Các trận đánh trên chiến trường An Giang
Tôi tên thật là Võ Văn Be, sinh năm 1954,
Tôi sinh ra và lớn lên tại 1 xã Biên Giới thuộc huyện Tri Tôn tỉnh An Giang,
Tôi không phải là CCB nhưng tôi đã từng phục vụ trong du kích xã.
Tôi xin kể lại tất cả những diễn biến ở địa phương tôi từ khi Khmer đỏ lên nắm quyền cho đến khi quân đội ta đánh sang giải phóng Campuchia,
vì là người miền Nam nên cách ăn nói và văn chương của tôi hơi bị khô cứng, mong các bạn trên diễn đàn thông cảm.
gia
đình tôi có tất cả 7 anh em toàn là con trai, tôi là người thứ 5, nếu
theo cách gọi cũa người miền tây thì không có anh cả, chỉ có anh 2 lớn
nhất rồi đến anh 3 anh 4 và đến tôi, cuối cùng là 3 người em trai nữa,
Anh 2 tôi là sỹ quan cũa chế độ VNCH đã chết năm 1973 ở Bạc Liêu do trên đường đi hành quân bằng xe oto bị trúng nguyên trái B40 cũa quân cách mạng, còn anh 3 và anh 4 tôi đều đi theo cách mạng, người thì đóng căn cứ ở trên Núi dài, người thì đóng căn cứ ở Đồi Tức Dụp, hiện nay là di tích lịch sử cấp quốc gia với tên gọi do người Mỹ đặt ra là ngọn đối 2 triệu đô la, vì ngày xưa Mỹ đã ném số lượng bom đạn trị giá 2 triệu đô la mà vẫn không thể nào đánh chiếm được ngọn đồi cũa quân ta,
Lúc đó tôi đang là sinh viên năm thứ 2 cũa Viện Đại Học Cần Thơ khoa Sư Phạm Toán, đến khoãn đầu tháng 4 năm 1975 thì tôi nhận được thư cũa gia đình gọi về quê gắp vì ông nội tôi qua đời, thế là tôi lên xe khách về quê và bắt đầu từ đó những giây phút kinh hoàng cũa chiến tranh biên giới tây nam bắt đầu đến với tôi và hơn 4 triệu đồng bào sát dọc tuyến biên giới trãi dài từ Hà Tiên đến Tây Ninh,
Anh 2 tôi là sỹ quan cũa chế độ VNCH đã chết năm 1973 ở Bạc Liêu do trên đường đi hành quân bằng xe oto bị trúng nguyên trái B40 cũa quân cách mạng, còn anh 3 và anh 4 tôi đều đi theo cách mạng, người thì đóng căn cứ ở trên Núi dài, người thì đóng căn cứ ở Đồi Tức Dụp, hiện nay là di tích lịch sử cấp quốc gia với tên gọi do người Mỹ đặt ra là ngọn đối 2 triệu đô la, vì ngày xưa Mỹ đã ném số lượng bom đạn trị giá 2 triệu đô la mà vẫn không thể nào đánh chiếm được ngọn đồi cũa quân ta,
Lúc đó tôi đang là sinh viên năm thứ 2 cũa Viện Đại Học Cần Thơ khoa Sư Phạm Toán, đến khoãn đầu tháng 4 năm 1975 thì tôi nhận được thư cũa gia đình gọi về quê gắp vì ông nội tôi qua đời, thế là tôi lên xe khách về quê và bắt đầu từ đó những giây phút kinh hoàng cũa chiến tranh biên giới tây nam bắt đầu đến với tôi và hơn 4 triệu đồng bào sát dọc tuyến biên giới trãi dài từ Hà Tiên đến Tây Ninh,




























“Nếu việc của anh là ăn con cóc, tốt nhất nên ăn ngay đầu giờ sáng. Còn
nếu phải ăn hai con cóc, thì tốt nhất nên ăn con to trước.”(1) (Cóc hay
ếch nhái là thứ mà chỉ nghĩ đến việc ăn phải thôi người phương Tây đủ
nôn thốc ra rồi!)- Bài viết mới của Tiến sĩ Phạm Ngọc Cương, Toronto, Canada.



