"Hỏi thật, nghe thật dân mới tin"
Tuần Việt Nam
Những góp ý thẳng thắn của dân với cái tâm vì đất nước, vì dân tộc này, vì một sự nghiệp 80 năm vinh quang và vì mục đích, trách nhiệm của 20 năm, hay 50 năm, 100 năm tới... thì không có lý do gì những người lãnh đạo không chấp nhận.
Đảng phải chân thành với dân
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Chúng ta vừa đề cập đến cơ chế để lựa chọn lãnh đạo, trong đó có một nhân tố quan trọng là sự đóng góp ý kiến của dân. Vậy làm thế nào để chúng ta tập hợp được trí tuệ, khi mới đây, so sánh đối chiếu bản dự thảo văn kiện chuẩn bị cho ĐH X đưa ra lấy ý kiến quần chúng và bản chính thức sau khi thông qua tại ĐH, không khác nhau về bản chất, nội dung, cái khác nhau chỉ là vài câu chữ. Hẳn nhiều người còn nhớ, mấy tháng trước Đại hội 10, không khí thảo luận trong dân rất sôi động, nhiều ý kiến đóng góp đầy tâm huyết gửi đến Đảng. Liệu chúng ta có tập hợp được trí tuệ dân tộc nếu lại tiếp tục làm như vậy?
GS. Dương Phú Hiệp: Tôi rất chú ý đến hai chữ "chân thành". Con người sống với nhau phải chân thành, Đảng đối với dân cũng phải chân thành thì dân mới tin. Từ Đại hội VI đến nay, khi đưa các dự thảo xuống dân, đã chân thành chưa, hay là nhằm hai mục đích: một là hình thức và hai là tuyên truyền rằng đang dân chủ đây?
Trong bài trả lời trên Tuần Việt Nam mới đây, tôi nhấn mạnh khi đưa ra lấy ý kiến dân đừng hình thức, đừng tuyên truyền. Thay vào đó, phải nghe thật, hỏi thật.
Khi anh đưa xuống là hỏi thật rồi, nhưng khi tiếp thu các ý kiến phải có trả lời rõ ràng là chúng tôi rất hoan nghênh, có những chỗ chúng tôi đã tiếp nhận và có sửa chữa như thế nào cũng phải trả lời lại cho dân biết. Phải thẳng thắn, đối thoại rõ ràng. Một khi người ta sôi nổi hưởng ứng, có tới hàng nghìn hàng vạn ý kiến, thậm chí có người bỏ công viết hàng chục trang, để rồi không nhận được hồi âm gì dễ sinh chán nản, mất lòng tin.
TS. Mai Liêm Trực (trái) và GS. Dương Phú Hiệp tại Bàn tròn. Ảnh: Lê Anh DũngNhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Nhưng thực tế là có những vấn đề đặt ra tại Đại hội, song vì lý do nào đó, ở ĐH phải để lại nhưng đến ĐH sau, những vấn đề đó vẫn không được bàn đến. Vậy phải trả lời người dân như thế nào?
TS. Mai Liêm Trực: Ví dụ trở lại ý kiến của cố Thủ tưởng Võ văn Kiệt là ngay trong ĐH X, đại hội sẽ bầu trực tiếp Tổng bí thư, cũng như có rất nhiều ý kiến đóng góp cho đại hội lần đó. Tôi nhớ là gần đến ĐH X, một đồng chí có trách nhiệm đã trả lời là nếu làm như vậy thì sẽ không có đủ thời gian vì phải thay đổi điều lệ.
Càng có nhiều người để chọn lựa sẽ càng sáng suốt. Để đại hội trực tiếp bầu chọn chức Tổng bí thư cũng là nhằm mục tiêu đó. Song rất tiếc vấn đề đó đã không được bàn trở lại kỳ này.
Nhiều người đã nói, vấn đề là ở chỗ chúng ta có quyết tâm không. Đại hội hoàn toàn có quyền thay đổi điều lệ ngay từ những ngày đầu tiên và bầu trực tiếp Tổng bí thư. Các nước và các tổ chức trên thế giới đều làm như vậy, điều lệ có thể thay đổi ngay tại chỗ và thực thi, áp dụng ngay điều khoản đã thay đổi.
Nếu cứ để chậm lại, thì chúng ta sẽ chậm trễ mất. Thời buổi bây giờ, thời gian, tốc độ là quyết định, cứ chuyển lại một nhiệm kỳ là mất 5 năm. Mà 10 năm trong thời đại thế giới phẳng đang phát triển với tốc độ rất nhanh đủ để quyết định vị thế của một quốc gia. Cứ để chậm cũng là một việc sai. Sai là mất thời cơ.
Nên cân nhắc, bàn luận để sửa đổi Cương lĩnh
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Đúng là việc gì Đại hội trước đã để lại cho Đại hội sau bàn thì Đại hội tiếp theo phải mang ra bàn. Đó cũng là việc cần làm để củng cố niềm tin của nhân dân. Quay trở lại với những vấn đề trọng đại của đại hội lần này như cương lĩnh (bổ sung và hoàn thiện, không có chữ sửa đổi - GS. Dương Phú Hiệp), ông có tin là chúng ta có thể có những bổ sung hợp lý, đem được hơi thở cuộc sống vào tuyên ngôn chính trị kỳ này, những vấn đề đặt ra với dân tộc, với đất nước mà Đảng đang là đại diện, đang chịu trách nhiệm trước dân tộc không?
GS. Dương Phú Hiệp: Bản thân tôi trước đây đã tham gia soạn thảo cương lĩnh ở ĐH VI, ở cùng tổ với ông Trường Chinh. Không khí soạn thảo rất tốt, nhưng có vướng hai vấn đề: thứ nhất, có ý kiến cho rằng không cần cương lĩnh, vì dựa vào câu của Marx: "Mỗi bước tiến của phong trào thực tiễn còn giá trị hơn một tá cương lĩnh", tức là như anh nhấn mạnh thực tiễn mới là quan trọng. Ý kiến thứ hai lại dựa vào Lênin: "một Đảng không có lý luận tiền phong hướng dẫn thì Đảng sẽ không làm trọn được vai trò tiên phong".
Marx và Lênin đều nhấn mạnh vai trò của thực tiễn và cương lĩnh, Đảng ta đã kết hợp, cả căn cứ vào thực tiễn và lý luận, nhưng rất tiếc là nhiều vấn đề hơi xa xôi quá, cao xa quá.
Cương lĩnh lần này mà không có chữ "sửa đối" đã là một chỉ đạo không hay. Thực tiễn buộc phải thay đổi về lý luận. Thực tiễn từ 1991 đến giờ đã qua 20 năm với nhiều thay đổi. Giờ là lúc cần phải sửa đổi? Chỉ hoàn thiện, chỉ bổ sung có nghĩa là không cơ bản, chỉ sửa câu chữ lại càng không cơ bản. Sợ gì mà không dám sửa đổi luận điểm cũ không còn phù hợp? Nếu sửa đổi theo chiều hướng bảo thủ hơn, giáo điều hơn thì nguy hiểm. Thực tiễn đòi hỏi lần sửa đổi này phải làm căn bản, theo chiều hướng phục vụ cho nhân dân, cho đất nước.
Một Đảng mạnh phải mạnh dạn, phải có tranh luận về vấn đề này.
Người dân cần thấy thực tế hơn là những điều cao siêu
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Nhiều độc giả gửi câu hỏi thắc mắc: Đất nước đang đặt ra bao nhiêu vấn đề mới, thực tế cuộc sống là thước đo kiểm nghiệm chân lý và có nhiều điều nhân dân đang chờ đợi ở Đảng. Sao không đưa những điều đó vào để mạnh dạn bàn luận, sao chúng ta phải né tránh?
GS. Dương Phú Hiệp: Né tránh ở đây chủ yếu là những vấn đề lý luận phức tạp, mà phức tạp nhất là chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội.
Từ ĐH I cho đến ĐH XI sắp tới, kỳ nào cũng bàn tới, thậm chí bàn rất nhiều. Nhưng bàn nhiều quá mà trong thực tế lại khác. Nhiều khi dùng những từ đại ngôn rất hay, ưu việt nhưng thực tế nhân dân không thấy ưu việt đâu cả. Người dân cần thấy thực tế hơn là nói những điều cao siêu quá.
Hồi tổng kết 20 năm đổi mới, tôi ở tiểu ban bàn về tổng kết công tác đối ngoại. Chúng tôi tranh luận rất nhiều, đặc biệt là vấn đề thời đại. Có ông vẫn kết luận thời đại của chúng ta là thời đại quá độ từ chủ nghĩa tư bản lên chủ nghĩa xã hội trên phạm vi toàn thế giới. Tôi nói thời đại này khác rồi, không thế nữa, không còn là thời đại chủ nghĩa tư bản ngày càng suy yếu, chủ nghĩa xã hội ngày càng lớn mạnh nữa. Tình hình khác rồi mà chúng ta vẫn tư duy như thế thì làm sao nói chuyện đổi mới tư duy, chuyện phát triển được.
Nhưng đã trót ghi vào, đã thành cương lĩnh, nghị quyết là đố anh nào dám nói trái vì sợ bị quy chụp.
Tôi cho rằng, lần này, sau khi lấy ý kiến dân, phải có hai bản trước và sau để so sánh, xem sửa chữa bổ sung đáng mừng hay đáng lo thì mới nói được, nói phải có sách, mách phải có chứng là như thế.
GS. Dương Phú Hiệp. Ảnh: Lê Anh DũngChờ thấy đường lối hợp lòng dân
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Một số lão thành cách mạng phàn nàn, đây đó có tình trạng có người nghĩ một đằng, nói một nẻo. Vì họ sợ chụp mũ nên không dám nói thật. Vậy Đảng có nên chủ động vận động thuyết phục , khích lệ đảng viên nói thật hay không?
GS. Dương Phú Hiệp: Tôi không dám nói rộng trong các phạm vi khác, nhưng trong phạm vi nghiên cứu khoa học, Đảng nói thế nào thì phải làm như thế. Nghị quyết ĐH IX nói là thực hiện quy chế dân chủ thì phải ban hành các văn bản hướng dẫn.
Hồi tôi làm việc với ông Trường Chinh, ông ấy bảo các đồng chí cứ nói thẳng, tôi sẽ chịu trách nhiệm về vận mệnh chính trị của các đồng chí.
Chúng ta ở đây không phải bàn nhau để chống đảng, để phá hay đả kích người nọ người kia, mà ở đây là tinh thần xây dựng. Có thể tôi với anh Trực nói chưa đúng, nói có điều hơi quá, chúng tôi sẵn sàng xin lỗi trước tất cả các bạn. Nhưng chúng tôi chân thành.
Tôi rất thích chữ "chân thành", đảng phải chân thành với trí thức, với các nhà khoa học. Chân thành là điều tôi mong muốn, đường lối chủ trương chính sách tôi mong một chữ thôi, đó là "hợp".
Đường lối, chủ trương hợp lòng dân. Việc hợp lòng dân là quan trọng, mà đại hội lần này chính là để tham khảo xem có hợp lòng dân không, họ đọc thấy có khó quá hay xa vời quá, không có khả năng thực thi không... Cái đó phải tính hết.
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Theo ông khi người dân đưa ý kiến lên, liệu lãnh đạo có nghe không?
GS. Dương Phú Hiệp: Câu hỏi này rất khó. Nhưng kinh nghiệm của tôi, thấy nhiều vị lãnh đạo rất chú ý lắng nghe, thậm chí còn xuống cơ sở để nghe, từ ông Lê Duẩn, ông Trường Chinh, ông Phạm Văn Đồng, ông Tố Hữu và sau này là ông Trần Đức Lương, ông Nông Đức Mạnh, ông Lê Khả Phiêu..., chả có ai là không xuống với các nhà khoa học cả, và nghe hẳn một buổi, nói ít nghe nhiều với thái độ rất tốt. Còn xuống các nơi khác có nghe không thì không biết, riêng ở phạm vi của tôi thì tôi thấy thế.
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Nhưng ngay cả khi lãnh đạo lắng nghe thực sự những góp ý thẳng thắn đó thì liệu có đưa được vào chủ trương chiến lược quyết sách của Đảng không?
GS. Dương Phú Hiệp: Từ việc nghe, đến hiểu, tiếp thu và quyết định đưa vào các đường lối, chủ trương lại là vấn đề khác.
Nghe kiểu lấy ý kiến suông, nghe hình thức thì không nên. Cái đó mất thì giờ, lãng phí, mà phải thực chất. Phải làm thế nào để mọi việc làm đều thực chất, vì chúng ta ít thời giờ lắm. Tôi mong chữ thực chất của vấn đề được quan tâm, cũng giống như dân chủ.
Không có lý do gì lãnh đạo không chịu nghe điều phải
![]() |
| TS. Mai Liêm Trực. Ảnh: Lê Anh Dũng |
TS. Mai Liêm Trực: Trở lại thực tế mà GS. Hiệp nói, mình cũng phải thấy rõ: lãnh đạo của đất nước ta, lãnh đạo của đảng ta suốt mấy chục năm vừa qua, các thế hệ trước trong chiến tranh đã hy sinh rất nhiều, và kể cả những người hiện nay, phần lớn là những người đã qua chiến tranh, qua thời kỳ gian khổ.
Về cơ bản tôi cho rằng, cái tâm và ý muốn lo cho đất nước là tốt, họ đều là những con người tốt. Cũng có nhiều người nói rằng "nói phải thì có cãi cũng phải nghe". Tôi cũng từng cãi các đồng chí lãnh đạo rất cao, thuyết phục những công việc rất hệ trọng, ví dụ đưa Internet vào Việt Nam, trong đàm phán những chuyện rất nhạy cảm, chẳng hạn như khi có các chỉ đạo về vấn đề viễn thông trong hiệp định thương mại Việt - Mỹ. Lúc đó chúng ta đang tranh cãi rất gay gắt về việc có nên mở cửa cạnh tranh trong thị trường viễn thông hay không. Có những ý kiến cấp cao lo ngại về an ninh thông tin, về chủ quyền quốc gia...Nhưng cúối cùng lãnh đạo cũng đã lắng nghe và chấp thuận những thuyết phục rất thẳng thắn.
Do đó, tôi vẫn có một niềm tin là chúng ta có lãnh đạo là những người tốt, có tâm, có mong muốn điều tốt đẹp cho đất nước này. Vấn đề ở chỗ anh có đủ bản lĩnh, đủ dũng khí để thực hiện điều đó hay không?
Ở ta, truyền thống tập thể lãnh đạo nên cũng có nhiều cái khó. Nhưng vai trò cá nhân rất quan trọng. Ví dụ, không thể phủ nhận vai trò của Đặng Tiểu Bình đối với cải cách mở cửa của Trung Quốc.
Vậy thì trong hoàn cảnh của ta, không chỉ một người mà tôi cho rằng phải có nhiều người nêu ý kiến, tranh luận, thảo luận mới tìm ra cái đúng. Có thể có những lúc ý kiến đó không được lắng nghe, chấp nhận. Chẳng hạn như trường hợp Bí thư tỉnh uỷ Kim Ngọc từng bị kỷ luật vì cái mới. Nhưng rồi cùng với thời gian, người ta sẽ nhận ra quyết định đó là đúng. Chính cố Tổng Bí thư Trường Chinh, người ra quyết định kỷ luật Kim Ngọc về sau đã phản tỉnh, nhận thức lại trước Đại hội VI để mà quyết liệt đổi mới.
Cho nên tôi nghĩ rằng Đại hội lần này, có lo lắng nhưng vẫn đầy hy vọng. Vấn đề là làm sao tăng cường đối thoại, nâng bản lĩnh, dũng khí của cả một tập thể, kể cả những con người bình thường như mỗi chúng ta. Những góp ý thẳng thắn của đảng viên, của người dân với một nguyện vọng tha thiết, một cái tâm vì đất nước, vì dân tộc này, vì một sự nghiệp 80 năm vinh quang và vì mục đích, trách nhiệm của 20 năm, hay 50 năm, 100 năm tới... thì không có lý do gì những người lãnh đạo không chấp nhận.
“Bức xúc đủ nhiều để những ai nguội lạnh xem lại mình”
Tuần Việt Nam
“Bức xúc của cuộc sống đã đủ nhiều để những người phần nào nguội lạnh phải xem lại mình. Anh không thể tiếp tục né tránh, ỷ lại mà phải dõng dạc tranh luận, làm sáng tỏ những vấn đề hệ trọng của đất nước”. Phần kết bàn tròn, hai vị khách mời đề cập tới trách nhiệm “truyền lửa” từ xã hội vào các hội nghị và Đại hội Đảng của các ủy viên trung ương.
Uỷ viên trung ương, anh là ai?
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vừa rồi, chúng ta đã đề cập đến tiêu chí và cơ chế để lựa chọn người đứng đầu. Nhưng có câu hỏi của một độc giả ở Hà Nội nêu vấn đề rằng, không lẽ chúng ta chỉ chăm chăm vào Bộ Chính trị và người đứng đầu. Còn vai trò của các ủy viên trung ương, những người sẽ tham dự các hội nghị Trung ương và Đại hội sắp tới, có tiếng nói trong việc quyết định những vấn đề hệ trọng của đất nước. Nhìn nhận về hộ thế nào ?
GS. Dương Phú Hiệp: Đây là câu hỏi khó. Hồi Đại hội 6, lúc đó là ông Trần Xuân Bách giảng trong Học viện Nguyễn Ái Quốc là: ưu điểm của Đại hội 6 là đã trẻ hóa được một bước, tức là thay các ông lọm khọm bằng các cụ lụ khụ; hoặc đưa các cụ lụ khụ để thay các cụ lọm khọm.
Nhưng đó là chuyện xưa, còn giờ đã khác nhiều. Ta đã tiến bộ nhiều trong việc lựa chọn ủy viên trung ương. Ví dụ như việc đưa nhiều người trẻ vào mà ta gọi là trẻ hóa đội ngũ cán bộ của Đảng.
Xu hướng ấy chúng ta phải ủng hộ. Đừng e ngại gì cả. Sự nghiệp của chúng ta là ở thanh niên. Cái câu khẩu hiệu mà thanh niên phản ứng là "thanh niên là cánh tay phải của Đảng". Họ bảo: chúng tôi không phải chỉ là cánh tay, chúng tôi còn là cái đầu nữa.
Những khẩu hiệu kiểu ấy giờ cần được chỉnh lại để thanh niên là cái đầu chứ không phải chỉ là cái tay cái chân. Nhưng sử dụng họ thì phải tin, cần nhất là lòng tin.
Tướng Nguyễn Chí Thanh và trước đó là Lê Nin từng nói: muốn dạy người để biết bơi, cứ để họ nhảy xuống nước. Nghĩa là họ tập bơi thế nào mặc kệ họ, có thể uống nước hay chìm một lúc, cuối cùng đào tạo được người biết bơi.
Tướng Nguyễn Chí Thanh khi đánh giặc có quan điểm: cứ đánh đi chứ giờ cứ ngồi run thế này thì làm thế nào. Cứ đánh rồi sẽ rút kinh nghiệm. Việc chọn người cũng phải như vậy.
GS. Dương Phú Hiệp và nhà báo Nguyễn Anh Tuấn. Ảnh: Lê Anh DũngSợ gì mà không dám tranh luận thẳng thắn những vấn đề bức xúc?
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vậy hai ông nghĩ thế nào về trách nhiệm của Ủy viên Trung ương trong hội nghị tới? Trách nhiệm của họ thế nào khi đứng lên phát biểu, khi họ là những người có điều kiện gần cơ sở, gần dân, nắm được hơi thở của cuộc sống. Các vị ấy phải có tách nhiệm như thế nào, ứng xử ra sao trong việc phản ánh, đưa những vấn đề từ thực tế của thời cuộc vào hội nghị?
TS. Mai Liêm Trực: Theo tôi, ở những cấp như vậy đòi hỏi trách nhiệm rất lớn. Vậy thì không có lý do gì mà những bức xúc cuộc sống, về những cơ chế phù hợp, mà các ông ủy viên trung ương ấy lại không dám phát biểu một cách dõng dạc trước hội nghị. Làm sao để chúng ta phải nhìn nhận thẳng thắn và thấu đáo vào những cản ngại mà lâu nay chúng ta vẫn nói là khiến cho chưa phát huy được hết những tiềm năng của đất nước, của dân tộc, chưa xứng tầm với tiềm năng, lịch sử truyền thống và ý chí của ta.
Sợ gì, e ngại gì mà chúng ta không dám nói rõ ra, những cơ chế nào, thách thức nào từ tầm nhìn, từ chiến lược cho đến những đối sách đối nội và đối ngoại, cho đến công tác tuổi trẻ trong vấn đề cán bộ?
Phải thể hiện ra, phải tranh luận đối thoại, ít nhất trong nội bộ Đảng. Như vậy mới là dân chủ thực chất.
Tôi nghĩ mỗi đồng chí phải có trách nhiệm nêu ra và làm sáng tỏ những bức xúc của xã hội, những thách thức cũng như những thời cơ của đất nước để từ đấy tạo thành sức mạnh cộng hưởng.
Đừng bảo: Vấn đề này phức tạp, nhạy cảm lắm, thôi để nhiệm kỳ sau bàn tiếp.
Những người dân không chờ đợi được. Cuộc sống cũng không thể chờ anh được nữa.
Tôi hy vọng rằng Hội nghị trung ương lần này cũng như những hội nghị trung ương tiếp theo cho đến Đại hội sẽ là một đợt thảo luận sôi nổi, dân chủ thực sự, vì dân vì nước.
Bức xúc đủ nhiều để những ai nguội lạnh phải xem lại mình
Từ nay đến Đại hội phải tạo được không khí cho xã hội nói thẳng nói thật như thời kỳ đầu, từ đó mới tạo được động lực cho ý chí của dân tộc để mà từ đấy cái gì cần sửa chúng ta sửa, cái gì cần làm chúng ta dứt khoát làm.
Không nên lý luận xa vời quá. Đừng ngồi tranh luận với nhau những câu chữ. Kể cả những ví dụ như "Con đường đi lên xã hội chủ nghĩa" mà GS Hiệp đã đề cập thì ngay cả đương kim Tổng bí thư cũng nói: "Tôi cũng còn thấy chưa rõ" thì chúng ta không nên mất thời gian vào đó.
TS. Mai Liêm Trực. Ảnh: Lê Anh DũngThay vì thế, chúng ta nên tranh luận cho rõ những vấn đề của nhiệm kỳ tới: ta làm những cái gì, những đối sách phải rõ ràng. Hàng ngày đất nước đang chịu những sức ép khác nhau, chịu những tổn thương khác nhau, chịu mất những thời cơ khác nhau. Sẽ phải làm gì đây? Tôi cho rằng, chúng ta phải bàn cho ra bàn những vấn đề hệ trọng đó từ giờ cho đến Đại hội.
Tình thế, thời cuộc cũng như tâm nguyện của nhân dân không cho phép anh né tránh được nữa rồi. Dân tộc đang đòi hỏi trách nhiệm ngày một cao hơn của Đảng.
Nhiều đồng chí phát biểu trọng trách của Đảng là phải khởi xướng Đổi Mới lần thứ 2. Vậy thì đổi mới lần thứ hai là gì, hay là lại trở lại như cũ. Không có gì mới so với nhiệm kỳ đã qua hay đại hội này sẽ tạo một bước ngoặt cho 25 năm sắp tới nữa?
Phải làm sao để sau cuộc Đổi Mới hai, lãnh đạo có thể tự hào mà nói rằng: dân tộc Việt Nam chúng ta từ nay có thể ngẩng cao đầu, là một nước giàu mạnh và văn minh.
Không lẽ với truyền thống đó, lịch sử hào hùng đó, ý chí đấu tranh đó của một dân tộc đã tổn hao bao nhiêu xương máu giành độc lập, mà chúng ta chấp nhận cứ phát triển túc tắc mãi như thế này hay sao?
Tôi nghĩ bức xúc của cuộc sống đã đủ nhiều để những người phần nào nguội lạnh phải xem lại mình. Những cán bộ hôm nay đang được hưởng những thành qủa mà nhiều thế hệ đã làm nên. Nhà cửa có rồi, lương bổng sống thế cũng tạm ổn. Lý do gì chúng ta phải lo thu vén cá nhân? Đến nỗi nào mà còn phải lo mất ghế của mình, để hàng ngày phải nhìn xuống chân ghế? Tại sao không có dũng khí như các thế hệ cha anh đã làm cho sự nghiệp này của Đảng và của dân tộc chúng ta.
Tôi nghĩ rằng chắc rồi với cái "truyền lửa" đó của xã hội, của bức xúc xã hội thì những đồng chí ấy sẽ đủ sức để cảm nhận để chuyển tải, để làm cho Đại hội tạo nên bước ngoặt đột phá cho cuộc đổi mới lần thứ hai này.
GS. Dương Phú Hiệp: Tôi không đòi hỏi gì cao xa từ những đại biểu đi dự Đại hội. Tôi chỉ mong họ sẽ góp phần vào việc đánh giá cho bằng được mấy đầu đề tại Đại hội 10 đã nêu ra là Đảng nâng cao được cái tầm của đội ngũ lãnh đạo, hay là nâng cao được năng lực của Đảng chưa. Nếu được là được bao nhiêu? Nếu không được thì là vì sao. Đó là điều quan trọng.Thứ hai là Đảng đã phát huy sức mạnh đại đoàn kết của toàn dân tộc đến đâu rồi?
Thứ ba, Đảng phải đổi mới toàn diện. Trước đây chúng ta đổi mới kinh tế. Bây giờ chúng ta bắt đầu vừa đổi mới kinh tế, vừa đổi mới chính trị, vừa đổi mới trong các lĩnh vực khác. Vậy thì hãy kiểm điểm xem kinh tế đã đổi mới ở mức nào. Chính trị đổi mới ở mức nào, đã đồng bộ với kinh tế chưa, và các lĩnh vực khác. Tức là khẩu hiệu đổi mới trong giai đoạn toàn diện đã thực hiện được chưa hay là vẫn chỉ ở vài lĩnh vực nào đó thôi.
GS. Dương Phú Hiệp. Ảnh: Lê Anh DũngTS. Mai Liêm Trực: Vì thời gian có hạn nên nhân đây tôi rất cảm ơn bạn đọc VietNamNet đã quan tâm và chia sẻ với những ý kiến của tôi nêu ra trong bài phỏng vấn trên VietNamNet tuần trước. Buổi tọa đàm hôm nay không có điều kiện để trả lời hết ý kiến của độc giả.
Nhân đây tôi cũng vui mừng trả lời: các cơ quan chức năng của Việt Nam đã tổng hợp báo chí và đã gửi lên những lãnh đạo cấp cao nhất, trong đó có bài phỏng vấn của tôi. Một số đồng chí lãnh đạo đã đọc và thể hiện sự hoan nghênh về những ý kiến này.Tôi xin được trả lời như vậy để bạn đọc yên tâm là các lãnh đạo Đảng và Nhà nước cũng rất quan tâm và có thái độ cầu thị tiếp thu những góp ý. Nhân đây tôi cũng muốn nói rằng, mọi người hãy tiếp tục có ý kiến đóng góp, nhất là sau khi Hội nghị trung ương đã xem xét để đưa ra những đóng góp cho văn kiện cho toàn dân thảo luận.
Tôi tin rằng, trở lại câu chuyện lúc nãy là "nói phải có cãi cũng phải nghe", tôi tin những góp ý của chúng ta, dù có thể có những hạn chế nhất định nhưng cần tiếp tục được nêu lên để từ đó cộng hưởng, góp phần vào trí tuệ toàn dân đưa đất nước vượt qua những khó khăn để mở mày mở mặt, như khát vọng của Bác Hồ: "Dân tộc ta có sánh vai với cường quốc năm châu hay không". Một lần nữa xin cảm ơn độc giả VietNamNet.Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Xin cảm ơn ông Mai Liêm Trực. Những tâm huyết , những lời nói đầy chất lửa từ đáy lòng của ông Mai Liêm Trực chính là lời kết, lời gửi gắm của VietNamNet tới Hội nghị trung ương sắp tới và tới Đại hội Đảng lần thứ 11. Xin cảm ơn hai vị khách mời đã có buổi trò chuyện rất cởi mở và đầy tâm huyết với bạn đọc VietNamNet.
-------------------------
















