31/08/2009

Điều lớn nhất

Hôm qua, 26-7, tại Đà Nẵng, một công ty địa ốc đã cho khởi công tòa nhà “cao nhất miền Trung”. Một tuần trước đó, 19-7, ở đây cũng vừa khánh thành “cầu dây võng dài nhất Việt Nam”. Không chỉ riêng Đà Nẵng, Hà Tĩnh có “nhà máy thép to nhất”; Thái Nguyên có “dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất”; Thủ đô Hà Nội cũng vừa “khởi công đường cao tốc dài nhất Việt Nam” và mới đây có thêm “dự án nghĩa trang lớn nhất khu vực Đông Nam Á”…
Nhà máy “lớn nhất khu kinh tế Vân Phong”, STX Vina, vừa phải xin chậm triển khai. Thái Nguyên cũng đã phải chấm dứt giấc mơ “dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất” vì nhà đầu tư “không chứng minh được khả năng huy động tiền”. Đường “cao tốc dài nhất Việt Nam”, Nội Bài – Lào Cai, tuy đã “khởi công” vẫn chưa đủ vốn. Cho dù, Bộ Tài chính đã giảm lượng trái phiếu phát hành lần đầu, từ 1.500 tỷ xuống còn 500 tỷ, cuộc đấu thầu hôm 27-5 vừa qua vẫn “không thành công”.
Tại công trường xây dựng tòa nhà Keangnam “cao nhất Việt Nam” ở Thủ đô, liên tiếp trong hai ngày, 21 và 22-7, có 4 công nhân chết vì rơi từ tầng 13 và 15 khi đang thi công. Cũng ngày 21-7, ở Hạ Long, trong lễ hạ thủy tàu Victory Leader, con tàu “đóng mới hiện đại nhất Việt Nam”, hàng loạt quan khách đã phải “đứng bật dậy hốt hoảng”, hàng trăm công nhân phải “chạy nháo nhào” vì con tàu đã phá tung dây cáp néo, lao mình xuống nước, “tự ý hạ thủy” sớm hơn dự kiến.
Các tai nạn nói trên đều xảy ra một cách tình cờ, nhưng nó cũng cho thấy, không có cái gì cao to hiện đại mà lại không “nền móng”. Ở công trường Keangnam, chỉ tới tầng thứ 13, tính chuyên nghiệp đã bắt đầu bộc lộ. Sự cố con tàu Victory Leader cũng như một lời nhắc nhở, Việt Nam chỉ là người gia công cái vỏ. Một nền công nghiệp không thể được xây bằng “vay”, cả chuyên môn và kể cả bạc tiền.
Đầu tháng 7 vừa qua, cũng có không ít người “nôn nao” khi nghe nói mình đang sống trong một quốc gia được xếp hàng thứ 5 thế giới về hạnh phúc. Đây là bảng xếp hạng theo cách nhìn của một nhóm nghiên cứu độc lập ở Anh, NEF, theo đó chỉ số này chỉ cao khi so mức độ thỏa mãn cuộc sống của người dân với mức độ tiêu hao tài nguyên. Cùng bằng lòng với mức độ như nhau, nhưng nơi nào ở nhà lầu, đi xe hơi thì nơi đó… ít hạnh phúc hơn. Chỉ số thỏa mãn về cuộc sống của Việt Nam rất thấp, chỉ khá hơn nhóm Châu Phi, nhưng, như cách nói của một blogger, Việt Nam vào top 5 vì Việt Nam hạnh phúc theo kiểu: “ông lão chụm củi, tỏa khói lam chiều, trong khi bà lão đang tắm suối”.
Thực ra, cho dù báo chí không thông tin đầy đủ thì người dân vẫn biết rõ mình có đang hạnh phúc hay không. Những cái nhất mà một số địa phương, một số doanh nghiệp cố gắng khuếch trương và được báo chí tung hô, rất nhanh chóng bộc lộ sự thật. Hẳn, cho đến nay, không mấy ai quên câu chuyện hai chiếc chiếc bánh chưng, bánh dày đem dâng lễ Vua Hùng hôm 10-3-2008. Hai chiếc bánh được làm to kỷ lục, nhưng bánh chưng thì bị “lên men”, bánh giầy thì, bên trong, được làm bằng… mút xốp.
Những: tô cháo lớn nhất, chiếc bánh to nhất, cho đến nồi nước phở kỷ lục… không mang lại cho cuộc sống thêm bao nhiêu giá trị nhưng đem lại nhiều cảm giác kệch cỡm. Những dự án lớn nhất, những tòa nhà cao nhất… chỉ có ý nghĩa khi nó hiện thực và bắt nhịp được với trình độ phát triển. Cho dù những cây cầu dài, những tháp nhà cao có thể tạo ra những hình ảnh sừng sững trên bìa báo, vấn đề là người dân có bao nhiêu cơ hội để thực sự ngước lên, để quên lụt lội, khói bụi, lô cốt…
Huy Đức
Nguồn: Blog Osin

------------

19/08/2009

Đi tìm tàu lạ ?

Tàu lạ
Tại mấy hòn đảo (Xưa kia là của một nước bé nhỏ nằm ở phía Tây những hòn đảo này-Cách cù lao Ré là 200km) ở  giữa biển


Người ta thấy mấy đứa:Mắt một mí ,cao to,tóc húi cua ,mặc quần áo hải quân,đương chuẩn bị lên mấy chiếc tàu cao tốc,cho những chuyến đi biển đêm.. loanh quanh trên một cái biển gần đấy



Chiếc tàu của chúng trông thật là hiện đại:
Hình dáng khí động học,lại được sơn màu xanh trắng loang lổ để ngụy trang,trên tàu có Ra đa,có hê thống định vị (vệ tinh)GPS,Kính hồng ngoại nhìn đêm
Tàu chạy ban đêm cứ như ban ngày

Đất nước nơi sinh ra chúng .Họ đương phát triển kinh tế rất mạnh và có nguy cơ thiếu tài nguyên rất trầm trọng

Giống như những con voi dữ ngày nay khi khu rừng bị lâm tặc tàn phá không có gì ăn, đói.. nên cứ đêm về xuống tấn công ruộng lúa, nương sắn,nương  khoai..
Những con voi ấy xưa hiền là thế.. nay cũng biết lấy vòi đập chết con người để hút máu cho thỏa cơn đói khát

Đất nước to nhớn  cũng giống mấy con Voi kia ..sẽ “đói ăn”. Và không thể ngồi đó chờ chết đói .
Chúng sẽ đi tìm đi giật những miếng cơm..của hàng xóm lân cận(Và trở nên hung hãn như mấy con Voi dữ) để tồn tại

Thế
Muốn giật bát cơm cho nhẹ nhàng êm thấm thì việc đầu tiên là phải khủng bố tinh thần cho những đứa sẽ bị cướp run sợ đã
Khi Những con mồi  đã run sợ và buông xuôi rồi…mới đàng hoàng đến giật và ...xơi

Vì thế mấy hôm nay Chúng sẽ đi và lại đi cũng như mấy hôm trước (khủng bố cái đã)

Cấp trên của mấy đứa đấy nó  bảo:
-         Ao nhà mình đấy,Đứa nào vào câu cá cứ đẩy Nó xuống ao

Chúng nó chấp hành y như thế.không sai

Thế là cứ đêm đến chúng lướt trên biển thật nhanh.(Tàu của nó mũi cứng bằng thép ,mà Chúng chỉ cần xô nhẹ một cái là mấy tàu cá be bé đóng bằng gỗ của nước kia thủng ,Nếu không chìm thì cũng hỏng nặng

(Vì chúng ngụy trang nên lúc bị đâm. Mấy đứa trên con tàu "còm" là nạn nhân kia còn đang sợ chết khiếp thì biết đâu là tầu nào với tầu nào ?mà bẩm với báo?Với lại ..bọn này chủ quan đêm ngủ không chịu mặc áo phao..tẹo nữa thì chết)

Chỉ thương cái Nước bé nhỏ nọ.Sức yếu cũng chẳng biết làm thế nào.
Thôi đành
Cắn răng nhịn nhục như Hưng Đạo Đại Vương ngày xưa:
“Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ..”
Cũng không dám cương lên, nhỡ tạo cớ để cho chúng nó lại đánh ồ ạt ??

Biết làm thế nào đây?Vẫn chưa biết nhưng cứ phải "Cười phải ngọt" với Bố của chúng nó
Ai quan tâm xem nó đâm được cái gì nhấn vào chuột đường link để xem:

1- Quảng Bình: Một tàu cá bị chìm chưa rõ nguyên nhân
2- Khuyến cáo ngư dân cảnh giác khi hoạt động trên biển
3- Tàu cá Quảng Ngãi bị tàu lạ đâm chìm
4- Đối mặt với “tàu lạ

5-Tàu Thì Lạ Sự Hèn Hạ Thì Quen



------------
tranhung09:
Mình mượn cái tàu lạ này về ngâm rượu, nói lộn ngâm cứu để xem nó được làm bằng kí rì, sao nó tung tác trên biển quê hương mà HQVN im như cái nhíp?

Hồn treo cột buồm

(Blog Việt) - Không biết tự bao giờ mà câu nói Lấy chồng nghề biển hồn treo cột buồm" lại ăn sâu vào tâm trí của những người dân vùng biển ở miền Trung quê tôi đến thế. Có lẽ hơn ai hết, những đứa trẻ được sinh ra ở các xóm vạn chài ven biển đầy nắng gió nơi đây là những người đã sớm được nghe, được “ngấm” cái vị mặn mòi ấy mang đầy hương gió biển trong từng lời ru của người mẹ của mình bên vành nôi đang dập dìu trên sóng nước.
“À ơi , con ngủ đi con
Trời yên, biển lặng, cha con sẽ về”
Quả thật, chỉ có những người vợ của những người làm nghề biển mới thấu hết nỗi sự chờ đợi, trông ngóng ngày đêm khi mỗi lần nhìn những con thuyền lại ra khơi bủa lưới và mang theo trên mình những người đàn ông mà họ yêu thương nhất. Và rồi cứ mỗi khi đứng nhìn những người đàn ông ấy ra khơi thì câu nói “hồn treo cột buồm” kia cứ ám ảnh trong suy nghĩ, nỗi lo sợ của những phụ nữ này: họ sợ sóng to, gió lớn; sợ giông tố, bão bùng; sợ cái điều rui rủi, không may ấy sẽ bất chợt ập đến và cuốn đi mất niềm hạnh phúc đơn sơ của họ; sợ những con sóng vô tình sẽ mang theo người đàn ông mà họ yêu thương nhất – những người mà đối với họ là trụ cột của gia đình, là bờ vai vững chắc nhất để che chắn cho mẹ con họ trước bao nhiêu sóng gió cuộc đời.
Hình ảnh: Tác giả blog (st)
Hình ảnh: Tác giả blog (st)
Nhưng hình như tạo hóa đã sắp đặt để cho cái duyên, cái số của những đôi trai gái ở những xóm vạn chài này vẫn hay đi kiếm tìm nhau. Cho nên mặc dù những người con gái nơi đây ai ai cũng thầm hiểu “lấy chồng nghề biển hồn treo cột buồm”, nhưng “vì lỡ thương, lỡ yêu” nên cũng đành “kết nghĩa trầu cau” với những chàng trai làm nghề chài lưới. Và rồi những đứa trẻ lại được sinh ra, lại được nghe câu hát ru ngày nao và lớn dần lên theo thời gian năm tháng: Đứa bé trai bỗng hóa thành chàng trai rắn chắc với làn da nâu rám nắng đang chờ ngày theo cha ra khơi... Còn đứa bé gái kia cũng trở nên đẹp mặn mòi hơn khi đang nhẹ nhàng đưa từng đường kim vá lưới với mẹ của mình những lúc chiều hôm…
Những tưởng cái khung cảnh bình yên ấy, vẻ đẹp nên thơ ấy sẽ được giữ mãi với thời gian. Nhưng rồi cho đến một ngày... Một ngày mà cái điều những người phụ nữ ở xóm vạn chài luôn ngày đêm lo sợ nay đã bất ngờ ập đến trên những mái nhà đơn sơ, nhỏ bé bên bờ biển.
Cái hung tin “Tàu đang gặp bão” như sét đánh đã nhanh chóng lan truyền đi khắp xóm. Thôi thì... Nào già - nào trẻ, nào gái - nào trai, dù người lớn hay con nít cũng đều chạy vội, chạy vàng ra đứng trước bờ biển trông như một đàn ong vỡ tổ. Tất cả mọi người đều cùng ngóng nhìn về một hướng nơi biển xa ngút ngàn đang nổi cơn từng cơn thịnh nộ giữa một màu xám xịt.
Kẻ khóc lóc, người tỉ tê... Kẻ kêu cha, người kêu ông… Kẻ cầu trời, người nguyện đất... Tất cả đã dường như tạo nên một thứ âm thanh nghe ai oán, xoáy vào tận vào sâu trong tim gan của mỗi người. Trong số đó, có lẽ niềm xót xa nhất là khi có ai đó phải chứng kiến tận mắt cảnh những giọt nước mắt tuôn tràn, những tiếng nấc nghẹn ngào, những vết cào bới ngoằn ngèo trên mặt cát bởi đôi bàn tay của những người vợ, người mẹ, người chị đang vùi mình trong cơn hoảng loạn và đau khổ.
Hình ảnh: Tác giả (st)
Hình ảnh: Tác giả (st)

Một ngày…Hai ngày…Rồi ba ngày… Tất cả mọi người đều ra đứng đợi chờ bên bờ biển.
Một tuần…Hai tuần…Rồi ba tuần… Biển vẫn thấy mọi người ra đứng ngóng trông.
Và cho đến một ngày, biển đã thôi còn nhìn thấy một ai trong số họ ra đứng đợi chờ nơi chốn cũ...
Giờ đây, niềm hy vọng mong manh đã dần lịm tắt. Những người dân xóm vạn chài quê tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt, ngậm ngùi quay về lại ngôi nhà đơn sơ, nhỏ bé của mình trong một màu tang trắng. Cái không khí đông vui, rộn rã của xóm chài hôm nao nay đã được thay bằng một không gian u ám, buồn tẽ đến lạnh người.
Những tiếng mõ “cốc cốc”, những tiếng chuông “cong cong” cùng những lời tụng kinh cho những con người xấu số được ra đi thanh thản đã dần vang lên khắp xóm... Những tiếng khóc ai oán và kêu than rồi cũng lũ lượt lan đi khắp mọi ngôi nhà như muốn xé toạc màn đêm ...
Thi thoảng, có tiếng ai đó đang thở dài đến nẫu gan, nẫu ruột và hình như đang cố tình chép miệng thật to để tìm lại trong mùi gió biển cái vị mằn mặn, chan chát của của ngày nao...
Xa xa, bỗng chợt vang lên lời ru con nghe man mác, trầm buồn “Lấy chồng nghề ruộng em theo. Lấy chồng nghề biển, hồn treo cột buồm” sao như mặn đắng bờ môi…
 Viết trong mùa bão sớm 2008. Quang Vũ
 
Về tác giả blog Quang Vũ: “Có hiểu được lòng nhau mới tới bờ tới bến”.
Cảm nhận của bạn?
------------

16/08/2009

"Nhìn lại mình đời đã xanh rêu !"

Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa...

Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố,
Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình
Làm sao em biết đời sống buồn tênh...

Đôi khi ta lắng nghe ta,
Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá
Hồn ta gió cát phù du bay về...

Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa,
Tình réo tình âm thầm,
Sầu réo sầu bên bờ... vực sâu

Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê...
Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu
Ôi tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu....
(Trịnh Công Sơn - Tình Xa)
Nguồn: Gia tài họ Trịnh

Để tỏ lòng tri ân những bản nhạc về tình yêu của anh Sơn, em cúng con nhỏ này cho anh (của quý, em đời đã xanh rêu nhưng thấy là muốn gây án!). Có linh xin về hưởng!

Photobucket

------------

15/08/2009

CẤM và TẠI SAO VIỆT NAM ?

Một bảng cấm rất kỳ cục treo ngay cổng trụ sở Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Cà Mau.
Không biết trên đất nước này, còn bao nhiêu nữa những bảng cấm kiểu này?




Tại sao những hình ảnh này lại chỉ là khát vọng của bóng đá?
viet nam chien thang 2 viet nam chien thang 3 viet nam chien thang 1 viet nam chien thang 4

------------

13/08/2009

Đọc hiểu chết liền!

Đây là một bài ný nuận về VHVN được đăng trên Báo Nhân dân Online - Cơ quan trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tiếng nói của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam. Tranhung09 lượm về từ blog Trương Duy Nhất, post lại thử có ai  hiểu kí rì hông? Bạn có tin vào sự lãnh đạo đổi mới? Nguyên văn bài:
ĐƯỜNG LỐI VĂN HÓA, VĂN NGHỆ VÀ LÝ LUẬN, PHÊ BÌNH
- YẾU TỐ CẤU THÀNH SỰ LÃNH ĐẠO, QUẢN LÝ VĂN HÓA, VĂN NGHỆ
          ND - Mục đích văn hóa trước đây là giành độc lập, tự do, điều đó rất cần thiết, và từ trong bản chất văn hóa đó là chân - thiện - mỹ. Ở đây nhân văn chính trị và nhân văn nghệ thuật là một, khác chăng là ở phương tiện để đạt tới mục đích.
          Ngày nay, muốn phát triển văn hóa, văn nghệ trước hết phải đổi mới công tác quản lý, lãnh đạo. Muốn đổi mới công tác lãnh đạo, quản lý văn nghệ phải dựa trên đường lối văn nghệ, phải dựa vào lý luận, phê bình. Còn hành động thì tác động bằng chính sách đầu tư, bằng tiếp cận đội ngũ sáng tác, bằng cách nhìn rộng rãi trong sự hiểu biết và tôn trọng đối với công việc sáng tạo. Lâu nay có cách làm là bên cạnh mục tiêu văn hóa, đôi khi nhấn mạnh, thậm chí đề cao tính chất công cụ, yêu cầu phục vụ mà không thấy hết sự phong phú, phức tạp của lao động nghệ thuật, và hình thức thẩm mỹ. Thực chất của việc đổi mới là đưa lý thuyết và hành động quản lý trở về với đặc trưng bản chất của nghệ thuật, giúp nó phát triển nó. Làm sao cho công tác quản lý, lãnh đạo không lẫn giữa tính nguyên tắc, thái độ tôn trọng sáng tạo, sự sáng suốt nhân văn chính trị với những biểu hiện buông lỏng. Ðó là những lý luận và hành động phù hợp quy luật phát triển. Không bỏ qua những gì thuộc giá trị văn hóa, không coi nhẹ những phương hướng và chính sách có lợi cho sáng tạo, cho phát huy tối đa những tài năng. Ðó là công tác quản lý hữu ích cho văn hóa, văn nghệ, cho quốc gia dân tộc.
          Quản lý, lãnh đạo văn hóa cần phải có lý luận khoa học và hành động tinh tế, tránh bảo thủ trì trệ nhưng cũng không thể nôn nóng, đốt cháy giai đoạn, nhất là phủ định cái đã qua, si mê thái quá cái mới. Bài xích hoặc sùng bái đều không phải là cách quản lý, lãnh đạo văn hóa. Cách tân văn hóa không phải là sự phủ nhận hoặc hạ bệ mà phải tiếp thu chọn lọc quá khứ và tinh hoa nhân loại làm hành trang cho mình, đó là tất yếu văn hóa và lịch sử cần thiết. Nhưng đó không phải là hành động đơn giản theo ý muốn chủ quan và những gì mình mong muốn, phải hành động theo quy luật khách quan, làm theo lý luận khoa học của lĩnh vực này mà thế giới đang hướng tới.
          Ðã đến lúc phải có cách tiếp cận hiện đại linh hoạt trong lĩnh vực quan trọng này. Lãnh đạo, quản lý văn hóa, văn nghệ bằng chỉ thị, nghị quyết nhưng phải dựa trên những nguyên tắc, dựa vào lý luận, phê bình. Lý luận, phê bình văn nghệ trước hết thể hiện tính nghệ thuật, tính khoa học và đương nhiên có thái độ chính trị. Thái độ ấy thể hiện những quan điểm chính thống. Lãnh đạo phải là người giám khảo công minh khi đánh giá tác giả tác phẩm, trào lưu, cho nên phải dựa vào nguyên tắc nghệ thuật và khoa học. Ðường lối văn hóa, văn nghệ phản ánh bản chất và mục tiêu của văn hóa và văn nghệ. Ðường lối đúng thuyết phục công chúng và nghệ sĩ, hướng tới chân lý. Khuyến khích cái hay cái đúng, ngăn chặn cái xấu cái dở và phải có ích cho chính trị và cả cho văn hóa. Văn hóa tốt đẹp chính là mục tiêu của chính trị đúng đắn. Phải lo cái lâu dài toàn bộ trước khi tính đến cái nhất thời. Văn hóa là cái lâu dài, cái còn lại sau tất cả những cái sẽ đi qua. Thí dụ trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, muốn bảo đảm tốt chiến lược xây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam "Tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc" phải có tầm nhìn quốc gia và tầm nhìn quốc tế. Nhìn thấu đáo ưu, nhược điểm của văn hóa dân tộc. Chỉ sâu sắc về bản sắc mới có thể tiếp thu tinh hoa nhân loại và mới nâng lên trình độ tiên tiến. Muốn quản lý tốt văn hóa phải hiểu biết sâu rộng về những gì đang diễn ra trong văn hóa khu vực và toàn cầu. Phải tìm hiểu và học hỏi cách thức quản lý văn hóa, chính sách văn hóa của các nước có nền văn hóa tiên tiến mà vẫn giữ được bản sắc dân tộc của họ. Mỗi nền văn hóa giờ đây đều có sự giao lưu, tương tác với văn hóa nhân loại. Quản lý văn hóa phải có những quan niệm, những lý luận của mình trên cơ sở hiểu biết văn hóa dân tộc và nhìn sang các nước khác để tìm ra những tương đồng, dị biệt.
          Trở lại quá trình quản lý văn hóa, văn nghệ của chúng ta, bên cạnh những thành tựu, phải thừa nhận có những bất cập, chưa thật nghệ thuật và khoa học. Ðôi khi nhấn mạnh tính phổ quát hơn là tính đặc thù. Nhấn mạnh hệ thống lý luận và cách thức quản lý một chiều, chưa quan tâm đúng mức những đặc thù văn hóa khác nhau. Do vậy, vô hình trung tạo nên sự khép kín, dễ dẫn đến kinh viện, giáo điều... Không thể vay mượn những quan niệm chung áp dụng cho quản lý, lãnh đạo văn hóa mà phải bằng đặc điểm văn hóa dân tộc, tiếp thu ưu điểm văn hóa nhân loại tạo ra lý thuyết cho mình và đóng góp cho lý thuyết văn hóa và hành động quản lý văn hóa nhân loại. Bức tranh chính trị - kinh tế mới của thế giới buộc ta phải hình thành một bức tranh văn hóa mới với những quan niệm mới, cách xử lý mới. Cần thay đổi thái độ ứng xử của con người đối với hiện tại văn hóa và di sản quá khứ. Con người trong xã hội tiêu thụ đã làm mất mát và lãng phí không ít giá trị văn hóa trong đó bao gồm văn hóa tinh thần và cả văn hóa vật chất.
          Tóm lại, lý luận phê bình khoa học là một hoạt động không thể thiếu được trong lãnh đạo, quản lý văn hóa, văn nghệ. Hoạt động quản lý văn hóa, văn nghệ không thể không dựa vào lý luận chuyên ngành và phê bình có lý luận.
          Lãnh đạo, quản lý văn hóa phải tự thức về vai trò của mình, ảnh hưởng của mình đến đâu và phải biết dựa vào lý luận khoa học làm điểm tựa. Trước hết phải xác định hành động quản lý của mình cần đến đâu, tác động vào khâu nào trong tiến trình văn hóa cho có hiệu quả cả về tư tưởng lẫn thẩm mỹ. Vấn đề có ý nghĩa phương pháp luận là văn hóa, văn nghệ là một hình thái ý thức xã hội chứ không chỉ là hình thái nghệ thuật đơn thuần. Tình trạng những quan niệm xã hội, những chuẩn mực thẩm mỹ, chuẩn mực đạo đức đang biến động có phần do sự lúng túng trong quản lý, trong đánh giá thẩm định văn hóa, văn nghệ hiện nay. Trước tình hình như vậy, càng đòi hỏi chúng ta phải đi sâu nghiên cứu những định hướng trong các chỉ thị, nghị quyết của Ðảng dưới giác độ khoa học, và hoạt động theo quy luật của cái đẹp. Văn hóa đích thực là lợi ích lâu dài. Công tác quản lý và công tác nghiên cứu, phê bình, lý luận là quan hệ giữa hai yếu tố cần có trong chỉ đạo, quản lý văn hóa. Trong lịch sử và thực tiễn đã diễn ra sự kết hợp đẹp đẽ này và mang lại nhiều kết quả văn hóa. Tuy nhiên, không phải không có lúc đã xảy ra những phản ứng phụ. Có lẽ vì vậy, công tác lãnh đạo, quản lý văn hóa, văn nghệ phải dựa vào đường lối văn hóa, văn nghệ đã đề ra trong các chỉ thị, nghị quyết nhưng không thể không dựa vào công tác lý luận, phê bình. Muốn thực thi những định hướng mới, cần phải đổi mới chính sách, và có cán bộ am hiểu sâu sắc về văn hóa, văn nghệ, có bản lĩnh chính trị và nghề nghiệp, dám chịu trách nhiệm, đặc biệt là phải có thái độ trân trọng tài năng, đề cao sự sáng tạo. Sự sáng tạo làm ra thế giới, làm ra văn hóa. Mục tiêu lớn của Ðảng và của dân tộc là tạo ra một nền văn hóa "tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc". Ðiều này chỉ trở thành hiện thực khi quản lý, lãnh đạo văn hóa biết thực hiện tốt nó trong đời sống thực tiễn bằng các chính sách phù hợp với văn hóa như đầu tư hợp lý cho văn hóa, tăng cường chăm sóc, bồi dưỡng và phát huy tối đa những tài năng sáng tạo. Tiên tiến là trình độ phát triển cao ngang hàng khu vực và thế giới. Ðậm đà bản sắc dân tộc là phát huy những giá trị tinh thần truyền thống, văn hóa dân tộc trong thời kỳ toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế.
          Thực tiễn văn nghệ chuyển động đòi hỏi lý luận phải chuyển động, không chỉ thế, lý luận phải tác động vào văn nghệ nếu không nói là dẫn dắt văn nghệ và công chúng của văn nghệ. Lãnh đạo, quản lý phải dựa vào lý luận để định hướng, để góp phần thúc đẩy văn nghệ phát triển. Ðường lối văn nghệ đúng đắn, lý luận văn nghệ tiến bộ sẽ giúp cho văn nghệ dân tộc phát triển và có cái nhìn tỉnh táo trước thế giới văn học, nghệ thuật rộng lớn nhiều mầu, nhiều vẻ và nhận ra cái hay, cái đẹp để tiếp thụ và khước từ cái xấu, cái dở.
          Trong tình hình hiện nay chúng ta đã nhận thức rõ sự yếu kém của lý luận do nhiều nguyên nhân, giới lý luận đã có những khởi động nhằm khắc phục khuyết điểm, phát triển lý luận lên một tầm cao mới. Bên cạnh mục tiêu trên, lý luận đang thừa hưởng những kết quả nghiên cứu đa ngành, đặc biệt là của khoa học nhân văn trong đó có văn hóa học, xã hội học và nhất là thực tiễn văn nghệ, thực tiễn sáng tác nhưng không thể không có tác động của công tác lãnh đạo, quản lý nhằm làm cho lý luận văn nghệ phát triển, phục vụ cho sự nghiệp phát triển văn hóa dân tộc.
          Nhà văn TRỊNH ÐÌNH KHÔI
          _______________
          (Nguồn: Nhân Dân)
Vài bình loạn độc địa trên Blog Trương Duy Nhất: 
chu cha! hiểu chết liền! hehe
[góp ý]| Viết bởi cán mai 
 
@ cán mai

Đọc xong phải quay mặt... nhổ nước bọt. Sao dạo này cứ phải nhổ nước bọt hoài vậy ta?
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 
Anh nên gộp bài này với bài của ông viện trưởng triết học làm một, với tiêu đề là "Đảng trí".Mức độ lảm nhảm giống nhau.
[góp ý]| Viết bởi Phamtho
 
@ Phamtho

Cái của ông phó giáo sư tiến sĩ kia là triết học. Cái này là... veng hạc!
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 Cái này kêu là ráp xác đây!
Lắp ráp câu chữ khái niệm nghị quyết, kì công đó chứ!
Đúng là veng hạc!
[góp ý]| Viết bởi dami
Bác Khôi này nguyên là cán bộ (chuyên viên cao cấp) của Ban Tuyên giáo TƯ, từng tố cáo hoành tráng 2 ông sếp mình là ông Điềm và ông Hồng Vinh khi mà ông Điềm chuẩn bị nghỉ, nhưng ngay sau đấy ông lại bị khởi tố vì một vụ rất nhảm, hình như chạy tà lọt cho một vụ gì đấy để bó túi mấy triệu, nói chung là nhảm. Ông có tiểu thuyết "Cán cờ tre" nghe nói là "hoành tráng" về ĐBP, mà tớ thì rất sợ những quyển "hoành tráng" về một cái gì đấy, như cuốn "Đường thời đại" của ông Đặng Đình Loan cùng quê làng tớ, mà khi sống ba tớ hay hỏi: Mi cũng nhà văn thằng Loan cũng nhà văn mà mi thì đi xe đò về mà thằng Loan mỗi lần về làng thì xe ông Vũ Thắng đưa về, mình thưa: Dạ con không viết được Đường thời đại...
Quả thật là mình cũng muốn đọc bài này để lĩnh hội một điều gì đấy đặng sáng tác cho nó hay hơn, nhưng đọc hết mà đếch hiểu gì, có thể là tại tớ ngu quá. Thôi ngu thì không bàn...
[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng
 
Nhà văn đọc mà cũng đếch hiểu nhà văn kia viết gì, huống chi bạn đọc... nhân dân!
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 
Hic, trìu tượng quá...xin lỗi chú, cháu nói câu này nếu thấy không đúng thì chú xóa giúp: bài này viết theo kiểu làm điếm với con chữ, nhai đi nhai lai như bò nhai cỏ, hic.. trình của học sinh đọc hiểu chít liền, hông biết cái đ/c viết bài này đọc lại có hiểu là mình viết gì không nữa, cháu nghi nhuận bút bài này là đếm chữ tính tiền quá.
[góp ý]| Viết bởi Hoc sinh |08 Jul 2009, 13:31(IP: 123.22.96.146 Auth: No)

[27]
Bài viết tư tưởng cao siêu, chỉ có đỉnh cao trí tuệ mới hiểu được
[góp ý]| Viết bởi lao xao

[28] Định hướng...
Theo tôi hiểu thì phải chăng đây chính là con đường định hướng XHCN của công tác văn hóa, văn nghệ và lý luận, phê bình
Bởi thử ngó qua các lĩnh vực khác như văn bản pháp luật, chính sách kinh tế, đổi mới giáo dục, y tế,...cũng tương tự như vậy: càng rối tung rối mù thì các cơ quan quản lý nhà nước càng chứng tỏ được năng lực của mình (:D)
[góp ý]| Viết bởi Bs.Tản

[29] @ RubyTheKid

Tôi hiểu chứ. Có bài hay bài dở. Thậm chí với nhà văn, chỉ cần một tác phẩm hay là nó thành cái phao bảo kê cho anh suốt cuộc đời. Nhiều nhà thơ của một bài thơ đó thôi.
Vì thế, tôi không nói ở chuyện hay-dở. Bài này nó chứng tỏ người viết có vấn đề về... tư duy! (Hay tại tư duy nhà văn cao siêu quá mình không hiểu ta?)
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất

Viết để mọi người hiểu thì dễ rồi. Viết như ông ta mới tài.
câu "tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tôc" này đọc không biết bao nhiêu lần rồi, cứ nhai đi nhai lại mãi. Hay ông ta là ...
Có lẽ như ý anh Nhất nói , tại bọn mình không đủ tư duy để hiểu chứ không phải ông ta viết tào lao.
Lâu lắm rồi mới đọc lại báo Nhân Dân - À, mà sao lạ ghê anh Nhất hà ! Báo Nhân dân mà nhân dân không đọc.
Mà đọc được gì đâu. Đố ai đọc hết bài (kể cả tác giả)
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Diệm

[34] @ lao xao

Hiểu chết liền! Trí tuệ cái cục...! (suýt nữa thì văng!)
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 Tôi kiến thức hạn hẹp, không biết và chưa nghe tên nhà văn TĐK. Mà bây giờ nhiều "nhà văn" quá, giống như ca sĩ, nhạc sĩ nên rối như canh hẹ.
Nhưng, tôi lấy làm lạ là BBT Báo Nhân Dân lẽ nào không... đọc bài này mà cứ "vô tư" đăng? "Cha nó lú thì chú nó khôn" mới đúng chứ! Hay là... cùng thông thái như nhau cả (!?)
[góp ý]| Viết bởi Lưu Vỹ Bửu 
 
Phấn đấu để được ngang hàng với các nước có nền văn hóa tiên tiến mà vẫn quẩn quanh với mớ lí thuyết mang bản chất thụt lùi trong bối cảnh hội nhập!
Phải chăng những nước kia cũng đã và đang áp dụng phương thức này mà vươn tới tầm tiên tiến? Chắc chắn là không rồi! Hay rồi lại vẫn có sự biện bác là ta có cách riêng của ta; thêm nữa, loại lí luận tương tự như thế này luôn có được sự đồng thuận cao trong các tầng lớp trí thức?
Là nhà văn (cho dù là loại nhà văn như thế nào), sao ông lão ( bố vợ nhạc sĩ Phú Quang kia đấy!) lại ưa việc tự nguyện đem dây thừng buộc vào mình?
Từ xưa đến nay, việc sáng tạo các sản phẩm văn hóa, văn học vốn luôn tự nhiên như hơi thở, cần chi có sự chuyên chú định hướng bởi những ông quan quản lí sáng tạo văn hóa kiêm luôn cả lí luận phê bình trong chức năng lãnh đạo? Ví như việc sáng tạo và sử dụng ngôn ngữ (cũng là một giá trị văn hóa) của nhân loại có cần đâu những sự lãnh đạo, quản lí kia mà con người dưới gầm trời này vẫn làm ngon ơ, thậm chí ngay từ trước khi những nhà kinh điển về ngôn ngữ học kịp ra đời!
Bài viết của nhà văn đa khoa này lại đưa ra thêm một yêu cầu không tưởng: lý luận phê bình khoa học là một hoạt động không thể thiếu được trong lãnh đạo, quản lý văn hóa, văn nghệ. Hoạt động quản lý văn hóa, văn nghệ không thể không dựa vào lý luận chuyên ngành và phê bình có lý luận. (trích)
Chết thật! Với yêu cầu này thì cầm chắc tuyệt đại bộ phận lãnh đạo, quản lí văn hóa VN hiện nay nơm nớp lo sợ mất việc đến mức bó. . .đầu.com luôn. Thử hỏi đã, đang và sẽ có bao nhiêu người đạt tới yêu cầu ấy như một điều kiện cần để VN xây dựng một nền văn hóa tiên tiến? Và như vậy chúng ta dư sức dự đoán văn hóa VN lại tiếp tục bám chân ở vị trí nào rồi, cho dù mới đây có tin VN xếp hàng thứ 5 trong các quốc gia hạnh phúc (!)
Theo tôi, đúng ra báo Nhân Dân không nên đăng bài viết này bởi làm vậy sẽ sinh khó cho phe ta. Không những thế lại còn tạo ra sự hoài nghi nhiều hơn trong nhân dân về mức “tiên tiến” của nền văn hóa VN trong hiện tại và triển vọng ở tương lai theo định hướng trọng tâm ở bài viết này.
À, mà bài viết cũng có phần góp vui cho những sinh viên đang học những phân môn có liên hệ với lí luận phê bình chứ bộ! Dù sao nó cũng đã vừa được nằm. . .dài ở báo Nhân Dân và vì thế có thể còn có ai đó tin tưởng vào tính cập nhật của loại lí luận (xưa cũ) này và họ sẽ tấm tắc về sự lắm tài của nhà văn hóa tầm đa khoa Trịnh Đình Khôi. Sướng nhe!
[góp ý]| Viết bởi giaodinh
 
Văn vớ vẩn văn vu vơ
Văn về với vợ văn vòi văn vâng!...
Đấy là gió theo chiều nào ngả chiều ấy!
Theo tôi, tác giả là người có kiến thức về chính trị,
triết học, văn chương nhưng sử dụng không nhất quán,
nhịp khớp nên ngòi bút bị "pha".Y như tiết canh, cháo, phở đem trộn nhau mà đãi bá quan vậy! Vì thế có người đã nhổ nước bọt!Chứ món của tác giả cũng không đến nỗi bình dân...
[góp ý]| Viết bởi tranghoalong
 
@ q8

Trời đất. Tôi không đủ dũng cảm để... theo dõi đâu. Có lẽ đây là lần đầu tiên và duy nhất tôi lỡ đọc báo Nhân Dân.
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 
@ Mr Rin

Sao bạn biết nhà văn Trịnh Đình Khôi ổng đang tự sướng? Chả lẽ cái gọi là trí tuệ ấy là trí tuệ... thủ dâm à? (xin lỗi, lại phải dùng từ không hay này)
[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất
 
Ông này mua một cái máy - tự điển bách khoa toàn thư của tất cả văn kiện, báo cáo - nhấn nút, cái máy đó nghiền ra bài này nè. Đọc vào nghe nổ lốp cốp, và nghe rất quen.
[góp ý]| Viết bởi QM 
 
Ở mình có hai xu hướng:
xu hướng thứ nhất là các ông quan đủ cỡ thích làm nhà thơ,nghệ sĩ, nhà nghiên cứu, nhà văn hóa, nhà nọ nhà kia...
xu hướng thứ hai là các nhà thơ, nghệ sĩ, nhà nghiên cứu, nhà văn hóa, nhà nọ nhà kia thích làm quan.
Cái thứ nhất nói lên một điều chính trị gia luôn e sợ người đời chê dốt, vô học nên cố đấm ăn xôi.
Cái thứ hai thể hiện sự tự ti mặc cảm của giới chữ nghĩa loanh quanh với thân phận tôi đòi.
Hai cái này có mối quan hệ chặt chẽ và bám vào nhau mà sống. Và nó sống rất dai chỉ có tổ quốc và nhân dân đang chết từ từ êm ái!
[góp ý]| Viết bởi sinh viên
 
 
 
 
 
 

------------

10/08/2009

Chiều hạ vàng


-----------

Đồ cổ "Cách tạo các bài liên quan"

Tranhung09 đã có bài Oài oái oai....Các bài liên quan 2 chấm 0
Khóc và kêu cứu: Có ai làm "y chang" như AV hướng dẫn http://www.vietwebguide.com/2009/07/tien-ich-cac-bai-lien-quan-20.html mà nó hiện hình cho tui học hỏi với. Em chèn tới chèn lui tan nát rồi mà chỉ sao với sao chóng mặt quá mấy anh ơi! Còn chiến hữu nào lẹt đet như tui hãy lên tiếng để cùng an ủi nhau và ôm nhau khóc!
Nhờ chiến hữu mạng tìm code cũ, xài lại quá ngon. Các bạn nên trở lại bản 0.0 của Học trò, Anh Võ độ thêm. Tuy là đồ cổ nhưng đơn giản hiệu quả, tốc độ như sao xẹt, nên post lại.

Chắc hẳn các bạn cũng biết, ở các trang tin tức như vnexpress.net, dantri.com.vn,... mỗi khi ta mở xem một tin nào đó, thì ở dưới mỗi bài viết đều có các tin tức liên quan hiện ra. Điều đó là cho người đọc có thể xem nhanh các bài liên quan mà không phải ngồi mài mò, tệ hơn họ có thể không thấy được các bài viết khác có cùng chủ đề trong blog của bạn. Blogspot mặc định không hỗ trợ tính năng này. Tuy nhiên bạn đừng lo, bài viết sau sẽ giúp bạn chèn thêm nó. Đây là một thủ thuật của Hoctro (hoctro.blogspot.com), tôi trình bày lại chi tiết hơn và chỉ biến đổi chút đỉnh cho phù hợp với blogspot của bạn.

- Trước tiên, bạn vào Template -> Edit HTML, nhớ sao lưu một bản Full Template trước khi chỉnh sửa.
- Click chọn Expand Widget Templates
- Bấm Ctrl+F để bật hộp tìm kiếm của trình duyệt, xong gõ từ khóa cần thiết đề tìm dòng <p class='post-footer-line post-footer-line-3'/> . Bạn sẽ thấy 1 đoạn code có dạng như sau:

- Chèn đoạn CODE 1 này ngay dưới thẻ </div> thứ hai và bên trên dòng </b:includable>

CODE 1:

<b:if cond='data:blog.pageType == "item"'>
<div class='widget-content'>
<h2>Các bài liên quan</h2>
<div id='data2007'/><br/><br/>
<div id='hoctro' style="display:none">Widget by <u><a href='http://hoctro.blogspot.com'>Hoctro</a>
</u></div>
&lt;script type=&quot;text/javascript&quot;&gt;
homeUrl3 = &quot;vietwebguide.blogspot.com&quot;;
maxNumberOfPostsPerLabel = 5;
maxNumberOfLabels = 10;

function listEntries10(json) {
var ul = document.createElement(&#39;ul&#39;);
var maxPosts = (json.feed.entry.length &lt;= maxNumberOfPostsPerLabel) ?
json.feed.entry.length : maxNumberOfPostsPerLabel;
for (var i = 0; i &lt; maxPosts; i++) {
var entry = json.feed.entry[i];
var alturl;
for (var k = 0; k &lt; entry.link.length; k++) {
if (entry.link[k].rel == &#39;alternate&#39;) {
alturl = entry.link[k].href;
break;
}
}
var li = document.createElement(&#39;li&#39;);
var a = document.createElement(&#39;a&#39;);
a.href = alturl;
var txt = document.createTextNode(entry.title.$t);
a.appendChild(txt);
li.appendChild(a);
ul.appendChild(li);
}
for (var l = 0; l &lt; json.feed.link.length; l++) {
if (json.feed.link[l].rel == &#39;alternate&#39;) {
var raw = json.feed.link[l].href;
var label = raw.substr(homeUrl3.length+21);
label = decodeURIComponent(label);
var txt = document.createTextNode(label);
var h = document.createElement(&#39;h4&#39;);
h.appendChild(txt);
var div1 = document.createElement(&#39;div&#39;);
div1.appendChild(h);
div1.appendChild(ul);
document.getElementById(&#39;data2007&#39;).appendChild(div1);
}
}
}
function search10(query, label) {
var script = document.createElement(&#39;script&#39;);
script.setAttribute(&#39;src&#39;, &#39;http://&#39; + query + &#39;/feeds/posts/default/-/&#39;+ label +&#39;?alt=json-in-script&amp;callback=listEntries10&#39;);
script.setAttribute(&#39;type&#39;, &#39;text/javascript&#39;);
document.documentElement.firstChild.appendChild(script);
}
var labelArray = new Array();
var numLabel = 0;
<b:loop values='data:posts' var='post'>
<b:loop values='data:post.labels' var='label'>
textLabel = &quot;<data:label.name/>&quot;;

var test = 0;
for (var i = 0; i &lt; labelArray.length; i++)
if (labelArray[i] == textLabel) test = 1;
if (test == 0) {
labelArray.push(textLabel);
var maxLabels = (labelArray.length &lt;= maxNumberOfLabels) ?
labelArray.length : maxNumberOfLabels;
if (numLabel &lt; maxLabels) {
search10(homeUrl3, textLabel);
numLabel++;
}
}
</b:loop>
</b:loop>
&lt;/script&gt;
</div>
</b:if><br/>


*** Lưu ý: Trước khi Copy và Paste vào template, các bạn hãy thay các thông số màu đỏ cho phù hợp. Cụ thể:
+ Các bài liên quan: tiêu đề mà bạn thích
+ vietwebguide.blogspot.com : địa chỉ blog của bạn
+ maxNumberOfPostsPerLabel = 10 : số bài tối đa của mỗi label mà bạn muốn hiện
+ maxNumberOfLabels = 5 : số label tối đa mà bạn muốn hiện

- Save template lại. Thế là xong rồi đó.


------------

09/08/2009

Nâng cao hiệu quả tìm kiếm với Google

Tìm kiếm hiệu quả hơn với những thủ thuật đơn giản mà ít người biết tới.

1. Dùng các cú pháp bổ sung
Thay vì đơn giản gõ từ khoá vào ô tìm kiếm, bạn có thể chèn thêm vài kí tự đặc biệt để giới hạn phạm vi tìm kiếm như:
A +B: tìm kiếm site có chứa cả từ khoá A và B
A -B: tìm kiếm site chứa từ khoá A mà không có B
A**: tìm kiếm các từ khoá có chứa A, ví dụ ABC, AAC, AAA

Bạn có thể xem danh sách đầy đủ tại đây.
2. Từ điển Anh-Anh
Bên cạnh sử dụng các từ điển Anh-Việt trực tuyến phổ biến như Vdict, bạn có thể dùng Google để tra thêm nghĩa Anh-Anh của bất kì từ nào bằng cách kèm thêm define vào ô tìm kiếm, ví dụ define: book. Google sẽ cho ra ít nhất 10 định nghĩa "góp nhặt" từ Internet của chữ book. Chức năng này tỏ ra cực kì thuận tiện với người dùng có vốn tiếng Anh khá, hoặc khi bạn gặp một từ mà không biết nói về vấn đề gì.
3. Kiểm tra giờ nước khác
Google có thể "tìm kiếm" giờ giấc ngay từ thanh tìm kiếm, bằng cách gõ time, ví dụ time Paris để biết giờ Paris hiện tại.
4. Chuyển đổi đơn vị
Nhiều người thường dùng từ khoá "converter" để tìm các công cụ chuyển đổi mà không biết bản thân Google cũng có khả năng chuyển đổi đơn vị. Điểm đặc sắc của "máy chuyển đổi đơn vị" này là hiểu được tiếng Anh đơn giản, ví dụ gõ 12cm to inch sẽ tự chuyển đổi 12 cm sang đơn vị inch, hoặc 20c in f để chuyển qua lại giữa độ C và độ F - rất thuận tiện khi đọc tài liệu nước ngoài.
5. "Máy tính bỏ túi"
Thanh tìm kiếm của Google cũng là máy tính bỏ túi khá thuận tiện. Gõ một phép tính vào, Google sẽ tính hộ bạn, với các kí tự +,-, * cho nhân và / cho chia, ^ cho dấu mũ v.v... Google thậm chí hỗ trợ cả các phép toán cao cấp, ví dụ như 5*9+(sqrt 10)^3=, với sin, cos, tan, và sqrt là căn bậc hai.
Thông tin cụ thể về tính các phép toán cao cấp qua Google xem tại đây.
6. Xem các site không còn tồn tại
Nếu kết quả tìm kiếm qua Google dẫn đến một site không còn tồn tại, bạn có thể nhấn vào chữ "cache" ở ô kết quả để tìm trang được lưu trên máy chủ Google, hoặc dùng cú pháp cache:địa chỉ site để đọc trang được lưu. Trang cache cũng được đánh dấu sẵn từ khoá, khá thuận tiện để tìm đoạn văn bản muốn đọc.
7. Tìm trang cụ thể trong một website bất kì
Đôi khi bạn cần tìm một trang nằm trên website nhất định, nhưng không nhớ nổi nơi nào, và site đó cũng không cho phép tìm kiếm. Trong trường hợp này, dùng câu lệnh site:[địa chỉ site][từ khoá]
Một công cụ khác khá hữu dụng là link:, chỉ rõ các site nào để link tới địa chỉ được ghi, hữu dụng khi là blogger hoặc chủ website muốn biết ai đang dùng tài liệu của mình.
8. Tìm kiếm sách
Books.google.com là công cụ cực kì thích hợp với sinh viên đại học muốn tìm sách tiếng Anh phục vụ cho công việc học tập.
9. Các dịch vụ thử nghiệm
"Phòng thí nghiệm" của Google là nơi chứa những công cụ còn đang trong giải đoạn thử nghiệm, với sản phẩm mới nhất là timeline - cho phép xem kết quả tìm kiếm theo biểu đồ thời gian thực. Cần chú ý cơ chế tìm kiếm thử nghiệm này không phải các dịch vụ thử nghiệm nằm tại Google Labs.
10. Tìm kiếm trong "thế giới ngầm" của Internet
Google và các dịch vụ tìm kiếm lớn khác như Yahoo chỉ "thông thuộc"một phần nhỏ của Internet. Những phần không được đưa vào danh mục tìm kiếm thường là tài liệu chất lượng cao, ví dụ như ấn phẩm khoa học hàn lâm hoặc cũng có thể là cơ sở dữ liệu mà robot tìm kiếm không biết cách truy cập v.v..
Tuỳ thuộc vào nội dung cần tìm, bạn có thể tìm đến dịch vụ chuyên dụng, như Open Archive để tìm thông tin về ấn phẩm điện tử, từ phim, ảnh, nhạc số, ebook, science.gov để tìm thông tin về các website chính phủ Mĩ, tìm kiếm học thuật của chính Google, danh mục sách thư viện v.v...
Theo: DanghienIT

"Chuyến này ông quyết đi tu! "
































Entry cũ post lại. Bạn nào xem xong có muốn đi cùng,  ý của Tranhung09 là thọ giáo ở Thiếu Lâm Tự cho nó chính ngạch! Xin để lại lời nhắn.

------------

Bệnh giả dối có còn thuốc chữa?

Trăn trở đầu năm mới của trí thức Việt Nam: Bệnh giả dối
Có thể nói bệnh dối trá đã và đang trở thành mối lo ngại lớn nhất trong đời sống xã hội những năm gần đây. Nó có mặt ở nhiều lĩnh vực đời sống xã hội và huỷ hoại nền tảng đạo đức dân tộc.Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân trong bức thư gửi các thày cô giáo nhân Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2008 vừa qua đã tỏ ra hết sức lo lắng: “Chúng ta rất lo lắng khi tiêu cực, bệnh thành tích hay, rộng hơn là sự giả dối vẫn đang tồn tại trong ngành và xã hội”. Giáo sư Hoàng Tuỵ, trong một trả lời phỏng vấn đã nhận xét “nói dối là mối nhục lớn”.
Nhân dịp Xuân mới, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với Nhà báo Hữu Thọ và một số trí thức có nhiều trăn trở về cái gọi là “mối nhục lớn” này.
Nhà báo Hữu Thọ: Rửa tai để được nghe những lời nói thật
"Sự thật nó không tự đến mà anh phải tìm đến nó. Rồi anh phải đủ niềm tin ở người ta thì người ta mới nói sự thật với anh. Anh cũng phải có đủ bản lĩnh để sàng lọc, tìm ra những thông tin chính xác. Muốn nghe được lời nói thật là phải công phu lắm, phải thành tâm lắm. Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát".
Gióng lên sự cảnh báo
Thưa Nhà báo Hữu Thọ, có khi nào ông nghĩ rằng dân tộc ta lại là dân tộc có... truyền thống nói dối?

Bài viết tranh luận của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail: thaolam@dantri.com.vn
Ông cha ta thường khuyên bảo con cháu phải thật thà. Dân tộc tảast quý trọng những người trung thực, ngay thẳng. Nhưng thời nào cũng có người nói dối, dối trá có mặt trên khắp ngõ ngách thế gian. Chỉ có điều nó xuất hiện với tần số và dung lượng như thế nào thôi.
Theo ông, ở Việt Nam hiện nay nó xuất hiện với tần số và dung lượng như thế nào?
Cũng chưa có một con số thống kê cụ thể hay một điều tra xã hội học nào đủ quy mô để định lượng vấn đề này nhưng theo cảm nhận của tôi, nó ở mức trầm trọng, gây nhiều bức xúc cho nên các vị lãnh đạo mới phải cảnh báo. Ngay tại Quốc hội kỳ họp vừa rồi cũng có vị đại biểu đã nói tới sự dối trá rất đang lo ngại. Nói dối không chỉ là do bệnh thành tích, còn là do bệnh cơ hội, muốn tiến thân bằng con dường man trá… 
Công phu và thành tâm
“Trầm trọng” và “bức xúc”. Tại sao lại dẫn đến tình trạng trầm trọng và bức xúc, thưa ông?
Người nói dối đương nhiên là xấu nhưng vấn đề là có một nhu cầu muốn nghe nói dối từ phía người nghe. Tôi nhớ cách đây đã lâu, tôi có đọc một vở kịch nước ngoài (hình như của Lécmôntốp thì phải) đại để là một vị quan hỏi một kẻ thuộc cấp làm sao nói dối, không nói thật những khiếm khuyết của xã hội, của các mệnh lệnh, gã này thưa rằng bởi tôi đã ba lần nói thật thì cả ba lần đều bị quở mắng, trừng phạt cho nên chẳng dại gì mà tôi nói thật nữa. Để bệnh nói dối tràn lan chủ yếu là tại người nghe.
Nghĩa là muốn nghe lời nói thật thì trước hết phải thật sự cầu thị…?
Thì đúng rồi. Tôi cũng đã đọc ở đâu đó, hình như của nhà văn Vũ Bằng, chuyện một hoạ sý tài năng nhưng lại có vai vế trong xã hội. Khi triển lãm tranh của mình, ông này phải cải trang và nấp kín để được nghe lời nói thật bình phẩm về những bức tranh của mình vì khi anh đã có một địa vị nào đó mà xuất hiện, rất khó được nghe những lời nói thật. Không ít kẻ nịnh bợ, tâng bốc anh. Nhưng cũng có người chỉ vì nể nang mà không nỡ nói ra sự thật. Còn như không ít lãnh đạo địa phương, khi cán bộ và người dân ở đó nói lên những sự thật không hay ở địa phương mình đã nổi đóa lên thì làm sao có thể được nghe lời nói thật.
Nhưng từ xa xưa, các cụ đã nói “Trung ngôn nghịch nhĩ”?
Đấy. Đấy. Vấn đề là nó còn ở chỗ ấy. Sự thật nó không tự đến mà anh phải tìm đến nó. Rồi anh phải đủ niềm tin ở người ta thì người ta mới nói sự thật với anh. Anh cũng phải có đủ bản lĩnh để sàng lọc, tìm ra những thông tin chính xác. Muốn nghe được lời nói thật là phải công phu lắm, phải thành tâm lắm. Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát. Bác Hồ nói phải “lắng nghe” tiếng nói của dân. Ai cũng có tai để nghe nhưng “lắng nghe” là nghe một cách chân thành, chăm chú, nghe để sửa mình.
Nói ra chân lý cũng cần một nghệ thuật
Ông có thấy nói dối đã và đang trở thành căn bệnh đáng lo ngại?
Tôi lo chứ. Tôi đã từng phát biểu ở Quốc hội về vấn đề này. Cách đây ít lâu, tôi vào Tây Nguyên, đến thăm đồng chí Kso Si, một trí thức Tây Nguyên cùng một khóa Trung ương với tôi, đồng chí ấy nói các anh không nghe được tiếng nói thật của dân đâu. Hỏi vì sao, ông ấy bảo khi khen thì họ nói tiếng Kinh còn khi chê thì họ nói tiếng dân tộc. Mà mình thì có biết tiếng của dân tộc họ đâu, cho nên chỉ dược nghe lời khen bùi tai.
Nói đến Quốc hội, ông có tin rằng lần cố Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Trịnh Hồng Dương nói đại để án dân sự của ta xử thế nào cũng được là ông ấy nói thật?
Tôi không am hiểu đâu nhưng là người đứng đầu ngành toà án, ông ấy phải hiểu rõ nhất, sâu sắc nhất thực trạng của ngành mình phụ trách và khi ông ấy nói như thế thì chắc rằng đó là sự thật.
Còn trường hợp người kế nhiệm ông Dương là Chánh án Nguyễn Văn Hiệu. Ông Hiệu cũng vì nói lên một sự thật đại ý rằng đội ngũ thẩm phán thiếu đến mức phải “vơ bèo vạt tép” cũng là nói thật?
Thật chứ. Hai ông ấy đều nói đúng về một sự thật.
Ông nghĩ gì khi cả hai ông đều vì nói lên sự thật dẫn đến sự phản ứng gay gắt ở ngay Nghị trường Quốc hội?
Tôi nghĩ có lẽ các ông ấy sai lầm ở cách nói. Không ai khuyên anh nói dối nhưng bảo vệ chân lý có nhiều cách. Tiếp cận chân lý có nhiều con đường. Đi đến chân lý cũng có nhiều con đường và nói ra chân lý có nhiều cách nói.
Im lặng trước cái xấu cũng là một kiểu dối trá
Là đảng viên 60 năm tuổi Đảng, đã từng nhiều năm tham gia Trung ương và lãnh đạo văn nghệ sỹ, nhà báo, xin được thành thật hỏi ông, các nhà lãnh đạo của ta có thật sự muốn nghe lời nói thật không?
Về cơ bản, theo tôi các đồng chí đó rất muốn nghe sự thật, muốn nghe phản biện nhưng trong tâm lý con người rất phức tạp. Khi anh còn là cấp dưới thì anh muốn “cãi” cấp trên, nhưng khi có quyền lực thì anh lại không muốn người ta cãi lại mình. Phức tạp thế đấy.
Ông có như thế không?
Có chứ. Khi còn công tác, tôi có cậu thư ký mẫn cán, thạo việc và thẳng thắn. Có lần vì vội, mình trực tiếp thảo công văn, đưa cậu ta cho đánh máy, thấy cậu ta rút bút sửa ngay vào bản thảo. Thế là mặt mình nóng bừng lên. Đêm về nghĩ lại, thấy cậu ấy sửa thế là đúng. Mình viết vội nên một số từ thuộc lĩnh vực chuyên ngành mình nắm không được chắc. Rất may là lần ấy, mình kìm được chứ nếu bị mắng, chắc cậu ta sẽ chẳng bao giờ sửa những cái sai cho mình nữa.
Sự thật luôn khắc nghiệt. Một nửa cái bánh là một nửa cái bánh nhưng 99% sự thật vẫn chưa chắc đã là sự thật. Ông có nghĩ rằng không nói ra những nhược điểm, những cái xấu của nhau cũng là một kiểu dối trá?
Đấy, đấy. Chính vì thế mà việc đánh giá cán bộ vẫn chưa đạt hiệu quả. Chúng ta đánh giá cán bộ chủ yếu là qua tự phê bình và phê bình, nhưng tự phê bình và phê bình hiện nay hiệu quả còn thấp. Có vụ tham nhũng nào do nội bộ cơ quan phanh phui ra đâu. Đã có lần tôi nói tới sự cản trở trong tự phê bình và phê bình trong tâm lý: phê bình cấp trên thì sợ bị trù úm, phê bình ngang cấp thì sợ bị đánh giá là gây mất đoàn kết nội bộ, phê bình cấp dưới thì sợ mất phiếu. Rồi tâm lý dĩ hòa vi quý, nể nang… Khổ nỗi sự thật không được nói ra nó sẽ âm ỉ, dồn tụ. Nếu không được tháo ngòi sẽ có lúc nó bung ra.
Nhưng không phải mọi lời nói dối đều xấu…?
Đúng rồi. Ví dụ như một thầy thuốc chưa nói thật bệnh nhân nan y để trấn an tinh thần hay chuyện nói dối trẻ em rằng ông già Noen tặng quà đêm giáng sinh chẳng hạn. Đó là những lời nói dối cần thiết và đáng yêu.
Hi vọng năm mới
Xin hỏi ông một câu ngoài lề. Có ý kiến rằng năm 2008 là năm báo chí bị “sao quả tạ chiếu”. Ông đánh giá gì về nhận định này?
Tôi nghĩ năm Mậu Tý đúng là năm không vui với báo chí khi có nhiều nhà báo bị thu thẻ, một số nhà báo bị bắt giam. Đây là một tổn thất nặng nề vì theo tôi, ngoài mấy nhà báo dính vào tham nhũng, bắt giam là đúng. Số còn lại, theo tôi chủ yếu là do rủi ro nghề nghiệp, non yếu về bản lĩnh chính trị trong việc xử lý thông tin và sự thiếu thận trọng, nóng vội, câu khách để bán báo… Đúng là nhiều vấn đề phải rút kinh nghiệm. Hi vọng năm mới, những đồng nghiệp của tôi sẽ thận trọng hơn trong khi hành nghề.
Xin cám ơn ông và chúc ông một năm mới tốt lành!
 Theo Bùi Hoàng Tám - Nguyễn Kim Khánh
Nhà báo và Công luận

------------

... Chữ Tín là thành trì cuối cùng trong đạo làm người!

Trong một xã hội rệu rã về đạo đức, lương tâm còn bé xíu. Trước khi “Làm thế nào”, bạn có muốn là người thành thât và chấp nhận cái giá phải trả? Hàng triệu con người đang cân đong đo đếm chừng mực nào để bản thân và tổ ấm của mình tồn tại?
"Trung thực là anh của thật thà, còn thật thà là cha của kẻ dại!"
Nhưng Thành thật khi đã trở thành hàng xa xỉ thì Con người trở thành Tinh thành Sói.
Chúng ta hổ thẹn với Tiền nhân. Tôi ước mình là dân Đại Việt ngàn năm trước hoặc ở bộ lạc nào đó có gắn lông chim trên đầu, laptop xách tay cũng được. Còn Bạn thì sao? Hãy cùng Tranhung09 ngâm cứu tiếp:

Làm thế nào để thành thật
Chào các bạn,
Trong một phim xi-nê mình xem đã khá lâu, một nhóm khoa học gia tạo dựng một đứa bé, hình như là bằng cloning (tạo từ tế bào mẫu) thì phải. Đứa bé lớn lên khỏe mạnh và bắt đầu biết nói như bình thường. Rồi một hôm nọ, đứa bé nói dối một câu gì đó, đó là câu nói dối đầu tiên em nói, và cả nhóm khoa học gia nhảy lên vui mừng, “Ô, nó nói dối, nó nói dối. Nó đã biết nói dối rồi.” Và đó là bằng chứng trí óc em đã tiến triển tốt, đến mức thông thái hơn.
honest
Phải chăng đó là sự phát triển tự nhiên của tâm trí con người. Trẻ em thì không biết nói dối. Bắt đầu khoảng 3 tuổi là đã học được nói dối chút xíu, thông thường là vì làm gì đó, như là làm vỡ cái gì đó, và không dám nhận tội với bố mẹ. Và càng lớn, khả năng nói dối càng tăng lên cao độ, đến mức thành nghệ thuật trong mọi lãnh vực nghề nghiệp, như là PR, tiếp thị, biện hộ, “đào mỏ”, hay lãnh đạo chính trị. Và rất nhiều người trong chúng ta nói dối một ngày 24 tiếng mà không thấy ngượng miệng, mà cũng có thể là không biết mình nói dối, cũng như người chưởi thể quen miệng, mở miệng là chưởi thể mà không biết là mình đang chưởi thề 3 câu trong một câu nói.
Trong bài Tư duy tích cực và chiều sâu con tim, chúng ta đã nhắc đến năm đức tính làm người của Khổng tử, có thể đại diện cho mọi đức tính làm người trong mọi nền triết l‎ý khác—nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Và chúng ta có nói:
“Phan Bội Châu trong quyển Khổng Học Đăng có nói chữ “nhân” bao gồm tất cả các chữ khác. Và năm chữ “ngũ thường” này đi theo thứ tự quan trọng của nó: Nhân lễ nghĩa trí tín. Mất Nhân thì phải dùng Lễ. Mất Lễ thì phải dùng Nghĩa. Mất Nghĩa thì phải dùng Trí. Mất Trí thì phải dùng Tín.
“Theo mình thấy trong mấy mươi năm nay, ở nước ta, và ở cả nhiều nơi trên thế giới, có một luồng văn hóa tích cực dạy người ta không thành thật, tức là sống mà bỏ chữ tín, bỏ cái thành thật đi, sống theo kiểu giành giật lươn lẹo, và cho đó là thức thời.
“Chính sức mạnh dữ dội của luồng văn hóa đó đã gây ra bao nhiêu dối trá trộm cắp trong xã hội. Chúng ta phải đứng vững, vận động gạt luồng văn hóa đó ra ngoài, trước hết là trong tim mình, sau đó là thuyết phục những người chung quanh.
“Chữ Tín là thành trì cuối cùng, chữ cuối cùng, trong đạo làm người; mất chữ này là ta đã mất hết cả năm chữ của đạo làm người.
“Đây là vấn đề lớn cho đất nước và cho cả guồng máy giáo dục (vì thế, ta có chiến dịch nói “Không” với tiêu cực trong giáo dục). Chúng ta phải vững tâm để xua luồng văn hóa dối trá đi xa. Nếu không thì rất khó phát triển đất nước. Chỉ trong một ngôi trường nhỏ, thiếu chữ tín là bao nhiêu xào xáo đã xảy ra rồi, huống chi là cả một nước.”
Trong phát triển kinh tế, chính trị, hay thương mãi, chữ tín cực kỳ quan trọng. Nếu nhà nước nói mà dân không tin, thì chẳng chính sách nào có thể thành công. Nếu người tiêu thụ không tin công ty, thì công ty sập tiệm. Nếu bạn có danh tiếng là lời nói không đáng tin, thì rất khó để tìm việc hay làm ăn.
honesty1
Nhưng làm sao ta thành thật?
1. Thành thật với chính mình
Người thứ nhất ta cần thành thật là với chính mình. Bạn đã gặpngười nào cứ mở miệng ra là làm người khác bực mình, hoặc vì nói chuyện đâm chọc, hoặc vô duyên, hoặc thiếu tế nhị, hoặc kiêu căng… nhưng người đó hầu như chẳng bao giờ biết mình có tật đó không?
Biết mình không phải là việc dễ.
Mình phải dành thời gian yên lặng mỗi ngày, quán sát mình một tí xem mình có kiêu căng không, có hay thiếu thành thật không… Nếu mình không có “thời gian mỗi ngày để quán sát mình”, dù là chỉ vài phút, thì mình không thể thành thật với chính mình, vì mình không thể biết được là mình không thành thật đến mức nào. Mà nếu ta không thành thật với chính mình, thì bảo đảm là ta không thành thật với cả thế giới. Cho nên thành thật với chính mình là điểm khởi đầu. Nếu bạn không khởi đầu nơi này, thì nên bỏ luôn đọan sau vì không thể có đoạn sau nếu không có điểm khởi đầu.
2. Thành thật với người khác
• Công thức căn bản thì quá dễ, phải không các bạn? Nói thật có nghĩa là nói sự thật; không dối trá. Cái bàn màu xanh thì nói là màu xanh, đừng nói là màu đỏ. Giản dị thế thôi. Đừng bóp méo sự thật để thổi phòng mình lên như là “Tôi là sinh viên cao học” trong khi mình đang học năm thứ hai đại học thôi. Không biết thì nói là không biết, biết thì nói là biết. Có gì là phức tạp đâu?
• Đôi khi, có một loại “nói thật” nhưng thực ra là đánh lạc hướng để người nghe hiểu lầm sự thực. Đây gọi là misleading. Ví dụ: “Các bạn bước vào tiệm đầu tiên ngày thứ 7 này sẽ mua được HP computers với giá hạ 50% , cho đến khi hết hàng.” Sáng thứ bảy, 500 người sắp hàng trước khi tiệm mở cửa, mở cửa ra, 500 chen lấn người ùa vào để giành giật chỉ có 2 HP computers trong đó. Đó là quảng cáo misleading, và đó là phi pháp, vì đa số mọi người không nghĩ là cả một chiến dịch cho cả mấy trăm người sắp hàng chỉ có 2 món hàng (Có thể là 10 hay 15 computers thì hợp l‎y’ hơn). Nếu ông tòa nào đó, cho rằng đó là hợp pháp, thì nó cũng vẫn vi phạm đạo đức thương mãi. Và dĩ nhiên, là với các công ty lươn lẹo như vậy, các bạn nên tự hỏi là có tin tưởng được để mua hàng của họ không.
honesty2
Tuy nhiên, thành thật không có nghĩa là nói bậy.
– Nói bậy ta thường nghe nhất là “Để tui thành thật nói điều này cho bà nghe…” rồi tiếp theo là một màn phê phán làm người ta tối tăm mày mặt. Chữ “thành thật” không thể được dùng để xúc phạm người khác như thế, nhất là đối với bạn bè hay người thân của mình. Thành thật không có nghĩa là lạm dụng. Thành thật là nội dung, cách trình bày nhã nhặn làm mát lòng người là hình thức. Có phở ngon cũng không thể bỏ vào chậu rửa chân mời bạn ăn.
Có nhiều chuyện không thể nói, vì nó liên hệ đến bí mật thương mãi của công ty hay bí mật quốc phòng, hay chuyện đời tư người khác, hay chuyện người khác tâm sự riêng với mình… không thể nói ra được. Thành thật không phải là “đài phát thanh chợ cầu muối.” Cái miệng nói lảm nhảm sẽ kiện cái thân. Đó là vô trách nhiệm, vô ‎y’ thức, chứ không phải thành thật.
Thành thật không có nghĩa là ngu. Bí mật làm ăn, bí mật chiến đấu, không thể cho địch thủ biết được. Trong chiến trận người ta thường hay misleading địch thủ bằng các đòn như là dương đông kích tây, thực mà hư hư mà thực… Đây là vấn đề rất phức tạp về nghệ thuật chiến đấu. Theo quan sát và kinh nghiệm của mình thì nếu ta rất giỏi biến hóa, ta chẳng cần phải nói dối một câu nào, chỉ cần nín thinh, thì các đòn phép chiến đấu của mình người khác không thể lường được, chỉ vì nó biến hóa quá nhanh.
Thực ra trong chiến đấu, làm cho địch thủ tin vào sự thành thật trong lời nói của mình rất quan trọng. Ví dụ: Mình nói, “Nếu anh không bằng lòng rút thì tôi buộc sẽ tấn công;” địch thủ mình phải tin là mình sẽ làm đúng như thế. Nếu không thì mình chẳng điều đình được việc gì. Hoặc là mình nói, tôi sẽ chiến đấu đến lúc thắng hoặc chết, địch thủ mình phải tin là mình sẽ làm như thế, để liệu mà một là chuẩn bị đánh nhau trí chết hai là làm hòa với mình bây giờ.
Đó là chưa kể ta sống trong thế giới nhiều người, ngay cả khi hai người đối đầu, nếu ta dối trá với đối phương thì chỉ làm cho đa số thiên hạ bàn quang bỏ ta mà ủng hộ đối phương.
Thành thật không có nghĩa là tin người. Giang hồ hiểm hóc. Thành thật nghĩa là nói ra câu nào thì đúng sự thật câu đó; chuyện không nên nói thì không nói. Nhưng thành thật không có nghĩa là ai nói gì cũng tin. Đó là khờ khạo chứ không phải thành thật. Điều này thì bạn phải “khôn kiểu đường phố” (street wise) một tí.
Tập lắng nghe cho kỹ, đọc email cho kỹ, nhìn cho kỹ, để khi người ta nói cái gì đó có vẻ thiếu thành thật là mình nhận ngay. Không thấy được sự dối trá của người là khờ, chứ không phải thành thật. Nhưng, biết người dối trá, không có nghĩa là mình phải dối trá lại. Cũng như biết người sắp cướp, mình nhận ra để tránh bị cướp, chứ không phải để mình cướp họ.
• Nói chung là, thành thật có nghĩa là nói câu nào là mình muốn người nghe hiểu đúng câu đó và câu đó đúng sự thật. Chuyện nào không thể nói được thì đừng nói, không cần thiết phải nói dối. Cũng không nói chỉ một phần tí xíu của một sự thật, và che dấu các phần còn lại, chỉ để đánh lạc hướng và lừa người khác.
Trong chiến đấu, người ta thường làm cho địch thù không nhận ra được sự thật, cho nên người ta dối trá nhiều. Tuy nhiên, người giỏi biến hóa, chuyển động chớp nhoáng, thì không cần dối trá trong chiến đấu. Và người dối trá vẫn bị thiệt thòi trong chiến trận, vì dối trá thì không thể điều đình được với địch thủ–không ai muốn điều đình với người dối trá. Mà trong chiến đấu, như binh pháp Tôn gia nói, “không đánh mà thắng” mới là tướng giỏi–không đánh là thắng bằng điều đình, thắng bằng cách nói.
Thành thật cũng không có nghĩa là khờ khạo, ai nói gì cũng tin theo mà không nhận ra các dấu hiệu khả nghi. Thành thật không có nghĩa là đi đâu cũng nhắm măt, bịt mũi, che tai.
Thành thật sẽ làm cho người tin ta. Mà nhiều người tin ta thì nhất định là phải thành công, vì trong liên hệ con người trong xã hội, chẳng có gì được mọi người quí trọng hơn thành thật.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use
Bài liên hệ: Tư duy tích cực và chiều sâu con tim, Giữ mình làm lãnh đạo, Bảo trọng bản tính chân thật.

------------

05/08/2009

Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng

BỘ TRƯỞNG SẼ… IM LẶNG!
Thưa Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, nếu là thí sinh dự kỳ thi đại học vừa qua, em sẽ làm đề văn này như dưới đây. Và em cứ băn khoăn tự hỏi, nếu Bộ trưởng là người chấm, thầy có đủ dũng cảm cho điểm em không? Em biết, Bộ trưởng sẽ im lặng. Vì trung thực rất cần sự dũng cảm và giá của nó không hề rẻ. Lời nói thật đã hơn một lần chết chém. Nhưng may mắn thay, được sống một cuộc sống trung thực đang, đã và sẽ là khát vọng lớn nhất của nhân loại.
          Vâng, nhưng em biết thầy sẽ… im lặng!
ĐỀ BÀI
Câu II (3 điểm):
          Trong thư gửi thầy hiệu trưởng của con trai mình, Tổng thống Mĩ A. Lin-côn (1809-1865) viết: “Xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi.” (Theo Ngữ văn 10, Tập hai, NXB Giáo dục, 2006, tr.135).
          Từ ý kiến trên, anh/chị hãy viết một bài văn ngắn (không quá 600 từ) trình bày suy nghĩ của mình về đức tính trung thực trong khi thi và trong cuộc sống.
BÀI LÀM:
          Trong thư Ngày 20/11, Bộ trưởng đã cảnh báo: “sự giả dối vẫn đang tồn tại trong ngành và trong xã hội”. GS Hoàng Tụy, một nhà khoa học nổi tiếng bởi sự chính trực đã từng kêu lên: “Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối. Bệnh giả dối là một nỗi quốc nhục”.
          Vâng. Giả dối là nỗi quốc nhục nhưng buồn thay, chúng ta đang phải sống chung với sự giả dối dù trong sâu thẳm, mỗi người đều khao khát được sống trung thực với mọi người, trung thực với chính mình. Thế nhưng ai cho họ sự trung thực? Làm sao có thể sống trong sự trung thực khi xung quanh tràn lan sự lọc lừa, dối trá?
          Thưa thầy, em hoài thai vào cái đêm giao hoan của hai “kẻ trộm”: “Ngủ với vợ mà như ăn trộm – Không cái sợ nào bằng cái sợ có con” – Thơ Nguyễn Duy. Khi cái bào thai ba tháng tuổi là em ngo ngoe trong bụng đã thấy mẹ vo vo tờ polime dúi vào tay ông bác sĩ siêu âm để mua lấy câu trả lời lách luật: “Cháu đái ngồi (con gái) hay đái đứng (con trai)?”. Ngày em chào đời, hình ảnh đầu tiên mà em nhận thấy bà em gấp gấp tờ polime đút vào tay cô hộ lý để “tắm cho cháu nhẹ nhàng”. Hai tuổi, em đi mẫu giáo, ba em cầm cuốn “Sổ vàng” mặt nghệt như người vừa bị trấn lột. 6 tuổi, em đi học. Đó là cuộc đua chạy trường, chạy lớp mà phương tiện là những chiếc “phong bì” lặc lè ngoại tệ. Em vào đại học. Em đi xin việc. Em làm dự án. Em sinh con. Con em đến trường... Rồi mai ngày khi em mất đi, chắc chắn con em sẽ làm như bố em ngày ông em mất: Lo lót cái phong bì để có chỗ nằm trong nghĩa địa. Hành trình làm người là hành trình giả dối.
          “Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối”. Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn ơn Lý Thông như một ân nhân. Mị Châu mất đầu vẫn giữ niềm tin ở tên Tàu gian Trọng Thủy. Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin ở tình yêu thương nơi mụ dì ghẻ độc ác. Dân tộc Việt Nam không chỉ trung thực mà thành thực đến ngây thơ. Sự dối trá đến với dân tộc ta từ bao giờ? Ai đầu têu và nuôi dưỡng sự dối trá này, thưa thầy?
          Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị cộng đồng xua đuổi đương nhiên không gù cũng phải còng xuống thành gù. Ai cho họ thẳng lưng? Ai cho họ trung thực? Có nơi đâu mà sự trung thực bị coi như một nhược điểm, thậm chí ngu xuẩn, điên rồ, thưa thầy?
          Dù muốn có một kỳ thi trung thực nhưng làm sao em trung thực được khi bên cạnh em là sột soạt tiếng mở bài dưới sự che chở của giám thị? Khi cho thi đề này, một lần nữa thầy lại bắt chúng em phải nói dối bằng những lời sáo rỗng, không phải của mình bởi nếu viết trung thực suy nghĩ của mình, chắc chắn em sẽ bị điểm 0.
          Trung thực rất cần sự dũng cảm. Thầy có đủ dũng cảm để cho bài thi này dù chỉ là 1/2 điểm?
          Nhưng em biết, thầy sẽ... im lặng!
          BÙI HOÀNG TÁM
          _______________
------------

Gài độ