31/12/2010

10 cuộc chiến ngoạn mục trong năm .


Báo đốm hạ gục cá sấu dù cuộc chiến diễn ra dưới nước, còn chuột đồng nhỏ bé hiên ngang thách thức sói đồng cỏ trước khi chết.

Dưới đây là 10 cảnh tượng đối đầu ngoạn mục trong thế giới động vật năm 2010, theo bình chọn của Telegraph.
Pha khóa mồm đối thủ bằng chân của một con vẹt
Pha khóa mỏ đối thủ bằng chân của một con chim sẻ đực trong cuộc chiến giành thức ăn tại Thụy Sĩ. Ảnh: Barcroft.
Voi bị cá sấu tấn công khi uống nước trong công viên quốc gia South Luangwa tại Zambia. Ảnh: Barcroft.
Hai con chim giao chiến trong một vườn tại British Columbia, Canada. Ảnh: BNPS.
Con sói đồng cỏ đào được chuột đồng bên dưới lớp tuyết dày đặc trong công viên quốc gia Yellowstone, bang Wyoming, Mỹ. Dù cơ hội sống sót gần như bằng không, con chuột vẫn hiên ngang thách thức kẻ săn mồi. Ảnh: Solent.
Cá sấu quyết chiến với báo đốm
Cá sấu quyết chiến với báo đốm dưới một dòng sông tại vùng Pantanal, Brazil và cuối cùng phần thắng thuộc về con báo. Ảnh: biosphoto.com.
Kền kền và chó rừng chuẩn bị đánh nhau để giành một miếng thịt trong một khu bảo tồn tại Nam Phi. Ảnh: Solent.
Những con sáo đá tấn công chó prairie để cướp củ lạc trong vườn thú St. Louis, thành phố St. Louis, bang Missouri, Mỹ. Ảnh: Barcroft.
Một con diều hâu cướp con chuột từ móng vuốt của đồng loại
Một con diều hâu cướp con chuột từ móng vuốt của đồng loại trên độ cao khoảng 30 m so với mặt vinh San Francisco, bang California, Mỹ. Ảnh: Solent.
Hai con chuột túi đánh nhau để giành một con cái
Hai con chuột túi đực đánh nhau để giành một con cái trong vườn thú Chester tại Anh. Ảnh: EXCLUSIVEPIX.
Cặp nhạn biển Bắc Cực
Một con nhạn biển Bắc Cực cướp con lươn cát trong miệng một con nhạn biển khác tại vùng biển gần quần đảo Farne của Anh. Ảnh: APEX.
Minh Long
Nguồn : Vnexpress

*****

Phụt mười lăm phát.

Tôi là kẻ ham chơi. Sự chơi của tôi cũng chẳng lấy gì làm ghê gớm, đại khái cũng chỉ lê la rượu vã, chim gái, hát hò. Ấy thế mà cũng mất việc, tốn tiền, hại sức ghê gớm. Tôi phải tìm kiểu chơi gì mà không mất việc, hại sức mà lại có tiền. Thế là tôi biên văn, chơi blog. Địt mẹ, tưởng không mất việc, tốn tiền hay hại sức, ai dè còn khốn hơn. Thế là đéo được.

Tôi mót văn trên blog đi gửi báo, chả báo nào đăng, chúng bảo văn chương tôi chả nghĩa lý đéo, lại mất dạy. Vợ tôi động viên, bảo văn chương khiếm nhã, mất dạy, không thể đăng báo tử tế trong thời đại nết na được, may chăng khi báo chí mất dạy, thời đại mất nết thì mới có cơ lên ngôi. Nhẽ vợ tôi đúng!?

Tôi cũng được an ủi, bởi những thứ nhăng cuội tôi biên trên blog cũng có ối người đọc, già trẻ gái trai, trong ngoài đủ cả. Nhiều người hâm mộ tôi, họ mật thư, gửi tin nhắn ngợi khen, tán tỉnh, mong làm quen, đủ cả. Tôi không trả lời, chỉ đọc thôi, sướng âm ỉ mấy ngày. Tôi kiêu và bẩn thỉu.

Có người nhắn tin cho tôi, nguyên văn “ em là xxx, rất hâm mộ các bài viết của anh. Anh không biết nó cứu dỗi tâm hồn em lớn lao như thế nào đâu. Mong gặp anh” He he, phê chưa? Tôi kiêu và bẩn thỉu, đéo thèm nhắn lại. Tin nhắn tiếp tục “ văn anh hay thế sao lại kiệm lời với em” He he, đéo được rồi, tôi nhắn lại “ ai đấy? Đực hay cái?”. Máy tôi rung lên, từ số vừa nhắn tin, giọng oanh vàng ngọt ngào, ướt như có nước mắt. Không biết xấu hay xinh, nghe giọng đã thấy thích rồi, đàn bà thanh âm mà chuẩn thì kiểu gì cũng ngon cơm. Đấy là tôi đoán thế, không mò đâu, toàn khoa học và trải nghiệm cả đấy.

Tin nhắn qua lại hàng ngày, toàn những chuyện bâng quơ, không đầu cuối. Nhiều hôm bù khú với đám bạn, chúng rổn rảng a lô chuyện làm ăn, gái mú, tỉ nọ tỉ chai, chân dài chân ngắn làm tôi ghen tỵ và lạc lỏng, tôi cũng rút máy ra gọi cho em. Tôi tự ta đây, ve vuốt tý, chết đéo ai, lại đỡ ngượng.

Tôi quyết định nâng cấp quan hệ từ tin nhắn lên chát chít, thế tiện hơn, lại đỡ tiền. Tôi nhắn em nick name. Tối nào tôi và em cũng chát. Vẫn những chuyện không cuối và chẳng đầu. Em còn gửi ảnh cho tôi, toàn bức đẹp. Đáp lại, tôi cũng nhờ bạn tôi bắn bờ lu tút vài bức chụp tôi lúc đang say sưa trong phòng hát và quán cháo lòng, tôi chuyển vào máy tính, gửi em. Tôi tử tế vậy bởi qua hình tôi thấy em đẹp. Xấu tôi thèm vào.

Tôi vào Sài gòn có công việc, bụng bảo dạ xong việc sẽ gặp em. Tôi chưa từng trải nghiệm kiểu này bao giờ nên tò mò, có phần háo hức. Tôi điện thoại cho em, nói mong muốn, cứ tưởng em hồ hởi chào mừng, ai ngờ “em không muốn gặp anh ngoài đời”. Tôi sốc phết, địt mẹ, đáng đời cái thằng tôi tưởng bở, chín chắc đéo gì đã đỏ. Mê văn chương và mê cái thằng người là khác hẳn nhau. Tiên sư bố đứa nào bảo văn là người nhá, láo khoét, tát phát chết giờ.

Hà nội lạnh sun vòi thế mà Sài gòn nắng chang chang. Cái anh thời tiết hay thật, nhưng chỉ là về mặt tự nhiên thôi, chứ về mặt con người mà nói nó làm cho tôi mệt bỏ mẹ. Công việc tôi gói gọn 2 tiếng đồng hồ buổi chiều là xong. Dân Sài gòn nói ít, không dông dài nhưng chắc cú, được việc, khác hẳn với bọn Hà nội, nói lắm, nói như đúng rồi mà làm thì, hehe, như khẹc.

Chiều Sài gòn bâng khuâng. Tôi mượn cái ghế nhựa của thằng bảo vệ khách sạn, đặt đít ngồi, trầm tư nhìn phố xá, trông như thi sĩ lên cơn. Tôi buồn, buồn rất thật. Thật đấy! Bất giác, tôi nghĩ đến em khi nghe bài hát gì mà “con gái nói có là không, con gái nói không là có đó” từ cái xe đẩy rao bán thuốc chuột dạo. Tôi rút phắt máy, gọi em. Tôi bảo tôi xong việc rồi, mai về, phải gặp em một cái mới thỏa. Đấy là tôi phét thế, chứ trong kế hoạch tôi còn phải đi gặp nhiều người khác, chả việc nọ cũng việc chai, mất cũng phải hai ngày. Giọng em trong veo, hỏi lại tôi đang ở đâu, rồi đề nghị tôi qua cafe dưới tòa nhà em làm việc. Ối giời, khách sạn tôi ở ngay cạnh.

Tôi đến trước, bú bia tươi 2 in 1, tức uống 2 tặng 1. Loại thùng nước gạo như tôi bú bia thế mới phấn khởi. Tôi khoan thai chờ, mất 15 phút. Như nhẽ thường tôi đã vẩy đít đi từ lâu, nhưng với em, tôi coi thường hết, vả lại đêm nay tôi cũng chả bận gì. Sài gòn đèn giăng mắc, thơm tho, bia bú ngoài hiên lộng gió, lòng hồi hộp chờ gái xinh, mẹ, thú gì bằng.

Em đến, váy mỏng công sở điệu đà, nước hoa ngào ngạt. Tôi định chìa tay bắt nhưng thấy vô duyên bỏ mẹ. Tôi chỉ đứng lên thôi, chìa tay, chỉ nghế, mời em ngồi. Tôi bảo em gọi đồ uống, em bảo em gọi rồi, chỗ nầy em hay ngồi nên bọn bồi biết gu đồ uống. Chẳng biết em gọi gì nhưng lúc bưng ra tôi hoa hết cả mắt, bốn năm loại cốc nhỏ to hình thù lạ mắt, chế chế pha pha, lửa xanh lè.

Chúng tôi lại nói những câu chuyện không đầu không cuối, nếu như không có cái ồn ào, nồng nàn của Sài thành thì cảm giác còn nhạt hơn nước ốc Hồ Tây. Nhưng chẳng sao cả, tôi đang vui và em lại rất đẹp. Tôi cố hỏi em việc sao em biết số điện thoại của tôi để mà nhắn tin, em cười bí hiểm, bảo nổi tiếng như anh nhiều em còn muốn lấy cả người. Tôi sướng quá nên cũng không truy nữa. Nếu trên đời nầy có hạnh phúc, thì đứng đầu bảng là tôi.

Bọn bồi kê thêm bàn ghế, thắp nến lung linh. Giờ tôi mới để ý, mai là giáng sinh rồi. Có điều chúng kê bàn ghế liền vào bàn tôi và em đang ngồi. Em bảo, lát bạn em tới. Em còn nháy mắt tinh nghịch với tôi, thì thầm, toàn em xinh, lại thông minh nữa. Lạy chúa lòng lành, đêm nay con sẽ sa ngã, thậm chí có thể chết, có gì mai con sẽ xưng tội với ngài sau, nhá!

Bạn em đến. Chúa ơi, con lại thề, nếu ngài ở trên cao soi xuống chắc ngài cũng động lòng và thầm ghen. Có đến 8 thiên thần, và em là thứ 9. Một mình tôi với 9 thiên thần, Sài gòn hoa lệ, tót vời cũng đến thế là cùng. Chúng tôi đón giáng sinh sớm, chỗ tôi và 9 thiên thần ngồi chẳng ai dám bén mảng, họ lẳng lặng ăn uống và ngắm nhìn. Ngoài kia, đại lộ hào nhoáng nhất Sài thành tắc một quãng dài.

Tôi trở về khách sạn trong cơn say chập trùng. Hai ngày sau tôi đi việc bằng cách bắt thằng bạn nghỉ làm chở đi bằng xe máy. Ngày về tôi bắt một thằng bạn khác đến trả tiền khách sạn. Tôi còn cứt tiền. Hẵng may, vẫn còn chiếc vé khứ hồi ra Bắc, mỗi tội ra đến nơi lại trễ mẹ giờ. Tôi quên không chỉnh đồng hồ. Giờ Hà nội và Sài gòn chênh nhau 15 phút. Có hề gì, tôi chờ chuyến sau. Tôi vào nhà vệ sinh, phụt đúng 15 phát thì...lên. Lên tàu bay, tiên sư bố các con giời ạ!
Nguồn: Phọt _phẹt 
-------------
Tranhung09
*****

Hàng mót

Ở đây, kẹt xe không phải là sự lạ. Thấy lạ, có chăng là mấy thằng Tây ba lô. Khi xẩy ra một đám kẹt xe, tính văn hoá cộng đồng tiểu thị dân càng có cơ hội phát tiết. Còi xe inh ỏi, chỉ là bóp để mà bóp. Khạc nhổ, chửi bới. Những gương mặt lậm lừ bản lĩnh. Cần thì đánh ngay. Vui. Ghê.
Đầu tôi hình tam giác thường, góc nhọn bên trái, góc tù bên phải, trông như có sừng. Hậu quả của một ca đẻ khó và bác sĩ sản khoa giận hờn vô cớ. Hôm qua, tôi đi cạo trọc. Đầu hình tam giác lệch mà cạo trọc nom rất ngầu. Thằng bạn hoạ sĩ của tôi bảo, để tao “đì –zai” bộ mặt của mày, cạo trọc, nuôi râu cằm, vừa ngầu vừa nghệ. Tôi không cần nghệ, chỉ cần ngầu. Tôi muốn ngầu hơn đám đông, đơn giản chỉ để đề phòng những kẻ quá khích khi kẹt xe.
*
Hồi tối, đi với em vào một quán bar trên đường Lê Lợi, mấy đứa tiếp viên xổ một tràng tiếng Tây Tầu vào mặt. Choáng váng, bảo, nói tiếng Việt đi các em. Chúng nó đấm vào lưng nhau thùm thụp rồi lảng hết. Em cười sướng. Cái đầu trọc đang phát huy tác dụng.
*
Quán bar này có món nhậu rất lạ, được giới thiệu là món Mễ (hay Miên chả nhớ), nó rất nhiều hành, tỏi sống. Cay. Rất cay. Mồi với bia tươi rất tuyệt. Vào đây, tôi chỉ gọi duy nhất món đó. Vì giá rẻ. Tất nhiên, đó không phải là yếu tố quyết định.
Khi chia tay, chúng tôi hôn nhau, ngay trên đường. Đó là thủ tục bình thường của những cặp tình nhân thời bản sắc văn hoá dân tộc đang có nguy cơ lung lay. Hôn âu yếm như Tây. Đắm đuối. Mắt cũng dấp dính. Đèn đường, đèn xe, nhấp nháy, đuổi nhau, mờ nhoè tạo cảm giác như đang coi một triển lãm ảnh nghệ thuật. Em bảo, mồm anh hôi quá, toàn mùi hành. Em ưa nói thẳng. Em là người có tư duy đơn giản. Những người có tư duy đơn giản là những người hạnh phúc. Càng giản đơn, càng hạnh phúc.
*
5 giờ chiều, giờ của những vụ kẹt xe lớn. Trên đoạn đường rày xe lửa khúc Hoàng Văn Thụ, người ta hạ ba-ri-e. 10 phút chờ đợi, một chiếc auto ray bé xíu như đồ chơi thong thả chạy trên đường rày, trên xe, chỉ có người tài xế, anh mơ màng hút thuốc trước hàng ngàn cặp mắt ấm ức. Một hình ảnh minh hoạ đặc sắc cho tinh thần mọi người vì mình. Thằng cha đi chiếc Dylan khạc nhổ, mặt tôi hứng trọn những vụn bọt li ti, thối khắm. Tôi rồ ga, húc mạnh vào đít xe nó, vỡ cả đèn hậu. Nó quay lại gầm gừ, tôi bảo, địt mẹ thằng thối mồm. Nó im re quay đi. Một lần nữa, cái đầu trọc phát huy tác dụng.
*
Hai tuần một lần, chiều tối thứ sáu, họp tổ dân phố, đây là thông lệ của 35% các khu dân cư. 65% còn lại họp tuần một lần, có khi hai. Thứ sáu tuần này, tôi tham gia cuộc họp đó. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia, lí do bởi gần đây, ông tổ trưởng dân phố nhìn tôi với cặp mắt rất hắc ám. Có thể cũng bởi cái đầu trọc và chòm râu cằm.
Cái gì chả có tính hai mặt. Hay nói cho sang là tính nhị phân của sự vật/hiện tượng.
Nội dung cuộc họp cũng giống với cuộc họp thường lệ sáng thứ hai ở cơ quan tôi. Ông tổ trưởng dân phố kiêm bí thư đảng uỷ phường, là cựu chiến binh, con cái phương trưởng, tinh cỡ giám đốc công ti hữu hạn nên rất tích cực trong hoạt động công tác xã hội. Ông báo cáo diễn biến tình hình thế giới, tình hình “diễn tiến hoà bình” của các thế lực thù địch, tình hình chế độ ta bảo đảm quyền tự do dân chủ nhân quyền. Ông lên án gay gắt một nhân vật X. nào đó, lợi dụng dân chủ tuyên truyền bôi xấu chế độ. Rồi ông kết luận, lớp trẻ là tương lai đất nước, cần đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu của địch. Anh mắt ông dính lên trán tôi, đầy ngụ ý.
Rất có thể ông nghĩ, cạo trọc đầu, nuôi râu cằm là biểu hiện của sự “phản động”. Ông không biết rằng, lớp trẻ chúng tôi còn quá nhiều việc để quan tâm, để chơi, để xả láng.
*
Chiều nay, gần cổng cơ quan tôi, có ông hói trán dựng chiếc @ láng coóng bên vệ đường, đứng đái. Một tay ông cầm chim, một tay ông giữ xe. Có người đi qua, làm bắn nước (trời mới mưa, rất nhiều vũng nước trong thành phố) lên chiếc @, hói quay ngoắt lại, mẹ cha cái quân vô ý vô văn hoá, bất lịch sự, mù à... Hói chửi.
Tôi không thấy ngạc nhiên. Ở đây, ai mắng ai là mù, là bất lịch sự, là vô văn hoá, cũng đúng. Ở đây, ngành văn hoá đi đo từng tấc váy ca sĩ, nhưng vạch chim đái đường một cách khêu gợi thì ai chẳng đã từng.
Đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa, vựa tôm cá của quốc gia, nhà vệ sinh không có cửa nên khi hành sự, mọi người lấy tay che mặt. Cũng như thành phố, khi cần đái bậy, chỉ cần tìm một gốc cây, bức tường, mà úp mặt vào là ổn. Mặt thì mỗi người mỗi vẻ, còn chim cò ai chả giống ai? Công an nhận diện, truy nã tội phạm bằng tấm hình chân dung, tức khuôn mặt, chứ có bao giờ đi nhận diện bằng cách nhìn chim? Khôn thật!
4000 năm từ vượn thành người, may ra thơm tho hơn chút xíu, vì mĩ phẩm bây giờ nhiều và rẻ. Còn thì đâu hoàn đấy
*
Dạo này mắt tôi kém quá. Đi khám, đo mắt, bác sĩ phán, cận. Bụp phát, hai độ ngay. Hệ quả của tám giờ vàng ngọc trong cơ quan, tôi dán mắt vào màn hình vi tính, chơi game. Em khen, anh râu cằm đầu trọc, đeo kính cận giống Hàn Quốc ghê.
Văn hoá phim bộ Hàn Quốc là thứ văn hoá thời thượng, nó đang/đã ăn sâu bén rễ trên xứ sở này. Kệ bản sắc dân tộc, giống Hàn Quốc là điều đáng tự hào, dù chỉ là “giống” cái mặt.
Bữa trước, lang thang trên vỉa hè khu trung tâm, mấy em rối rít, du... du, gô dù, gô dù, dù thi hăn rịt, pho hăn rịt pho oăn nai [1] .Tôi rảo bước nhanh, mấy em láo xáo, đù má nói thách cao nó chạy là phải, ra kia đốt phong long.
Cũng chẳng ngạc nhiên, bởi em nói tôi giống Hàn Quốc.
*
Thằng bạn từ thời để chỏm “meo” cho tôi, cuối tuần ra sân bay đón tao, đợt này tao về cùng với phái đoàn Việt kiều yêu nước. Bạn tôi là Việt kiều Nhật, thành phố Kôbê. Việc nó định cư ở Nhật cũng lắm li kì. Nhà văn Hồ Anh Thái viết truyện “Chạy quanh công viên mất một tháng” đọc đã li kì, nhưng chưa sánh được với chuyện bạn tôi. Nó bảo, tao đi ỉa mất hăm lăm năm mới về nhà. Nó về nước lần đầu năm hai lẻ ba
Nhà nó gần bãi biển, hôm đó, đi ra bãi biển ngồi ị, ngờ đâu, có đám vượt biên, hai bên cùng nhìn thấy nhau, đám vượt biên sợ nó về tố nên tóm nó theo luôn. Chuyến vượt biển bình an vô sự, không gặp bất trắc nào như phần lớn đám vượt biên thời đó. Cập bến Nam Dương, vật vờ ba tháng, được vào Nhật. Êm và gọn.
Hay thật, hai mấy năm trước đi ỉa bậy, giờ thành Việt kiều yêu nước thập phần danh giá. Tao ở trong nước, làm việc lòi mắt mà nào có ai khen yêu nước bao giờ. Tôi hậm hực. Thế thì có gì đáng nói, lắm thằng vượt biên, bị bắt lại, bị bỏ tù vì tội phản quốc, ra tù, lại vượt, thoát, giờ về cũng Việt kiều yêu nước. Chuyện thường thôi. Lưỡi người đời mà. Nó thao thao bất tuyệt. Đúng là ngoại quốc về có khác. Trên thông thiên văn, dưới tường chánh trị.
Bạn tôi nghề chính là đi thó đồ trong siêu thị, nghề phụ là gá bạc tại gia. Hàng hoá trong siêu thị Nhật Bản thì bao la, nó khoe. Từ những thứ lặt vặt như thỏi son, quần xìlíp phụ nữ cho tới những thứ giá trị như camêra, đầu DVD, máy ảnh số ..., chúng nó thó tất. Cũng đôi khi bị bắt, nhưng chả sao, cảnh sát Nhật coi đây là ăn cắp vặt, chỉ phạt qua loa. Hàng hoá đó tuồn về Việt Nam, thông qua đội ngũ thuỷ thủ tầu viễn dương, tiếp viên hàng không. Đi ăn cắp vặt nhưng là vặt với thiên hạ, bạn tôi mỗi lần về nước về nhà là mỗi lần vinh qui bái tổ.
*
Chòm râu cằm tôi mọc dài/ rậm. Thằng bạn hoạ sĩ bảo, nghệ lắm rồi. Tôi không biết độ nghệ có lớn hơn độ ngầu, nói chung, tôi thích ngầu hơn. Nhưng nghệ kể cũng thích. Thằng hoạ sĩ khen nhiều, khiến tôi cảm thấy mình là nghệ sĩ thật. Cũng đú đởn tí tởn, nhạc một tí, văn một tẹo, thơ một chút, hoạ một chụt..., vân vân, đủ trò, gi gỉ gì gi cái gì cũng chơi tuốt. Cũng có cái hay, tám giờ vàng ngọc ở cơ quan, tôi sáng tác, không còn chơi game nữa, mang tiếng chết.
Lại nghe, nghệ sĩ phải dấn thân, nên vỉa hè đầu đường xó chợ, nhậu nhẹt bét nhè không quản ngại. Tháng chỉ tắm hai lần, dù thời tiết Sài Gòn thường trực băm lăm độ xê. Đánh răng thì khỏi nghĩ, lâu lâu cỡ tuần lễ, mươi ngày mới cọ quẹt chút đỉnh. Ánh mắt luôn đắm chìm vào hư không cứ như Jean-Paul Sartre, dù đầu rỗng tuếch chẳng biết suy nghĩ gì.
Cứ dấn thân, chán thì tháo thân. Không phá chấp thì phá bĩnh. Chả có gì quan trọng.
*
Sáng chủ nhật tuần rồi, đưa em đi ăn phở, em cứ ẽo ợt khêu từng sợi, rồi trều cặp môi đỉa trâu, bảo, em xinh đẹp thế này mà phải đi làm bằng xe đạp, cả viện (em làm hộ lý viện tâm thần) họ đàm tiếu. Tôi giả vờ điếc, cứ cắm cúi ăn. Ăn xong, quay sang, tô phở em vẫn nguyên si. Chán cảnh, tôi bước ra lấy xe, về thôi em. Em vẫn im lặng. Tôi đề máy, em hớt hải, chờ em với, rồi em dốc ngược tô phở vào họng, lấy đũa quẹt hai bên mép, gọn ghẽ.
Em đã bắt đầu không coi cái đầu trọc, chòm râu, cặp kiếng của tôi ra gì. Em mang điều phiền muộn của em đi kể khắp lượt với đám bạn tôi. Quyết liệt hơn, giờ em ăn hay uống đều theo cái tiết tấu ăn phở sáng hôm chủ nhật, tất nhiên, khi có tôi bên cạnh. Thật may, thằng bạn Việt Kiều bơm cho ít tiền, sắm ngay cho em quả “uây” Tầu — một trong những tác nhân quan trọng gây kẹt xe. Nhẹ cả người, cứ như vừa xả ra một tác phẩm để đời.
*
Chiều mai, thằng bạn Việt Kiều của tôi về nước. Kì này, nó góp vốn với một công ty quốc doanh, thực hiện dự án nuôi bò tót trong môi trường nhân tạo. Nó cho biết, số vốn bỏ ra khá lớn, giá trị dự án không dưới giá trị ba công-ten-nơ đồ lót phụ nữ nhãn hiệu Triumph. Nó thủ thỉ khuyên tôi, tam thập nhi lấy vợ, thôi, cưới đi, đàn bà con gái lành lặn như nó thì hâm hấp là tốt. Chứ có chút nhan sắc, lại tinh khôn thì không phò phạch, gái bao, gái gọi, nó cũng cặp bồ hay tìm chồng ngoại quốc, đâu tới lượt mày... Nhá, cưới đi nhá..., có gì “meo” cho tao.
Tôi nghe nó khuyên rồi thở dài đánh thượt.

Tháng này, có hai nhà thơ được xuất ngoại, vì dịch cúm gia cầm đang bùng phát tại châu Âu. Một thằng đi im như thóc, không kèn không trống. Một thằng đi có 67 tờ báo, từ trung ương tới địa phương, đưa tin. Trong đó có cả tờ nội san của công ty thuốc sát trùng. Không biết thơ thằng nào hay hơn thằng nào, nhưng theo lí tự nhiên, giới động/sinh vật khi khoe mẽ hoặc hù doạ kẻ thù, chúng đều giương vây, xù lông.
*
Sinh nhật em, tôi đưa em lên quán café Panorama, toạ lạc trên tầng lầu 33 toà nhà Sài Gòn Tower. Giá café ở đây cao gấp 19 lần giá café ở quán tôi vẫn ngồi mỗi sáng. Chỉ hai đứa dưới ánh nến lung linh. Em bảo, năm nay không muốn tụ tập bạn bè.
Từ tầm cao này, Sài Gòn về đêm hiện ra thật đẹp. ánh sáng rực rỡ lung linh trải dài tới chân trời như một dải thiên hà. Sài Gòn nhìn từ thật cao, thật xa nào kém gì Paris, kinh đô ánh sáng. Bóng bẩy ngoài da là tốt lắm rồi.
Chúng tôi ra về khi quán đã hết khách, trong thang máy chỉ có hai đứa. Chúng tôi hôn nhau trong thang máy, cứ như phim ngoại quốc. Thật lãng mạn.
Nụ hôn hơi ngắn. Em bảo, mồm anh thối quá. Tôi khum hai bàn tay vào mồm, rồi phà, rồi hít, tuyệt nhiên chẳng có mùi gì. Lạ thật. Em cười, bảo, không ai ngửi thấy mùi thối của mồm mình.
Ừ, có ai ngửi thấy mùi thối từ mồm mình?
Tôi thở dài, có khi anh bị hở van dạ dầy? Em lại bảo, chả phải hở đâu, anh bớt dấn thân đi, chăm đánh răng, đừng mơ màng văn thơ nữa, sẽ hết thối chăng.
Ôi, em. Em tư duy đơn giản. Em hâm hấp chập cheng. Nhưng em thật thà, và đôi khi thổ ra những điều rất gần chân lí. Có lẽ, cuối năm nay tôi sẽ cầu hôn em.
*
Trên đường về, chúng tôi gặp đám kẹt xe. Kẹt xe vào lúc nửa đêm thì có hơi lạ, hơi bất thường. Nhưng tôi không ngạc nhiên. Thậm chí còn cảm thấy thú vị.
Cái bất thường không ở trên trời rơi xuống. Cái bất thường sinh ra từ những cái bình thường. Cái bất thường rồi sẽ trở nên bình thường.
Ở đây đang cần nhiều cái bất thường.

Note: Cuối năm bận rộn, tặng chi bộ tản văn hàng mót đọc chơi, anh không rõ ở đâu. Hẹn đầu năm mới nhế! Chúc giáng sinh vui vẻ, an lành!

Nguồn: Phọt_phẹt

--------------
Tranhung09

*****

Phồn tửu ca

Từng nghe:
Lưu Linh uống rượu mà thành tiên tửu
Lý Bạch vì say mà ôm trăng ngủ dưới đáy sông sâu
Những chuyện đó sử sách có ghi
Là người uống rượu, ít nhiều có biết
Như nước Đại Việt ta
Từ ngàn xưa đã mở lò nấu rượu
Pháp qua còn có sâm banh
Từ thời Mỹ đến giờ thì rượu bia lủ khủ
Ta với ngươi
Sinh ra gặp thời bia rượu
Lớn lên gặp cảnh quán nhậu mở tràn lan
Ngó con chó chạy loăng quăng ngoài đường, thấy ghet,muôn' tới ăn gan
Nghe con gà kêu quang quác trong chuồng, thấy tuc,mươn' ra cắt cổ
Khá thương thay!
Chó đang kỳ bị dai,tiệm vắc xin vao,sồc chết như chơi
Não nùng thay!
Gà đợt dịch H5N1,lỡ ăn vao,ngùm ngay củ tỏi
Ta với ngươi
Bình sinh vốn chẳng quen nhau
Nhờ cụng ly mà thành thân thiết
Khi trúng mánh ta mời uống bia
Lúc kẹt tiền thì ta đãi rượu
Còn những chuyện tăng hai,tăng ba ở đây không tiện kể
Vậy mà, nay:
Ngươi thấy ta nhạt miệng mà không mời được ly bia
Thấy mồi trên bàn đã hết mà không chịu kêu thêm dĩa nữa
Cầm ly rượu đầy tràn mà cứ nâng lên thả xuống
Thấy ly bia đã nhạt màu mà còn doọng đá vô
Uống như thế mà bảo là trượng phu
Chơi như thế mà gọi là tri kỷ
Đó là chưa kể
Những lần ta gọi điện thì ngươi cúp máy chẳng chịu nghe
Cũng chưa tính
Những khi ta ghé nhà thì ngươi núp trong buồng chẳng chịu ra tiếp
Là hoạ sĩ mà không dám rủ bạn bè về nhà nhau,ậc hẳn sợ vợ la
Là nhà thơ mà không uống được rượu bia,chắc trong người đang có bệnh
Phải nói thêm
Những khi kêu tính tiền thì ngươi giả đò bỏ đi toilet
Càng đáng buồn
Những lần đến lượt cụng ly thì ngươi làm bộ say, lăn ra ngủ gục
Người như thế làm xấu hổ dân chơi
Sống như thế dơ danh bạn nhậu
Thôi
Nói vậy để cho ngươi biết
Chứ giận ngươi thì ta biết nhậu với ai
Kể chuyện cho vui
Chứ uống một mình thì ta cũng chán
Vậy thì
Ngươi hãy bày ngay cuộc nhậu để chuộc lỗi anh em
Thế nên
Ngươi hãy gọi ngay mấy thùng để nêu cao khí phách
Kể từ nay
Người uống rượu đều là anh em
Trong bàn nhậu đều là huynh đệ
Đừng có kẻ nào chơi trò tiểu xáo
Cũng chẳng có ai chơi kiểu ma lanh
Có như the,cuốc nhậu mới vui
Được như the,mối người vui vẻ

Xa gần bố cáo!
ĐẶNG NHƯ PHỒN




---------------------

Fall in 33

Fall in bia 33
Trong tiếng Anh có cách nói: fall in love, xin tạm dịch là lộn cổ vào tình. Còn tôi đây, sang năm 2007 sẽ lộn cổ qua tuổi 33.
Hôm qua có việc phải qua Melia, tự dưng có một anh chạy bổ ra, tay bắt mặt mừng. À, H, một trong những anh làm tốn trà của bố mẹ tôi suốt hai năm đầu tôi học đại học đây. “Lâu lắm không gặp! Ôi, trông em vẫn hệt như ngày xưa, chẳng thay đổi gì cả!”. Tôi mỉm cười: “Dạ, lâu lắm không gặp. Anh cũng vẫn như ngày xưa, chẳng thay đổi gì cả, vẫn nói dối em leo lẻo!”.
Gần 15 năm đã qua, cũng dài bằng cả chuyến lưu lạc của nàng Kiều. Tôi tuy ngu cũng đã được đời tận tình nhồi sọ không ít buồn vui. Thế mà nếu như anh kia nói, tôi chẳng khác gì ngày xưa, thì chẳng hoá là bảo tôi 15 năm qua ăn không ăn hỏng của bố mẹ bao nhiêu là cơm dẻo canh ngọt à!
Nhưng cuộc gặp tự dưng lại làm tôi bâng khuâng. Tát nước theo cơn mưa “Nhìn lại toàn cảnh” của các báo Tết, tôi xin chép ra đây bản so sánh sau về myself ngày xưa thuở mười tám đôi mươi, và myself ngày nay đang đủng đỉnh đầu băm đít tung tăng.
Lĩnh vực
Trước
Nay
Suy ra
Người ngợm
Chỉ cao 1,58m
Chỉ cách 1,60m mỗi 2cm.
2 cm không phải là nhiều

3 vòng 89-58-88
Có ngu mới khai
Có phải làm bằng nhựa đâu!

Da căng mơn mởn
Chưa nhăn như khỉ
Già thì xấu đi một tị, có gì mà lạ! Sống thuận theo quy luật tự nhiên là cách sống thông tuệ nhất.

Có một số thứ thuộc về cơ thể mình mà không biết để làm gì và phải đối xử với nó ra sao.
Hiểu biết hơn nhiều về cơ thể (không chỉ của mình). Thậm chí phát hiện thêm được một số chức năng mới của một số bộ phận cơ thể.
Biết mình biết người trăm trận trăm thắng

Sợ rằng mọi người thấy mình xấu.
Tin rằng chỉ có 2 loại người: 1. Thấy mình đẹp. 2. Chưa đủ trình độ phát hiện ra vẻ đẹp của mình.
Hiểu tha nhân hơn, bao dung hơn.

Trang điểm rồi ra đường vẫn chưa vừa ý với bản thân
Lúc thức dậy là lúc yêu bản thân
nhất
Thân mình mình mình không yêu, lại bắt ông bán kẹo kéo ở tận Cuba yêu à?
Lá nho
Quan trọng nhất là hoa tai, nhẫn, dây chuyền. Rồi đến quần áo.
Quan trọng nhất là nước hoa, rồi đến giầy. Vứt sạch nữ trang.
Nữ trang có thể bị cướp hoặc mất cắp, mùi nước hoa và giầy thì không

Quần áo rất nhiều nơ và đăng ten, thêu thùa.
Quần áo tối đơn giản.
Tiết kiệm được bao nhiêu tiền vải.

Sưu tầm các loại mũ và cặp tóc, dây buộc tóc
Trâm và trâm
Trâm có thể dùng thay đũa hoặc dĩa, cặp tóc và mũ thì không.

Hoạt động thời trang: Đẽo cày giữa đường
Ngồi giữa đường thấy cày nào đi qua thích thì đẽo.
Đắt hàng hơn, vì người muốn đẽo cày người khác tuy nhiều, nhưng người không biết đẽo cày của chính mình kiểu gì còn nhiều hơn bội bội
Tiền
Nhìn tiền bằng con mắt kỳ thị vì cho đó là nguồn gốc của mọi sự xấu xa, đồi bại của xã hội.
Nhìn tiền bằng đôi mắt thanh thản, điềm tĩnh, tự tin. Và yêu.
Tình yêu bao giờ cũng tốt hơn thù hận

Muốn mua gì phải hỏi ý kiến bố mẹ
Bố mẹ muốn mua gì sẽ hỏi ý kiến
Ồ, mình nhớn thật rùi!
Tình
Tốn trà cho nhiều chàng (cứ ngồi ịch ở đấy không lẽ không mời chén nước)
Nhiều chàng phải tốn trà (cứ mời tha thiết, ngại từ chối ghê).
Tạo điều kiện cho người khác làm việc thiện cũng là làm việc thiện.

Toàn một hội chả biết làm gì với đời chúng chứ chưa nói đến đời mình.
Chúng đã có kinh nghiệm làm một số thứ với đời chúng rùi, và đã rắp tâm sẵn một kế hoạch sử dụng nhân sự.
Bạn có muốn giao tất cả vốn liếng của mình vào tay một người không biết dùng tiền làm gì không?
Hix, bản danh sách này còn có thể kéo dài hơn, nhưng còn bận đi làm nhà đầu tư. Đoàn thể cá nhân nào có kế hoạch kinh doanh an toàn hơn, mình chuyển khoản quách đời mình. Thế là đỡ lo bị cướp giật trộm cắp.
Bạn đã bao giờ lập một bản hạch toán tương tự thế này cho mình chưa?

---------------------

Mặt trận Vị Xuyên Hà Giang 1981-1988: trận Stalingrad của Việt Nam (PX)



HANG DƠI: NƠI MỘT TRUNG ĐỘI ĐẶC CÔNG BỊ LỰU PHÁO 122 MM CỦA TA XÓA SỔ


Phạm Viết Đào
Từ Hà Giang lên, sau khi vào thăm Nà Cáy vào sáng ngày 24/10/2010, đoàn chúng tôi gồm cựu chiến binh Nguyễn Tiến Viên, nguyên pháo thủ của E (Trung đoàn ) 457, Sư 313; Tô Việt Hùng, Thượng tá, Chủ nhiệm Tổng Hậu cần Trung đoàn T 77, Nguyễn Xung Kích, Chánh văn phòng Mặt trận tổ quốc tình Hà Giang; Họ đều là những cựu binh của Mặt trận Hà Giang giai đoạn 1979-1989 và hiện đang sống và làm việc tại Hà Giang…
Ngày 24/10/2010, tôi thuê taxi cùng với các cựu chiến binh tìm đường lên xã Thanh Đức, nhưng đến ngã ba Thanh Thủy rẽ lên chỉ chạy được vài km thì phải quay về vì đường đang nham nhở, taxi gầm thấp không thể đi được. Nguyễn Tiến Viên bèn dẫn chúng tôi vào thăm Hang Dơi, ngay tại ngã ba Thanh Thủy.Hang Dơi nằm bên kia dòng suối Thanh Thủy đối diện với bản doanh của Đoàn 313.
Đoàn trưởng 313 Nguyễn Viết Xuân chỉ lối sang hang Dơi...

Chúng tôi vào Doanh trại, trình bày với Đoàn trưởng 313, Đại tá Nguyễn Viết Xuân về ý định vào thăm Hang Dơi; Đại tá Nguyễn Viết Xuân đã dẫn chúng tôi ra bờ suối Thanh Thủy,anh chỉ cho chúng tôi lối sang hang Dơi. Để quan hang Dơi, phải lội qua suối Thanh Thủy, mùa này khá cạn. 4 anh em chúng tôi quyết định tụt dày, cởi quần dài lội qua sông. Chúng tôi rón rén lội qua vì nước cháy xiết và đá khá trơn; mặt khác lại lo đá gập ghềnh, chỉ cần đá xô là có thể bị ngã ướt hết quần áo. Khi đặt chân lên tới bờ bên kia, đi qua chỗ cái am thờ nhỏ, cạnh hang Chuột, tôi tần ngần chụp một bức ảnh và hỏi Nguyễn Tiến Viên: cái am thờ này thờ ai vậy? Nguyễn Tiến Viên cho biết: vào quãng cuối năm 1984, giai đoạn chiến sự ác liệt, lúc đó quân Trung Quốc đã chiếm được 1509 và đẩy lùi các cuộc phản ông của ta tại cao điểm 772, đang tổ chức đánh lấn sang cao điểm 1100, đây là nơi trú ẩn của chỉ huy của các đơn vị tiền phương. Chỉ huy trú trong hang, hồi đó bộ đội đặt tên là hang Chuột, còn bộ đội trú trong hang Dơi, hai hang nằm cạnh nhau… 


                                                      Lội sang hang Dơi và hang Chuột

Một lần, một trung đội đặc công vừa vận động lên đây để chuẩn bị đánh chốt, vào một buổi sáng khi vừa tập kết lên chưa kịp vào hang, không biết do quan sát nhầm hay sao nên trung đội này đã bị xóa sổ do một quả lựu pháo của ta bắn vào…Khi buột miệng kể ra chuyện này, Nguyễn Xung Kích xác nhận có chuyện này vì anh có một cậu em sống sót trong tại nạn này; nhưng cả Nguyễn Xung Kích và Tô Việt Hùng dặn tôi: khi viết bài đưa lên blog đừng đưa chi tiết này vào…
     Bục thờ giành cho các chiến sĩ đặc công bị hy sinh do bị bắn nhầm

Một vài anh em bộ đội Đoàn 313 lập ra cái bục thờ này, hình như họ đã bắt gặp điều gì đó bất ổn về mặt tâm linh trước những linh hồn của các đồng đội của họ; những cô hồn chết vì tai nạn thương tâm này.
Nhân chuyện cô hồn, bạn tôi một nhà văn quân đội, được giao viết hồi ký cho một số vị tướng từng lập nên những công trạng lớn. Một trong những điều băn khoăn, anh có kể cho tôi đó là khi đụng chạm tới đời tư của các viên tướng này, họ đều gặp những gãy khúc buồn bã mà anh được chính các vị tướng này kể lại, hoặc do anh chứng nghiệm. Một số tướn lĩnh đã gặp phải những nỗi đau đó là: người thân của họ bị những tai nạn thương tâm, chết tức tưởi; Người thì vợ, người thì con trai, con gái bị tai nạn hoặc là máy bay rơi, hoặc là bị ôtô, xe máy…
Một vị tướng đã thổ lộ với bạn tôi: cả đời ông đi đánh giặc để bảo vệ đất nước, bảo vệ quyền sống cho nhân dân, nào ông có làm điều gì không phải, điều ác đâu…thế mà số phân? Và ông đã ngậm ngùi đúc kết: Có lẽ khi mình cầm quân, chỉ huy lính đánh giặc, trong khi đánh nhau thì có trận thắng, trận thua, trận chết nhiều, trận chết ít, không có trận nào không chịu tổn thất hy sinh…Những linh hồn của những người lính đó phần nhiều trai trẻ, không phải người nào cũng may mắn được mồ yên, mả đẹp, được đồng đội, người thân đưa về phụng thờ, hương khói. Có lẽ những cô hồn này do họ bị bơ vơ, cô lạnh nên họ đã quay sang ai oán người chỉ huy họ chăng ? Một tướng công thành…vạn cốt khô !
Chúng tôi vào thăm hang Chuột đầu tiên, phía trước là căn nhà làm việc của chỉ huy tiền phương, được xây kiên cố. Áp phía sau thông với hang để khi cần có thể tránh vào trong. Hang chuột khá bằng phẳng và khá đẹp. Điều bất ngờ là hang vẫn còn nguyên những bao tải cát, những sợi giây điện hữu tuyến còn sót lại thời chiến tranh. Những bao tải cát này đưa vào để lót làm giường, làm gối kê đầu. Tôi cứ ngẩn ngơ, để tái hiện lại Hầm De Castrie, Bộ Văn hóa-Thông tin trước đây đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền của để tôn tạo; trong khi đó tại hang Dơi, hang Chuột, hang Nà Cáy… những hiện vật chiến tranh vẫn đang còn, thế nhưng lại chắng ai nghĩ đến chuyện bảo quản, tôn tạo. 3 cái hang này đều giống nhau: trở thành nơi ở của dê. Trong khi đó thì về phía Trung Quốc họ đã xây dựng một bảo tàng hoành tráng để trưng bày những hiện vật của cuộc chiến tranh biên giới từ cột mốc đến vật dụng chiến tranh. Một số cựu chiến binh ta đã sang bên kia biên giới thăm bảo tàng của Trung Quốc, họ treo biển là Bảo tàng chiến thắng Lão Sơn; khách vào tham quan tự do nhưng lại không được quay phim chụp ảnh…
( Còn nữa )

 Hầm làm việc của chỉ huy tiền phương nằm trước cửa hàng Chuột, cạnh hang Dơi

                                               Bên trong căn hầm

                                                      Bên trên hầm


                                                   Lối vào Hang Chuột

                     
   Bao tải cát dùng làm bậc thang để vào hang Chuột từ thời chiến tranh vẫn còn...

   Dây điện hữu điện hữu tuyến từ thời chiến tranh còn sót lại trong hang Chuột


                           Bao tải cát trong hang Chuột còn lại từ thời chiến tranh
Nhũ đá trong hang Chuột 



Nguyễn Tiến Viên và Nguyễn Xung Kích ngồi trước cửa hang Dơi; hang này từng là nơi trú của cả 1 tiểu đoàn thời chiến tranh...


 Hang Dơi bây giờ là nơi nhốt dê; ảnh chụp phân dê trong hang Dơi...
                  
 Bục thờ do một số bộ đội Đoàn 313 lập để thắp hương cho các chiến sĩ đặc công bị hy sinh do bị bắn nhầm năm 1984...


 Nhà tưởng niệm chiến thắng Lão Sơn do Trung Quốc xây dựng để lưu giữ những kỷ vật liên quan tới cuộc chiến tranh biên giới 1984-1988 ở Hà Giang...Khách vào thăm không được chụp ảnh...

Hiệp định ngưng chiến 1990, phiá VN nhượng 600 km² cho Trung Quốc... Các cựu chiến binh Trung Quốc tham dự trận đánh Núi Lão Sơn (đỉnh núi 1509) chụp hình lưu niệm trên đỉnh Núi Lão Sơn... nay thuộc về Trung Quốc 

Các cựu chiến binh Trung Quốc tham dự trận đánh Núi Lão Sơn (đỉnh núi 1509) chụp hình lưu niệm trên đỉnh Núi Lão Sơn… nay thuộc về Trung Quốc… 


Trung Quốc xây dựng đỉnh 1509 làm nơi thu hút du lịch ghi công của quân đội Trung Quốc.
Bức hình chụp từ năm 2004, đỉnh 1509, Trung Quốc gọi là Lão Sơn vào  đã cho thấy núi Lão Sơn hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của Trung Cộng. Hình ảnh được trích từ forum.axishistory.com

Nguồn: Phamvietdaonv

--------------

*****

Gài độ