Biên bản họp Hội đồng quản trị” với nội dung các thành viên HĐQT đứng tên trong giấy Đăng ký kinh doanh của Công ty Cổ phần Tập đoàn Bảo Long, Bệnh viện Đa khoa Bảo Long đồng ý chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của mình cho những thành viên mới là ông Sơn và vợ con của ông Sơn”.
Ông Khai cho biết thêm: “Nếu chiểu theo Hợp đồng chuyển nhượng tài sản và cổ phần, ông Sơn còn phải trả cho chúng tôi hàng trăm tỉ đồng nhưng đến nay ông Sơn vẫn lạnh lùng tuyên bố: Số tiền 227 tỉ đã bao gồm tất cả. Ông Sơn cũng cho làm các thủ tục thay thế toàn bộ các thành viên có tên trong đăng ký kinh doanh thành tên mình và vợ con mình”.
Trong đoạn kết lá “Đơn kêu cứu” của mình, ông Khai nhấn mạnh: “Ông Sơn lấy chiêu bài hợp tác đầu tư nâng cấp Tập đoàn Y dược Bảo Long nhưng ông ta đã tàn nhẫn thực hiện hành vi “bóp chết” Bảo Long – một thương hiệu mạnh và thân thiện trong công chúng rồi thực hiện mưu đồ biến mặt bằng của Bảo Long thành thương phẩm cho nghề riêng của ông ta.
Chúng tôi xin cam đoan rằng, không có ý định bán đi sự nghiệp y dược và giáo dục của mình, chỉ dốc lòng với thiện chí hợp tác đầu tư nâng cấp. Nhưng có lỗi và sai lầm là nhẹ dạ ký vào văn bản khống! Cùng một số văn bản tạo điều kiện cho ông Sơn triệt hạ Bảo Long”.
Và những vấn đề trên cũng được bà Lê Thúy Hằng – Phó tổng giám đốc Bảo Long, đồng thời cũng là vợ của ông Khai nhiều lần nhấn mạnh trước báo giới: Không phải Bảo Sơn mua toàn bộ tài sản mà chỉ là một phần của Bảo Long. Tập đoàn Bảo Long còn gần 10 công ty lớn nhỏ và các đại lý trong toàn quốc và quốc tế đang hoạt động. Trừ vụ mua bán trường trung cấp là mua đứt bán đoạn không có ý kiến gì; còn 3 cơ sở trên, Bảo Sơn chưa trả hết tiền cho Bảo Long!
Ông Nguyễn Hữu Khai.
“Để đầu tư phát triển, Bảo Long có vay vốn một số ngân hàng và một vài nơi khác. Anh Sơn (ông chủ của Bảo Sơn) muốn khi Bảo Long – Bảo Sơn hợp tác với nhau, Bảo Long không còn nợ nần gì ai khác, nếu có nợ là nợ một nơi là Bảo Sơn thôi, nên đồng ý cho vợ chồng tôi vay tiền trả hết các khoản vay hiện có. Nhưng muốn được anh Sơn cho vay thì phải có tài sản thế chấp. Tài sản có giá trị còn lại duy nhất của Bảo Long khi ấy chỉ là đất gồm hơn 10.000m đất tại Hóc Môn – TP Hồ Chí Minh và trên Sìn Hồ – Lai Châu” – bà Hằng kể.
Riêng hơn 10.000m đất tại Hóc Môn (TP Hồ Chí Minh), năm 2007, theo biên bản định giá của công ty định giá thuộc Bộ Tài chính là hơn 70 tỉ đồng (lời bà Hằng). Cộng với số đất ở Sìn Hồ, ngày 12/5/2011 Bảo Long thế chấp tài sản là giá trị đất để vay Bảo Sơn 80 tỉ đồng trả nợ ngân hàng. Hợp đồng vay vốn này giá trị ngắn và lãi suất là 1,75%/tháng.
Tuy nhiên theo bà Hằng, đến nay Bảo Sơn mới giải ngân chuyển cho Bảo Long 37,3 tỉ đồng. Số tiền này được chuyển thanh toán các khoản nợ ngân hàng của Bảo Long. Trong khi đó, toàn bộ giấy tờ đất và tài sản ở hai cơ sở tại Hóc Môn và Sìn Hồ, Bảo Long đều đã giao cả cho Bảo Sơn. Số tiền còn lại không biết đến bao giờ mới được giải ngân nốt?
“Và giờ thì: Bảo Long chẳng còn gì. Tài sản có giá trị lớn là đất đai, nhà xưởng thì đều đã thuộc Bảo Sơn. Chẳng ai chịu cho Bảo Long vay trong bối cảnh này khi mà đang có tranh chấp. Mặt khác ai cũng nghĩ có khoản tiền 227,5 tỉ đồng Bảo Sơn trả, Bảo Long đang rất nhiều tiền. Nhưng thực tế số tiền ấy đều đã được trả cho các khoản vay ngân hàng để đầu tư trước đó”, bà Hằng nói.
Ông Sơn: Tôi làm ơn mắc oán!
Trái hẳn với ông Khai, sau khi chúng tôi liên lạc, ông Nguyễn Trường Sơn – Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Bảo Sơn không hề tỏ ra bức xúc, cũng như bất bình thái quá trước những gì ông Khai cung cấp và báo chí đã viết. Nói về cuộc mua bán này, ông Sơn nhấn mạnh: “Đây là một vụ mua bán đàng hoàng, đúng pháp luật. Người được lợi và đáng phải cảm ơn tôi chính là anh Khai. Cho đến giờ phút này, nếu anh Khai có nói điều gì không đúng chắc có lý do, mục đích riêng của anh Khai”.
Ông Sơn kể lại ngọn ngành vụ mua bán gây tranh cãi này:
“Tôi và anh khai đã quen nhau từ 20 năm trước nhưng cũng chỉ dừng ở mức chào hỏi chứ không thân thiết gì. Trong một lần anh Khai đến chơi rồi bắt mạch, chẩn bệnh cho tôi. Anh nói máu tôi bị nhiễm mỡ cao và bị vón cục, anh có liều thuốc có thể chữa được. Rồi anh đưa cho tôi một túi viên thuốc tễ. Thú thực, lúc đầu tôi chưa dám dùng ngay vì cũng sợ. Một tháng sau, anh Khai hỏi, tôi mới mạnh dạn đem ra dùng. Một thời gian sau, tôi đến bệnh viên kiểm tra lại, thấy lượng mỡ trong máu giảm, người khỏe lên. Tôi nhận thấy thuốc anh tốt thật, tôi rất biết ơn anh Khai và thân nhau từ đó. Tôi nhiều tuổi hơn nên anh Khai cũng coi tôi như anh”.
Khẩu hiệu ở khu dược liệu Sìn Hồ
“Từ đó, bẵng đi một thời gian dài không gặp nhau. Năm nay, mùng 8 tết không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi đi chúc tết một người bạn là cán bộ của Bộ Công an nhưng đã nghỉ hưu cách đây 8 năm – hiện anh ấy đang làm cấp phó cho ông Khai. Trước khi xuống, tôi có gọi điện cho ông ấy thì được biết ông đang ở Bảo Long. Thế là tôi xuống chúc tết ông, đồng thời chúc tết ông Khai luôn. Khi tôi xuống chúc tết thì vợ chồng ông Khai đều đi sát với tôi, giới thiệu về Bảo Long rồi đưa tôi về phòng ông Khai”.
Sau một hồi nói chuyện, ông Nguyễn Hữu Khai đặt vấn đề: “Em đang gặp rất nhiều khó khăn, hiện nay đang vay một khoản tiền 20 tỉ với lãi suất 21%/tháng mà 15 tết này phải trả (hôm đó là mùng 8 tết), nếu không trả thì sẽ rất nguy hiểm”.
Bà Hằng (vợ ông Khai) cũng bảo với ông Sơn: “Nói thật với anh, khi chúng em vay số tiền này thì thứ nhất để trả một số người mà trước đó đã vay giờ đến hạn, tết họ đòi ráo riết quá; thứ 2 là lo cho cán bộ, công nhân viên nghỉ tết nên em cứ vay bừa. Bây giờ thì em không nhìn thấy khoản nào để trả cả, muốn anh giúp chúng em thoát khỏi cái nợ nần này nếu không thì cũng bị người ta siết nợ hoặc phải bóc lịch”.
“Nghe chuyện của vợ chồng ông Khai xong, tôi gọi điện về cơ quan hỏi tài vụ trong két giờ còn bao nhiêu tiền thì anh em báo cáo còn 18 tỉ tiền mặt. Tôi quyết định cho 2 vợ chồng ông Khai vay 18 tỉ với lãi suất 1,35% theo lãi suất ngân hàng (thật ra khi đó ngân hàng cho vay với lãi suất 23%/năm, khoảng 1,90%/tháng – PV). Mặc dù đây là một số tiền lớn nhưng vì nghĩ ông Khai từng chữa bệnh cho mình nên tôi cho vay cũng chẳng giấy tờ gì mà cho 2 vợ chồng xuống lấy tiền và viết mỗi cái phiếu tiền cho vay với lãi suất như vậy” – ông Sơn kể.
Khi chúng tôi hỏi, là một người làm kinh tế lâu năm, sao ông lại có thể bất cẩn như vậy? Ông Sơn cho biết: “Đúng là như vậy, tôi cũng không hiểu sao mình lại làm thế nữa. Tôi vốn làm rất chặt chẽ về pháp lý nhưng hôm đấy tự nhiên lại cho vay một cách rất đơn giản. Nhưng quả thật, khi ông Khai bảo là nợ như vậy nếu không trả thì nó sẽ bị chủ nợ thuê côn đồ chém chết nên tôi đã thương tình, cho vay ngay với lượng tiền lớn như thế”.
Ngày hôm sau, Nguyễn Hữu Khai lên tận nhà ông Sơn cám ơn và bảo: “Anh đã cứu em, cuộc đời có lẽ không bao giờ quên được. Nhưng cũng nói thật với anh là bây giờ thì anh đã thương thì thương cho trót, đợt này em còn đang nợ một khoản 30 tỉ đồng nữa với lãi suất 18-20%/tháng”.
Sau khi nghe ông Khai nói như vậy, ông Sơn đã đồng ý và tiến hành ký hợp đồng cho vay 30 tỉ đồng nhưng chỉ xuất 12 tỉ đồng vì hôm nọ đã xuất 18 tỉ. Ký xong hợp đồng, nhận tiền thì ông Khai về.
3 hôm sau ông Khai lại đến đặt vấn đề là thực chất ông nợ 286 tỉ đồng với mức lãi phải trả là 11 tỉ/tháng. Ông Khai nói: “Bây giờ nói xin anh vay nữa thì cũng vô lý nên em muốn bán toàn bộ tài sản của em cho anh vì trong thời buổi này chỉ có anh mới đủ tiềm lực để giúp em thôi”.
Nghe ông Khai nói có lý, có tình nên ông Sơn đồng ý và yêu cầu ông Khai lên giá thành.
Những thứ đã từng thuộc về Bảo Long
Ông Sơn kể tiếp: “Ông Khai lên giá thành bao nhiêu thì tôi cũng chấp nhận. Đất mặt đường giá 10 triệu đồng/m2 có chiều dài 20m, tôi mua của anh Khai 10 triệu đồng/m2, đất thuê nông nghiệp bán 180 triệu đồng/sào (300m2) tức 500.000 đồng/m2, tôi mua 3 triệu đồng/m2. Và tôi đã chuyển tiền đầy đủ. Khi quyết những điều này, đều tự tôi. Tôi nghĩ có điều kiện thì mua để cứu vớt anh ấy; dù sao anh ấy đã là người có ơn đối với tôi. Anh nói giá bao nhiêu, cơ bản tôi đồng ý bấy nhiêu, trừ một vài điểm nhỏ. Dù người nhà tôi ai nấy nghe chuyện đều gàn và bảo làm gì đến mức ấy nhưng tôi vẫn quyết mua”.
Ông Sơn yêu cầu trong tổng giá trị là 227 tỉ là đã bao gồm thương hiệu, bản quyền sản phẩm, cây cối, hoa màu, đất đai, toàn bộ tài sản trên đất. Khi mặc cả, ông Khai đòi trả thêm 63 tỉ và ông Sơn cũng đồng ý luôn với mức giá đó.
Ông Sơn cho biết thêm: “Tôi đồng ý mua toàn bộ công trình và yêu cầu ông Khai xuất hóa đơn bán dự án cho tôi để tôi đưa vào Bảo Sơn luôn. Nhưng ông Khai bảo: Nếu mà làm như thế thì em chết, em mà bán dự án thì em phải nộp khoảng 75 tỉ tiền thuế. Mà như thế thì em chẳng còn gì. Cho nên anh coi như cái đó anh mua cổ phần và chiếm giữ công ty thì em chỉ phải đóng thuế thu nhập cá nhân thôi chứ không phải đóng thuế thu nhập doanh nghiệp, thuế giá trị gia tăng. Tôi nghĩ cũng phải vì nếu ông Khai bán dự án thì ông phải nộp trước hết 10% thuế, tức là 22,7 tỉ đồng, cộng với thuế thu nhập doanh nghiệp là 25%, ông ấy sẽ mất hàng chục tỉ đồng thì cũng khổ. Nghĩ vậy, tôi đồng ý ngay vì ông Khai còn phân tích: Cổ phần tạo ra tài sản, bán tài sản thực chất là bán cổ phần. Chính vì những lẽ đó mà tôi đã chấp nhận mua của ông với giá 227 tỉ bằng cách là mua 100% cổ phần”.
Và tại Điều 8, Hợp đồng số 01/CNVCP&TS/BL-BS nói rất rõ sau khi thanh toán 100% rồi thì các thành viên hội đồng quản trị cũ không còn bất cứ quyền lợi nào kể cả quyền sử dụng, quyền đầu tư.
Như vậy, Điều 8 đã thắt lại toàn bộ các điều khoản trước đó được đưa ra trong hợp đồng. Tức là không bao gồm các khoản nợ nần mà trước đó Công ty Cổ phần Tập đoàn Bảo Long đã vay của các đối tác trước đó hoặc nợ thuế hoặc nợ tất cả cái gì khác.
Về khoản vay 80 tỉ mà bà Hằng nói, ông Sơn cho rằng: Khoản vay này được thể hiện rất rõ ràng và đầy đủ tại các Hợp đồng vay vốn trả nợ ngân hàng số 17/HĐVV/BL-BS ký ngày 12/5/2011 giữa Tập đoàn Bảo Sơn với Công ty TNHH Đông Nam dược Bảo Long và Hợp đồng vay vốn số 3105/HĐVV/BL-BS ký ngày 31/5/2011 giữa Tập đoàn Bảo Sơn với Công ty TNHH Đông Nam dược Bảo Long. Theo đó, Bảo Sơn sẽ giải ngân ngay cho ông Khai 37,3 tỉ để trả nợ Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Việt Nam, Chi nhánh Hóc Môn. Số tiền còn lại được tính vào chuyện mua bán Trường trung cấp Y dược, Công ty TNHH Dược liệu Sìn Hồ và các tài sản còn lại ở trong bệnh viện và công ty cổ phần.
“Tôi không ngờ mình làm ơn lại mắc oán. Rất nhiều người nói tôi bỏ ra hàng trăm tỉ để mua các cơ sở của anh Khai vào lúc này là quá đắt, là dại. Nhiều người phân tích với tôi: ông Khai đang có ý định đổ hết mọi chuyện cho Bảo Sơn để các con nợ tin rằng, ông Khai vẫn có nguồn để trả nợ và ông Khai chưa trả được nợ là vì Bảo Sơn chưa thanh toán hết tiền. Ông Khai làm thế là để tránh áp lực từ các con nợ và nhân viên”, ông Sơn tâm sự.
Bảo Long có thật sự "ngây thơ"
Khi các cơ quan chức năng của TP Hà Nội vào cuộc, những lình xình xung quanh thương vụ Bảo Sơn Bảo Long đã đi đến hồi kết. Theo đó, ông Nguyễn Hữu Khai phải đối diện với pháp luật và Bảo Long đã lộ rõ bản chất là một doanh nghiệp tồn tại theo kiểu "thùng rỗng kêu to"!
Thực tế, Bảo Long đã tự đánh mất mình. Kể cả dùng mỹ từ đẹp đẽ là rủi ro; về tâm lý, tình cảm có thể chia sẻ; thì bản chất vấn đề vẫn không hề thay đổi! Ở bài viết sau, PetroTimes sẽ tiếp tục công bố các tài liệu để bạn đọc thấy rằng: ông Nguyễn Hữu Khai và Bảo Long đã biết trước kết cục của mình!
(Còn tiếp)
Nhóm phóng viên PetroTimes

Báo Thanh niên: Vì sao Chủ tịch Tập đoàn Bảo Long bị bắt ?

8 nhận xét :

  1. Đây là chuyên tranh chấp dân sự giữa 2 doanh nghiệp thì phải được giải quyết thông qua tòa án dân sự chứ sao công an lại hình sự hóa bằng cách đi bắt người của một bên?

    Trả lờiXóa
  2. Nặc danh6/17/2013

    Đúng đăng cấp và thương hiệu Đại tá, nhà văn ... Muammar al-Gadda Fong !

    Trả lờiXóa
  3. Viết báo sao hằn học thế, cả nhóm phóng viên này cơ à, nghe như phim Hòa Thân bên Tàu.

    Trả lờiXóa
  4. Nặc danh6/18/2013

    Đúng sai, đã có tòa án giải quyết.

    Theo điều 4 hiến pháp, "lực lượng lãnh đạo nhà nước", nắm cổ tòa án. Mà họ cũng nắm cổ hành pháp, tức là công an.

    Vậy kết quả ra sao,ai đúng, ai sai, lên "lực lượng lãnh đạo nhà nước", mà hỏi!

    Trả lờiXóa
  5. Nặc danh6/18/2013

    Và cũng theo bản báo cáo trên thì tổng số tiền nợ của Bảo Long tính đến hết tháng 1/2011 là 286,785 tỉ đồng và mỗi tháng, tổng cộng tiền lãi mà Bảo Long phải trả lên tới 10,961 tỉ đồng.
    Mặc dù phải gánh trên vai một món nợ khổng lồ như vậy nhưng theo báo cáo tình hình sản xuất kinh doanh của Tập đoàn Bảo Long lại không mấy khả quan. Ví dụ, trong tháng 4/2011, tổng lợi nhuận sau thuế của 3 đơn vị kể trên chỉ là 544,041 triệu đồng (tức chưa bằng con số lẻ mà Bảo Long phải trả lãi cho các khoản vay)
    => Nợ: 286,785 tỉ+ nợ lãi 10,961 nhung loi nhuan truoc thue la 544,041 thì du suc tra cai rec chu sao phai pha san? doc toi day het muon doc sai gi ma sai du vay khong biet!

    Trả lờiXóa
  6. Nặc danh6/18/2013

    thẳng như phong này chết không nhắm được mắt
    nó là thằng bồi bút chính hiệu ,một con chó chuyên đi cắn càn
    hãy xem nó định lật lại vụ 5 cam để đánh tuongs Nguyễn Việt Thành là đủ hiểu dã tâm của loài ngưu cẩu này
    thiên lôi sẽ dòm ngó mày thằng cẩu tặc như phong ạ

    Trả lờiXóa
  7. nhucac6/23/2013

    boi but nhu phong vua hen vua nhuc

    Trả lờiXóa

Chào Bạn ghé chơi nhà lão!
Đây là Tàng thư các, hổng phải Thánh đường, đơn giản như đang giỡn, nơi à uôm thế sự, không phân biệt đồng chí hay đồng rận.
Để đảm bảo không gian dăng quá, theo Da quy: Mọi ý kiến ý cò đều bình đẳng, quan nghinh. Bạn có quyền phê phán bài đăng kể cả chủ nhà, vui lòng không xả rác đái khai.
Chiếu theo điều 852, Ặc min đứt ruột đì lít thẳng tay không báo trước bạn nào chửi sảng làm lão giật mình.
Lừa quốc thiên đàng có nhiều chuyện bức xúc, mong rằng giận thời giận nhưng nhớ thương cái kho - cháy nhà là ra ruộng, bạn ui
---------------------
TBT Chủ xị báo Hại kính cáo
Tranhung09

Gài độ

Tìm thông tin blog này:

Tim 2