Tôi là nhà văn đã dự 4 kỳ Đại hội nhà văn, kỳ Đại hội thứ VIII này nữa là 5. Đại hội nhà văn luôn là một đại hội quan trọng được dư luận xã hội, đặc biệt là từng lớp trí thức rất quan tâm. Nhưng đại hội nhà văn cũng có nhiều chuyện vui đáo để….
Hoàng Phủ Ngọc Tường ham "Đối trọng" quên ăn trưa
Ở Đại hội Nhà văn lần thứ V (1995), nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đọc bài tham luận rất hay về quan điểm Đối trọng, nghĩa là các nhà văn có trách nhiệm với đất nước, nhân dân phải mạnh dạn nêu ý kiến phản biện xã hội để Đảng và Nhà nước ban hành các quyết sách đúng đắn hơn. Kiểu như quan can gián vua trong các triều đại ngày xưa.
![]() |
| Hoàng Phủ Ngọc Tường |
Trưa hôm sau, văn phòng Tổng Bí thư Đỗ Mười đưa xe đến mời nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường tới gặp mặt Tổng bí thư. Anh Tường kể: Cuộc nói chuyện bắt đầu từ 10 giờ sáng, chỉ có 3 người là TBT Đỗ Mười, anh Tường và ông Nguyễn Đức Bình, lúc đó là Uỷ viên Bộ Chính trị phụ trách công tác tư tưởng. Nhưng ông Bình chỉ ngồi nghe, từ đầu đến cuối không nói gì.
TBT Đỗ Mười là một nhà lãnh đạo tâm huyết và có tài hùng biện, Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn thông kim bác cổ, nên hai người say sưa nói chuyện. Vẫn chuyện đối trọng hay không đối trọng, nhưng câu chuyện thân tình, cởi mở. Đến khi nhìn đồng hồ thì đã 12 giờ rưỡi trưa. Hồi đó chưa có chế độ làm việc thông tầm. TBT Đỗ Mười chủ động dừng câu chuyện. TBT Đỗ Mười bảo: ”Tôi với anh sẽ ăn suất cơm của tôi!”. Nhưng nhà bếp Trung ương Đảng đã đóng cửa. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường về đến khách sạn thì bếp ăn cũng đóng cửa…
Nguyễn Đình Thi: Làm Tổng thư ký Hội nhà văn khó hơn làm Tổng thư ký Liên hiệp quốc!
Tại Đại hội Nhà văn lần thứ IV (1989), chỉ hai việc bầu chủ tịch đoàn và nhà văn lên tham luận phát biểu được bao nhiêu phút mà Đại hội phải họp mất một ngày trời.
TBT Đỗ Mười là một nhà lãnh đạo tâm huyết và có tài hùng biện, Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn thông kim bác cổ, nên hai người say sưa nói chuyện. Vẫn chuyện đối trọng hay không đối trọng, nhưng câu chuyện thân tình, cởi mở. Đến khi nhìn đồng hồ thì đã 12 giờ rưỡi trưa. Hồi đó chưa có chế độ làm việc thông tầm. TBT Đỗ Mười chủ động dừng câu chuyện. TBT Đỗ Mười bảo: ”Tôi với anh sẽ ăn suất cơm của tôi!”. Nhưng nhà bếp Trung ương Đảng đã đóng cửa. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường về đến khách sạn thì bếp ăn cũng đóng cửa…
Nguyễn Đình Thi: Làm Tổng thư ký Hội nhà văn khó hơn làm Tổng thư ký Liên hiệp quốc!
Tại Đại hội Nhà văn lần thứ IV (1989), chỉ hai việc bầu chủ tịch đoàn và nhà văn lên tham luận phát biểu được bao nhiêu phút mà Đại hội phải họp mất một ngày trời.
Hồi đó phong trào đổi mới, phá rào trong kinh tế đã bắt đầu. Đại hội Nhà văn cũng chia làm hai phái (Nguyễn Duy gọi là Phái vui tươi và phái hằm hằm): gồm những người muốn văn chương Việt Nam phải mới hơn, chân thật hơn, hội nhập với thế giới; và những người muốn xưa nay làm như thế nào thì cứ giữ như thế để ổn định.
![]() |
| Nhà văn Nguyễn Đình Thi |
Nhiều nhà văn lại là những người tiếng tăm lẫy lừng trong hai cuộc chiến tranh, nên ai cũng muốn nằm trong chủ tịch đoàn để được điều khiển hội nghị theo ý mình. Thế là tranh luận qua về có khi rất gay gắt. Đúng một buổi sáng, đến 21 giờ kém 15 mới bầu được 7 vị Chủ tịch đoàn.
Đại hội có 400 người dự mà có tới 108 người đăng ký tham luận. Lấy đâu thời giờ mà đọc, mà nói. Có người đề xuất tham luận nào lạc đề, hoặc dài quá, thì Đại hội sẽ vỗ tay mời xuống.
Có người lại bảo: ”Nhà văn họ có quyền phát biểu chính kiến của mình, không được vỗ tay mời xuống”. Nhà văn Nguyễn Khắc Phế đề nghị: ”Mỗi đại biểu nên phát biểu 10 phút”. Một đại biểu quân đội nói: ”Nên được 2 lần phát biểu nhưng không được liền nhau”.
Nhà văn Hoàng Quốc Hải cười hỏi: ”Có được bán nhượng quyền tham luận không?”. Nhà thơ Thu Bồn bức xúc: ” Tôi đăng ký tham luận từ 2 ngày trước, sao lại xếp số 70?”. Nhà văn Triệu Bôn: ”Đề nghị bắt thăm đọc tham luận “...
Cuối cùng nhà văn Nguyễn Quang Lập có sáng kiến được mọi người tán thưởng: ”Đề nghị Chủ tịch đoàn rung chuông đối với những người nói lạc đề và nói quá 10 phút”. Thế Đại hội nhất trí rung chuông. Giải lao, tôi nói với anh Nguyễn Đình Thi: “Thế là Hội ta thành Liên hiệp quốc rồi đấy anh ạ. Phát biểu quá giờ, Tổng thư ký rung chuông cắt”.
Đại hội có 400 người dự mà có tới 108 người đăng ký tham luận. Lấy đâu thời giờ mà đọc, mà nói. Có người đề xuất tham luận nào lạc đề, hoặc dài quá, thì Đại hội sẽ vỗ tay mời xuống.
Có người lại bảo: ”Nhà văn họ có quyền phát biểu chính kiến của mình, không được vỗ tay mời xuống”. Nhà văn Nguyễn Khắc Phế đề nghị: ”Mỗi đại biểu nên phát biểu 10 phút”. Một đại biểu quân đội nói: ”Nên được 2 lần phát biểu nhưng không được liền nhau”.
Nhà văn Hoàng Quốc Hải cười hỏi: ”Có được bán nhượng quyền tham luận không?”. Nhà thơ Thu Bồn bức xúc: ” Tôi đăng ký tham luận từ 2 ngày trước, sao lại xếp số 70?”. Nhà văn Triệu Bôn: ”Đề nghị bắt thăm đọc tham luận “...
Cuối cùng nhà văn Nguyễn Quang Lập có sáng kiến được mọi người tán thưởng: ”Đề nghị Chủ tịch đoàn rung chuông đối với những người nói lạc đề và nói quá 10 phút”. Thế Đại hội nhất trí rung chuông. Giải lao, tôi nói với anh Nguyễn Đình Thi: “Thế là Hội ta thành Liên hiệp quốc rồi đấy anh ạ. Phát biểu quá giờ, Tổng thư ký rung chuông cắt”.
Anh Thi cười: ”Hội Nhà văn Việt Nam còn hơn cả Liên hiệp quốc. Làm Tổng thư ký Hội Nhà văn khó hơn làm Tổng thư ký Liên hiệp quốc. Liên hiệp quốc có 200 nước, Hội ta có 400 hội viên, tức là 400 nước, không ai chịu ai. Nên phải có chuông rung mới công bằng”. Không biết nhà văn Nguyễn Đình Thi kiếm đâu ra cái chuông rung cũng kêu ra phết.
Danh sách bầu cử chiếm 63% đại biểu đại hội
Ở các kỳ Đại hội Nhà văn vui nhất là chuyện bầu cử. Đại hội Nhà văn IV là đại hội toàn thể. Có 400 nhà văn đi đại hội. Đại hội biểu quyết số lượng BCH khoá mới từ 21- 25 vị. Thế mà danh sách ứng cử và đề cử sau khi rút lại lên tới 251 người, chiếm 63 %, phải in ra tới bảy tám trang giấy A4.
Vì quá đông người đề cử, ứng cử, không ai chịu rút, nên bầu lại lần thứ hai mới có 9 người quá bán là: Nguyễn Quang Sáng, Nguyên Ngọc, Vũ Tú Nam, Xuân Cang, Chính Hữu, Hữu Thỉnh, Nguyễn Khải, Nguyễn Thị Ngọc Tú, Hữu Mai. Chưa được một nửa con số 21 người BCH mà Đại hội thông qua.
Nhà văn Nguyễn Quang Sáng cao phiếu nhất, được giới thiệu Đại hội bầu Tổng thư ký, nhưng ông một mực xin thôi để về Sài Gòn “còn được nhậu với anh hai lúa”. Cuối cùng nhà văn Vũ Tú Nam được bầu làm Tổng thư ký Hội Nhà văn khoá 4.
Đại hội VII (2005) cũng vậy. Đại hội nhất trí bầu Ban chấp hành 15 người. Hô hào rút lần này lần khác, cuối cũng danh sách đề cử sau khi gút lại lên đến gần 200 người, nên bỏ phiếu chỉ 6 người quá bán. Chủ tịch đoàn đề nghị bầu lần 2, Đại hội biểu quyết: ”Không bầu nữa”. Thế là BCH chỉ đúng một mâm.
Danh sách đề cử, ứng cử dài nên kiểm phiếu cũng khổ. Tại Đại hội lần thứ IV, lực lượng kiểm phiếu được chia thành 6 bàn, mà phải kiểm đến tận khuya mới xong.
Danh sách bầu cử chiếm 63% đại biểu đại hội
Ở các kỳ Đại hội Nhà văn vui nhất là chuyện bầu cử. Đại hội Nhà văn IV là đại hội toàn thể. Có 400 nhà văn đi đại hội. Đại hội biểu quyết số lượng BCH khoá mới từ 21- 25 vị. Thế mà danh sách ứng cử và đề cử sau khi rút lại lên tới 251 người, chiếm 63 %, phải in ra tới bảy tám trang giấy A4.
Vì quá đông người đề cử, ứng cử, không ai chịu rút, nên bầu lại lần thứ hai mới có 9 người quá bán là: Nguyễn Quang Sáng, Nguyên Ngọc, Vũ Tú Nam, Xuân Cang, Chính Hữu, Hữu Thỉnh, Nguyễn Khải, Nguyễn Thị Ngọc Tú, Hữu Mai. Chưa được một nửa con số 21 người BCH mà Đại hội thông qua.
Nhà văn Nguyễn Quang Sáng cao phiếu nhất, được giới thiệu Đại hội bầu Tổng thư ký, nhưng ông một mực xin thôi để về Sài Gòn “còn được nhậu với anh hai lúa”. Cuối cùng nhà văn Vũ Tú Nam được bầu làm Tổng thư ký Hội Nhà văn khoá 4.
Đại hội VII (2005) cũng vậy. Đại hội nhất trí bầu Ban chấp hành 15 người. Hô hào rút lần này lần khác, cuối cũng danh sách đề cử sau khi gút lại lên đến gần 200 người, nên bỏ phiếu chỉ 6 người quá bán. Chủ tịch đoàn đề nghị bầu lần 2, Đại hội biểu quyết: ”Không bầu nữa”. Thế là BCH chỉ đúng một mâm.
Danh sách đề cử, ứng cử dài nên kiểm phiếu cũng khổ. Tại Đại hội lần thứ IV, lực lượng kiểm phiếu được chia thành 6 bàn, mà phải kiểm đến tận khuya mới xong.
Tại Đại hội IV, các nhà văn chia làm hai phái, nên kiểm phiếu từng bàn một cũng chia làm hai phía, cái gì cũng phải bên này-bên kia: Hai người đọc, hai người ghi, hai người đứng đằng sau theo dõi chặt chẽ. Kiểm phiếu tới gần một giờ đêm, phải bồi dưỡng cháo gà khuya. Kiểm phiếu mà được bồi dưỡng cháo gà lúc nửa đêm là chuyện xưa nay hiếm.
Nguyễn Duy say viết diễn ca đại hội
Ở Đại hội Nhà văn IV, sau khi công bố kết quả bầu cử, Nguyễn Duy đã thức suốt đêm để viết ĐẠI HỘI NHÀ VĂN IV NGÂM KHÚC.
Sáng hôm sau là buổi nhà thơ Dương Kỳ Anh, Tổng biên tập báo Tiền Phong tổ chức cuộc gặp mặt giữa cơ quan báo với các nhà văn miền Trung và miền Nam về dự Đại hội. Tôi vào phòng giục anh: "Đi báo Tiền Phong kẻo quá giờ rồi“.
Nguyễn Duy say viết diễn ca đại hội
Ở Đại hội Nhà văn IV, sau khi công bố kết quả bầu cử, Nguyễn Duy đã thức suốt đêm để viết ĐẠI HỘI NHÀ VĂN IV NGÂM KHÚC.
Sáng hôm sau là buổi nhà thơ Dương Kỳ Anh, Tổng biên tập báo Tiền Phong tổ chức cuộc gặp mặt giữa cơ quan báo với các nhà văn miền Trung và miền Nam về dự Đại hội. Tôi vào phòng giục anh: "Đi báo Tiền Phong kẻo quá giờ rồi“.
Nguyễn Duy bảo, thôi các cậu đi đi, mình phải làm cho xong cái diễn ca này, không chiều chúng nó về địa phương mất. Bài “diễn ca” nhại điệu Chinh phụ ngâm dài tới 200 câu. Thuở trời đất nổi cơn đại hội /Khách làng văn nhiều nỗi truân chuyên/ Xanh kia thăm thẳm tầng trên/ Vì ai cách trở cho nên nỗi này/ Trống Hà Thành lung lay bóng nguyệt/ Sương Ba Đình mờ mịt thức mây…
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Duy. |
Đại hội xong, ngày 1/12/1989, trên chuyến xe nhà thơ Nguyễn Duy quá giang cùng đoàn Nhà văn Huế vào quê Đò Lèn, Thanh Hoá, anh đã đọc rất hứng khởi cho tôi và mọi người chép. Xe nhấp nhổm ổ voi ổ gà, nên chép chữ nhảy múa rất khó đọc Nhưng rồi nhờ có trong sổ tay mà bây giờ đọc lại thấy vui vui: …câu thơ luống đắn đo chẳng viết/ viết cho ai, ai biết mình đây ?/ Nguyễn Duy líu lưỡi chau mày/ một phen sống sót là may lắm rồi…/ Ngoảnh cổ lại ngùi ngùi nhỏ lệ/ thảm thương thay huynh đệ tương tàn/ chỉ vì mấy đứa văn gian/ muốn làm cho hại cho tàn văn chương …
Phùng Quán mời rượu đại hội
Sau Đại hội nhà văn lần thứ nhất (từ 1-4/4/1957), nhà văn Phùng Quán dính tai nạn văn chương Nhân văn-Giai phẩm, mãi đến Đại hội IV, tức 32 năm sau anh mới được cùng các đồng nghiệp văn chương dự Đại hội Nhà văn. Anh xúc động lắm. Nên anh đã mời rượu đại hội theo cách của anh. Những ngày Đại hội anh luôn thủ sẵn một be rượu và một cái chén mắt trâu trong cái túi Mán của mình. Anh lần đi từng dãy ghế trong Hội trường Ba Đình, tìm đến các bạn văn ba miền, rót mời mỗi người một chén, rồi lại đi dãy bàn khác. Hết rươụ thì về nhà lấy.
Vì nhà anh ở sau trường Chu Văn An, rất gần Hội trường Ba Đình. Anh mời rượu như thế suốt mấy ngày Đại hội, nên những chuyện “Nguyễn Văn Hạnh một mình một ngựa/ Phá vong vây ở giữa sa tràng… hay Hồi kết cuộc chia làm hai phái/ Phái vui tươi và phái hằm hằm… như trong diễn ca của Nguyễn Duy kể, anh Quán không quan tâm lắm.
Phùng Quán mời rượu đại hội
Sau Đại hội nhà văn lần thứ nhất (từ 1-4/4/1957), nhà văn Phùng Quán dính tai nạn văn chương Nhân văn-Giai phẩm, mãi đến Đại hội IV, tức 32 năm sau anh mới được cùng các đồng nghiệp văn chương dự Đại hội Nhà văn. Anh xúc động lắm. Nên anh đã mời rượu đại hội theo cách của anh. Những ngày Đại hội anh luôn thủ sẵn một be rượu và một cái chén mắt trâu trong cái túi Mán của mình. Anh lần đi từng dãy ghế trong Hội trường Ba Đình, tìm đến các bạn văn ba miền, rót mời mỗi người một chén, rồi lại đi dãy bàn khác. Hết rươụ thì về nhà lấy.
Vì nhà anh ở sau trường Chu Văn An, rất gần Hội trường Ba Đình. Anh mời rượu như thế suốt mấy ngày Đại hội, nên những chuyện “Nguyễn Văn Hạnh một mình một ngựa/ Phá vong vây ở giữa sa tràng… hay Hồi kết cuộc chia làm hai phái/ Phái vui tươi và phái hằm hằm… như trong diễn ca của Nguyễn Duy kể, anh Quán không quan tâm lắm.
![]() |
| Nhà văn Phùng Quán. |
Một buổi tối, không họp, tôi đến nhà anh mượn cái xe đạp để đi thăm bạn bè Hà Nội. Thấy tôi bước lên “chòi ngắm sóng”, Phùng Quán reo lên: ”Đây rồi! Đây rồi. Ngô Minh là nhà thơ vừa là nhà báo, sẽ tường thuật đầy đủ cho các vị về ”tình hình Đại hội ngày hôm nay”.
Tôi nhận ra rất nhiều trí thức đang ngồi nhâm nhi rượu Phùng Quán mời như giáo sư Hồ Ngọc Đại, Tiến sĩ toán học Nguyễn Xuân Tấn… đang chờ Phùng Quán kể cho nghe không khí sôi động, quyết liệt của Đại hội Nhà văn trong Hội trường Ba Đình, nhưng anh Quán lại ít quan tâm về việc ấy, nên không tường thuật được, chỉ mời rượu mọi người thôi. Thế là tôi phải bỏ việc mượn xe đạp đi chơi, ngồi kể lại từng sự việc xảy ra trong Đại hội cho mọi người nghe cho đến tận khuya…
Ngô Minh
Ngô Minh
--------------





Bàn về việc thành lập chữ quốc ngữ, các tác giả đều đi tới một kết luận chung này: nhiều người, chứ không phải một mình giáo sĩ Đắc Lộ đã sáng chế ra thứ chữ viết theo mẫu tự Roma hay Việt ngữ phiên âm. Thật vậy, sử gia Ch.B.Maybon, trong bộ sách xuất bản năm 1919, đã công nhận việc thành lập chữ quốc ngữ là một công cuộc chung, trong đó phải kể nhiều giáo sĩ thuộc nhiều quốc tịch khác nhau, chứ không riêng gì giáo sĩ người Bồ Đào Nha 1. Trong bộ Việt Nam văn học sử yếu, ông Dương Quảng Hàm có viết: “Việc sáng tác chữ quốc ngữ chắc là một công cụ chung của nhiều người, trong đó có cả các giáo sĩ người Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, và Pháp lan tây. Nhưng người có công nhất trong việc ấy là cố A-lịch-sơn Đắc Lộ, vì chính ông là người đầu tiên đem in những sách bằng chữ quốc ngữ, thứ nhất là một cuốn tự điển khiến cho người sau có tài liệu mà học và kê cứu”2.