____________
… Ông tưởng ông ngon lắm, họ kính nể, họ chắp tay bái phục ông á? Cho nên đừng có vội nhìn cái mặt, cái mặt tốt của mình, chỉ thấy bên ngoài thôi chứ còn nhiều vấn đề lắm. Họ làm sai là từ chức, chứ mình làm sai rồi cứ nhơn nhơn tỉnh queo, không có vấn đề gì. Họ mà cách chức thì ảnh chịu thôi, chứ biểu ảnh từ chức thì ảnh không từ. Ảnh biều: có bao nhiêu người từ đâu mà tôi từ? À, chứ họ làm sai là từ chức, có lòng tự trọng lắm đấy. Họ làm sai thì từ chức, còn mình làm sai rồi thì chi? Cùng lắm, cao lắm là kiểm điểm, rút kinh nghiệm. Cho nên không có cái dây gì dài hơn cái dây kinh nghiệm nớ, rút miết rồi không bao giờ hết.
Năm 1986 với Đại hội 6, với TBT Nguyễn
Văn Linh, với “Những việc cần làm ngay” sôi nổi, cũng làm được một số
việc, tất nhiên sau đó bọn xấu cũng xuyên tạc là “Những việc cần làm ngơ”.
Dần dần rồi đến Đại hội 7, TBT Đỗ Mười với Nghị quyết TW7, đã ra nghị
quyết về xây dựng Đảng, cũng rất quyết liệt, xem đây là nhiệm vụ đặc
biệt quan trọng và cấp bách. Đ/c Đỗ Mười cũng xác định rằng xây dựng
Đảng giữ vai trò then chốt, và rồi chúng ta không làm được bao nhiêu.
Đến giữa nhiệm kỳ của Đại hội 8, với TBT Lê Khoa Phiêu, các đ/c nhớ
lại, với Nghị quyết TW6 lần 2, về xây dựng chấn chình Đảng, với quyết
tâm rất cao và có nhiều giải pháp quyết liệt, nhưng rồi kết quả không được bao nhiêu. Nội bộ càng rối ren phức tạp trước
khi Đại hội 9. Đến Đại hội 9, Đại hội 10 với TBT Nông Đức Mạnh cũng ra
Nghị quyết TW3 khóa 10, cũng phát động phong trào Học và làm theo tấm
gương đạo đức Hồ Chí Minh. Như các đ/c đã biết, mới sơ kết chứ chua tổng
kết, và rồi kết quả cũng chưa được bao nhiêu, chưa đáp ứng được lòng mong đợi của cán bộ, đảng viên và nhân dân.
Như vậy là suốt 5 nhiệm kỳ, kéo dài 25
năm, một chặng đường mà Hàn Quốc dư sức chuyển từ một nước nông nghiệp
sang một nước công nghiệp, v/đ xây dựng và chỉnh đốn Đảng luôn được đề
cập và hết sức quyết liệt, hô hào thì rất mạnh, nhưng mà như tôi đã nói,
càng xây, càng ra nhiều nghị quyết thì tình hình càng xấu thêm, yếu kém và phức tạp hơn.
Nhưng lần này có điểm mới, là mới chỗ
nào? Mới là ở chỗ giải pháp tổ chức thực hiện. Báo cáo các đồng chí, các
lần trước, làm là làm chung chung rứa thôi, toàn Đảng đưa ra rồi làm.
Còn lần này sẽ không làm theo cách đó nữa đâu. Lần này, khác là sẽ làm từ trên làm xuống, không làm dưới làm lên nữa.
Cái thứ hai là không phải chỉ tự phê bình và phê bình đâu, mà sẽ có gợi
ý, góp ý trước khi phê bình. Khác đấy, không phải để anh tự nói ra rồi
thì tôi nghe rứa đâu, Gợi ý anh, để anh kiểm điểm. Và làm là làm ở trên làm xuống, chứ không đồng loạt chi hết,
bắt đầu từ Tổng bí thư, bắt đầu từ Ủy viên Bộ chính trị, Ủy viên Ban bí
thư tới từng anh Ủy viên BCH TW, chứ không có kiểm điểm tràn lan. Mà anh không nhận, anh không thấy thì sẽ có người chỉ ra cho anh, chứ không giống mấy lần trước. Tôi tin lần này sẽ có chuyển biến.
Dưới đây lược trích một phần
bài nói của ông Nguyễn Bá Thanh trước 4.500 cán bộ các cấp của Đà Nẵng (Nguồn: http://www.youtube.com/watch?v=l7CVbwpvuyc ).
Mời
bà con đọc qua chút xả xì-trét cho đỡ … tức, khi thấy mấy "ông Ta"
không lôi xềnh xệch được "thằng Tàu" nào, mà cứ liên tục bị nó ...xỏ mũi
lôi hoài....lôi hoài... Lôi rất chi là thoải mái...!
... 30-4-1975 ta
giải phóng hoàn toàn miền Nam,
thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối. Như vậy sau 117 năm kể từ ngày
Pháp nổ phát súng xâm lược vào Đà Nẵng 1858 mở đầu cho cuộc xâm lược. Như các
đ/c biết trong kháng chiến đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và bộ tham mưu tối
cao có đức có tài, những tên tuổi như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ
Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh…, góp phần vào trong chiến thắng chống Mỹ. Phải
nói uy tín của Đảng đối với dân gần như tuyệt đối. Đảng gắn bó máu thịt với
dân, dân rất tin Đảng.
Nhà tan cửa nát cũng ừ,
Thắng giặc Mỹ, ta sẽ được chừ, sứớng sao !
Có những gia
đình như gia đình mẹ Thứ, chồng và con gần cả chục người hy sinh. Có những
người mẹ lần lượt tiễn những người con cuối cùng mình rứt ruột đẻ ra để tham
gia chiến đấu chiến thắng Mỹ.
Nhưng sau giải
phóng miền Nam 1975,
phải nói rằng những người cộng sản Việt Nam quá say sưa với chiến
thắng, cứ tưởng mình thắng Mỹ là nhất rồi. Không có gì khó hơn thắng Mỹ mà còn
làm được thì các thứ khác cũng làm được. Bắt đầu chủ quan, bắt đầu duy ý chí.
Các đ/c nhớ lại Quỳnh lưu Nghệ an không? Thay trời đổi đất sắp đặt lại giang sơn.
Mo cơm cùng với mắm cà quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội. Mắm cà với mo cơm
mà xây dựng cái gì?
Rồi bắt đầu nhập
các tỉnh lại. Úi chu choa! Nhập các tỉnh Bình Trị Thiên. Dân mà đi ở dưới lên
tỉnh phải đi hai ngày đường. À, Bình Trị Thiên hay là Thiên Trị Bình? Rồi các
tỉnh trong này, Nghĩa Bình, Phú Khánh… rồi nhập hết. Người ta có câu ca:
Tỉnh dài huyện rộng xã to
Tỉnh lo phần tỉnh, dân lo phần mình.
Rứa cũng không
nghe, cứ nhập dzô. Sau này phải chia tách ra như các đ/c biết. Mơ mơ màng màng !
Hồi nớ còn nhớ
đ/c Phạm Tuân đi tàu vũ trụ với Go-rơ-bát-cô đó. Tất nhiên mình cũng vinh dự là
người Việt Nam đầu
tiên lên vũ trụ. Thế nhưng ở Hà Nội lập tức xuất hiện câu ca liền:
Nước này còn lắm gian truân,
Việc gì phải phóng Phạm Tuân lên trời?
Vậy là có thơ liền!
Và do say sưa
chiến thắng, Đảng bắt đầu buông lỏng sự lãnh đạo, chính quyền bắt đầu buông
lỏng sự quản lý nhà nước và cán bộ đảng viên bắt đầu thoái hóa biến chất. Những
điều trước kia không bình thường thì dần dần bắt đầu bình thường.
Phải nói cái
đường lối ngoại giao của chúng ta chưa thật khéo cho nên ta phải vướng vào hai
cuộc chiến tranh : Biên giới phía Bắc, Biên giới Tây Nam. Chúng ta
phải đụng độ với ông bạn khổng lồ phương Bắc. Trung Quốc xua hàng mấy chục sư
đoàn kể cả xe tăng tràn sang 6 tỉnh phía Bắc, hướng Hà nội mà tiến. Lúc đó
những lời hịch của cha ông ngày xưa, của Lý Thường Kiệt lại vang lên. Mở đài
phát thanh ra là nghe :
Nam Quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư !
Rồi những lời hịch của Quang
Trung lại vang lên :
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam
Quốc sơn hà chi hữu chủ !
Liên tục trên
đài phát thanh ! Và những con em chúng ta lại lên đường ra trận bảo vệ
biên cương. Cùng một lúc trị cái đám Pôn Pốt – Iêng Sary, cứu họa diệt chủng
Cam-pu-chia , đồng thời bảo vệ nhân dân mình. Cứ tối tối tràn sang giết hàng
chục người vứt xuống sông. Đám Pôn Pốt tàn ác như thế nào các đ/c biết rồi. Một
mặt phải đối phó với phương Bắc vô cùng vất vả.
Các đ/c nhớ
rằng,tất nhiên tôi xét lại lịch sử theo quan điểm cá nhân tôi là như thế. Nếu
Bác Hồ còn sống thì chưa chắc xảy ra hai cuộc chiến tranh này đâu. Với cái
đường lối ngoại giao khéo léo tài tình, Bác Hồ sẽ tránh được hết !
Có những chi
tiết báo chí không nêu đó thôi. Chứ thực chất năm 1951, Bác Hồ từ Việt Nam qua Trung
quốc. Ổng nói làm sao, ổng rủ rê làm sao mà Mao Trạch Đông đi cùng Bác Hồ qua
tít Mát-xcơ-va để gặp Xít-ta-lin. Gặp Xít-ta-lin rồi, Xít-ta-lin thì
có biết Mao Trạch Đông của cách mạng Trung Quốc, nhưng Việt Nam hồi đó chưa
có tên tuổi chi hết. Bác Hồ mới bảo là : ông chưa biết tui, ông này thì
ổng biết tui, thôi thì ông viện trợ qua cho ông này rồi giúp cho tui để tui về
chiến đấu với thực dân Pháp, tui giành độc lập. Xít-ta-lin đồng ý.
Cho nên giai
đoạn một số vũ khí của Liên Xô cộng một số vũ khí Trung Quốc đã giúp ta trong
kháng chiến chống Pháp là bắt đầu từ cuộc đi đó. Một nước lớn như thế, Trung
Quốc là nước lớn chứ không phải nhỏ. Nhưng mà Bác Hồ qua, ổng thuyết phục sao
đó mà ảnh (tức là Mao Trạch Đông) xách cặp đi cùng với Bác. Lôi xềnh xệch nó đi
qua tới Mát-xcơ-va ! Giỏi như thế đó !
Còn mình chừ
mình nói loạng quạng, loạng quạng...
(Hết trích)
-----------------------
Theo: Tâm sự y giáo
*****

"Hồi mô cách chức...." chứ không phải "Họ mà cách chức thì ảnh chịu thôi". Phải quen giọng Quảng Nam Đà Nẵng thì rã băng mới chính xác được.
Trả lờiXóaĐúng zây! giọng xứ Quảng" từ ngữ quá đơn giản, ngữ âm, ngữ điệu thiếu nhuần nhị ...Nói chung nghe không "sướng tai" bằng giộng HN,...Chỉ còn hy vọng thực chất việc làm....(!?). Dù sao cũng xin cảnh báo anh Bá Thanh: Dân Bắc vốn rất hay soi mói, mổ xẻ, bình lọạn.... từng lời ăn tiếng nói..., không khéo một ngày kia anh sẽ không "chết" vì việc làm mà sẽ chết vì lời ăn tiếng nói đó nghe!
Trả lờiXóaEm cũng nghĩ như bác Nghị.
XóaBá Thanh rồi cũng chẳng làm đươc trò trống gì đâu
Trả lờiXóaDân minh lại ddang è cổ ra nuôi 2 bộ máy ,Ban Nội chính, Ban Kinh tế toàn những ông Lương cao chót vót , Chế độ hưởng thụ hàng Thượng thư bộ lại , 2 cái ban này mỗi năm cũng ngốn hang trăm tỉ đồng , tương đương hàng trăm ngàn tấn thóc, mồ hôi , nươc mắt của Dân nghèo
Còn Tôn thờ , còn phỉ cúi đầu trước 16 chữ Đểu của Tàu Cộng thì môt giòng với nhau cả
Chỉ có Người nào Dám làm như Tổng thông Miến điện ,thì hãy đặt niềm tin vào Họ
Còn ko thì Toàn dân hãy rũa lại Liềm chuẩn bị Búa , Tự mình lo cho mình đi
Càng Chỉnh, càng Đốn !!!
Trả lờiXóa