29/07/2009

Oài oái oai....Các bài liên quan 2 chấm 0

Có ai làm "y chang" như AV hướng dẫn "Tiện ích các bài liên quan 2.0"
mà nó hiện hình cho tui học hỏi với. Em chèn tới chèn lui tan nát rồi
mà chỉ sao với sao chóng mặt quá mấy anh ơi! Còn chiến hữu nào lẹt đet
như tui hãy lên tiếng để cùng an ủi nhau và ôm nhau khóc nhé! Oài oái
oai.....
http://www.vietwebguide.com/2009/07/tien-ich-cac-bai-lien-quan-20.html
------------

19/07/2009

Script định dạng target = _blank cho các link ngoài

Trong một website hay blog đương nhiên sẽ có ít hoặc nhiều link liên kết tới các site bên ngoài. Và thường để người đọc không rời khỏi trang của bạn sau khi đã click vào link ra ngoài đó, bạn chọn cách đặt target=_blank vào link đó trong bài viết hoặc trong sườn. Tuy nhiên việc làm đó hơi cực nếu như bài nào bạn cũng làm thế thì rất mất thời gian và công sức!
Đoạn script dưới đây có khả năng nhận dạng các link địa chỉ mà ta không muốn cho khách rời khỏi sau khi click vào đó. Nó sẽ tự động cho target=_blank đối với các trang không có trong danh sách.

<script type="text/javascript">
//<![CDATA[
function changetargetlink(x){
var a = document.getElementsByTagName('a');
var args = changetargetlink.arguments;
for(var i in a){
a[i].target = "_blank";
a[i].rel = "_blank";
for(var j=0;j<args.length;j++){
if(a[i].href.match(args[j])){
a[i].target = "";
a[i].rel = "";
}}}}
changetargetlink('vietwebguide.com','abc.com');
//]]>
</script>

Đặt đoạn code trên vào ngay trên thẻ đóng </BODY> của trang bạn. Chú ý dòng đã được đánh dấu: vietwebguide.comabc.com có nghĩa là những trang sẽ không mở ở dạng _blank (new tab). Bạn có thể thêm hoặc bớt tùy ý vài địa chỉ nữa như sau:

changetargetlink('vietwebguide.com','abc.com','cde.com','....');

Thông thường thì ta sẽ đặt các link cho trang của ta sẽ không mở new tab, còn lại tất cả các trang khác sẽ mở ở new tab, như thế ta sẽ chỉ đặt 1 giá trị cho nó nhẹ:

changetargetlink('vietwebguide.com');

Hy vọng là script nhỏ này sẽ giúp bạn bớt chút công sức về đặt target cho link của bài viết.

-----------

04/07/2009

16 chữ vàng và hành xử biển Đông

HẢI QUÂN TRUNG QUỐC BẮT NGƯ DÂN VIỆT NAM
Đây là những hình ảnh được “khoe” trên khắp các website Trung Quốc mấy ngày qua về việc tàu tuần tra của lực lượng Hải quân Trung Quốc chặn bắt các ngư dân Việt Nam đang đánh cá ngay trên vùng biển Đông thuộc chủ quyền Việt Nam.
          Những hình ảnh uất… nhục!
         

Đăng lại từ Blog Trương Duy Nhất (Nguồn: Vozforum)

------------

Đồng tiền đi lền khúc ruột

ÔI tiền ơi 


Bây giờ ti vi có nhiều kênh, tuồng như thời điểm nào cũng có một nghệ sĩ đang nói chuyện trên màn hình, không kênh này thì kênh khác. Toàn nghe nói chuyện về nghề, về tình yêu nghề, sự khổ luyện, về cái tâm, về vân vân… tuyệt không thấy ai nói chuyện đứng đắn về đồng tiền.
Làm nghề thì phải yêu nghề, tất nhiên. Phải khổ luyện, tất nhiên. Phải có cái tâm sáng… lại càng tất nhiên. Suốt ngày nói mấy cái tất nhiên đó thế mà cũng có lắm người nghe, mới hay thiên hạ cũng lắm kẻ cả tin.
Chưa thấy ai nói về đồng tiền cho nó nghiêm chỉnh, về nhuận bút mình cần phải có, về cát sê mình cần phải thu. Nói thế ngượng lắm, đồng tiền được liệt vào diện xấu xa, ở ngoài tha hồ nâng lên đặt xuống còn lên ti vi nhất định chỉ nói cái tâm.
Mà chẳng cần lên ti vi, đồng nghiệp với nhau cũng một mực nói đến cái tâm. Nghe nói lắm khi rớt nước mắt, cái tâm sáng tựa sao khuê không ai không cảm động. Chỉ khi động đến đồng tiền mới biết tay nhau.
Ông Vương Đức xưa làm phim Cỏ Lau, tìm trợt mặt một diễn viên đóng vai nữ phụ, mừng hơn cha chết sống lại. Cô này nói em từ chối nhiều vai rồi, nhưng vai này hay lắm, khổ mấy em cũng làm. Vương Đức như mở cờ trong bụng. Cô này lại nói Quảng Trị là chiến trường ba em sống và chiến đấu, bao nhiêu đồng đội của ba em hy sinh ở đó, giờ có cơ hội được đóng phim nơi ấy, chết em cũng đi. Vương Đức nghe suýt trào nước mắt.
Đến khi nói chuyện tiền nong, cô đòi một đống tiền cao ngất, gấp đôi vai diễn viên chính, Vương Đức cũng cắn răng nghe theo. Tưởng thế là xong xuôi, đến ngày vi hành cô gọi điện đòi thêm một đống tiền cao ngất nữa, nói tiền bảo hành cho bộ giò của cô. Vương Đức nghe suýt té xỉu, đành thank and bye người đẹp cùng với cái tâm nước bọt của cô.
Một trăm anh đạo diễn nhận phim, có đến chín chục anh tính nhẩm xem quả này mình thu được bao nhiêu trước khi tính xem mình phải làm thế nào cho nó hay. Nhưng khi nói chuyện với nhà sản xuất thì hăng hái lắm, nói phim này dứt khoát phải hoành tráng, có phải bán nhà tôi cũng làm cho kì được. Khổ, đến bữa cơm cũng tính ăn bớt của anh em, nói gì đến phim với pheo.
Nhưng võ quýt dày có móng tay nhọn, mấy ông bà diễn viên cũng không phải tay vừa. Mới nhận phim thì bắt tay cụng ly nói anh em mình làm với nhau một phim kỉ niệm thôi, tiền nong là cái gì, bao nhiêu cũng xong, đừng nói chuyện tiền nong mà mất tình mất nghĩa.
Đến nửa phim mới làm reo. Mày không tăng cát sê thì còn khuya mới xong phim con nhé. Bố mày mà cáo ốm bỏ về một phát chúng mày tính sao nào.

Tất nhiên số người đòi tiền trắng trợn cũng hiếm, đa số đều đem cái tâm ra để đòi tiền. Mới đây thôi, cái phim ti vi mấy chục tập, đạo diễn kiếm được người đẹp vào phim, cô này trả lời phỏng vấn cô làm phim vì cái này, vì cái kia, toàn mấy cái vì cao cả, nghe mà rưng rưng nước mắt.

Đến một phần ba phim thì kêu mẹ ốm nặng, em không về mẹ em chết mất, vừa nói vừa sụt sùi khóc. Đạo diễn tăng cát sê lên gấp rưỡi là mẹ hết ốm liền. Đến quá nửa phim thì kêu bệnh, hết chóng mặt lại nhức đầu, em ráng không được nữa rồi anh ơi. Đạo diễn tăng cát sê lên gấp đôi thì nói cười phe phé, bệnh tất cũng sạch mất tiêu. Ôi giời là vui.
Tiền bạc là thứ xấu xa, cho nên để có nó người ta phải nhân danh những gì cao cả, những gì tốt đẹp. Một ông trưởng đoàn hễ nhắc đến tình trạng sân khấu bao giờ ông cũng khóc, đau lắm các đồng chí ơi. Thế nhưng bất kì vở nào ông cũng đạo diễn, kiêm luôn tác giả, kiêm luôn âm nhạc, kiêm luôn họa sĩ thiết kế, kiêm luôn phục trang. Đến khi ra vở chỉ mỗi mình ông xem, ông khen hay chứ chẳng có ma nào xem. Ông lại khóc, lại nói đau lắm các đồng chí ơi.
Cũng đau lắm các đồng chí ơi nhưng ông đạo diễn khác còn cao thủ hơn, ông nói được nửa câu thì nghẹn lại, cố ghìm không trào nước mắt, ông nói các đồng chí có biết không, chỉ cần một phần triệu số tiền bọn tham nhũng ăn cắp của nhà nước, chúng ta có thể dựng được nghìn vở kịch có chất lượng.
Ông nói đến tiếng chất thì nghẹn lại uất hận, mãi sau mới trút được  tiếng lượng. Mọi người nghe ông nói cứ lo ông uất quá, tăng xông mà chết. Ai biết nhiều lần dựng vở ông mang theo cả đống áo quần cũ của vợ con bán cho đoàn với giá gấp đôi, gấp ba giá mua cái mới, bởi vì ông là giám đốc sở, người cấp tiền dựng vở cho đoàn.
Đã đành tiền bạc Nhà nước cấp cho nghệ thuật còn bèo quá, thù lao cho văn nghệ sĩ không ra sao, đa số không nuôi sống được bản thân và gia đình bằng chính cái nghề của mình, nhưng núp bóng cái tâm, mạo danh cái tâm để bòn mót tiền bạc của Nhà nước, của đồng nghiệp thì thật không ra sao, vô cùng xấu hổ.
Cho nên dạo này tôi rất ngại xem ti vi. Sợ chẳng may mình lại nghe mấy ông bà nghệ sĩ lại ngâm nga cái tâm. Người ta nói thiếu cái gì hay nói về cái ấy, khắp bảy ngành nghệ thuật không nơi nào các nghệ sĩ không ngâm nga về cái tâm, thật sợ quá đi mất. Ối tiền ơi, mày là cái gì mà làm cái tâm lao đao đến vậy, lao đao nửa thế kỉ rồi vẫn còn lao đao, và cũng chả biết bao giờ cho hết lao đao.



Tranhung09 bình:
Cũng vì vấn đề Bọ đặt ra mà mình bị "xiền vật", khá lâu mới ghé thăm Lập. Đúng vậy đồng tiền đi liền khúc ruột, sao phải né tránh. Chúng ta cần học nhìn và nói đúng sự thật. Đồng tình xem TV ngày càng chán: Các loại sao xuất hiện nhẵn mặt, họ không tự trọng. Đủ thứ trò chơi tri thức vụn vặt ru ngủ, sao nhiều người có học vẫn lao vô nhỉ?
Mình còm "bây giờ ngoài xã hội thiên hạ toàn đeo mặt nạ mà nói chuyện với nhau"
 

Con đường đi lên CNXH đang sáng tỏ dần...

 Bài của Hien H' Blog


Trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 10, Khóa X của đảng CSVN, ông Nông Đức Mạnh đã cho rằng kể từ khi Cương lĩnh 1991 ra đời đến nay, quan điểm về CNXH và con đường đi lên CNXH ở nước ta “ngày càng được rõ hơn”. Đây không phải là lần đầu tiên cách diễn đạt này được sử dụng trong đảng. Trong các văn kiện chính thức của đảng hay các tài liệu học tập chính trị, chúng ta có thể gặp rất nhiều cụm từ “ngày càng rõ hơn”, “đang ngày càng sáng tỏ dần”, “từng bước được tiếp tục làm sáng tỏ hơn” hay những cụm từ có nghĩa tương tự mỗi khi tác giả các bài viết đó nói về “con đường đi lên CNXH ở nước ta”. Điều làm cho nhiều người băn khoăn là bao giờ thì con đường đi lên CNXH của nước ta sẽ sáng tỏ hoàn toàn hoặc rõ như ban ngày, bao giờ thì hết cái giai đoạn cần phải tiếp tục được làm cho sáng tỏ hơn? Điều băn khoăn đó là chính đáng. Vì một khi con đường nào còn đang cần phải “từng bước được làm cho sáng tỏ hơn” thì cũng có nghĩa là trên con đường đó người ta vẫn còn phải dò dẫm từng bước trong những khoảng còn chưa thực sự sáng tỏ. Và trong khi phải dò dẫm như thế thì “tình hình thế giới và trong nước đã có nhiều biến đổi to lớn và sâu sắc” như lời phát biểu của TBT Nông Đức Mạnh cũng tại phiên khai mạc Hội nghị lần thứ 10 nói trên. Kể từ khi Cương lĩnh 1991 ra đời đến nay đã gần 20 năm. Cần bao nhiêu thời gian: 20 năm? 50 năm? 100 năm? 200 năm?… hay lâu hơn nữa để con đường ấy hoàn toàn rõ ràng và sáng tỏ trong một thế giới không đứng yên? Chỉ biết rằng, một con đường phát triển đất nước đầy sáng tạo và ưu việt không thể là 1 con đường mà cái sự “dần dần sáng tỏ hơn” của nó kéo dài quá lâu, trong khi theo Cương lĩnh 1991, nó lại bao gồm nhiều giai đoạn mà chúng ta lại còn đang ở “chặng đường đầu tiên” ở “thời kỳ quá độ” của con đường chính thức! Và thời gian này càng kéo dài thì cái giá mà chúng ta phải trả sẽ càng lớn, và khoảng cách tụt hậu giữa chúng ta và các nước văn minh sẽ ngày càng rộng. Hơn 20 năm đổi mới về kinh tế đã mang lại cho đất nước một bộ mặt khác hẳn so với thời kỳ bao cấp. Nhưng lúc này, hơn lúc nào hết người Việt Nam cần phải có khát vọng lớn lao hơn, đó là Việt Nam phải “sánh vai các cường quốc năm châu” như thể hiện trong Tuyên ngôn Độc lập cách đây đã hơn nửa thế kỷ. Với ý nghĩa đó, cần phải nhìn lên các nước tiên tiến nhất trên thế giới, học tập con đường mà họ đang đi và phải biết đặt ra các câu hỏi như “Tại sao Nhật Bản?” “Tại sao Hàn Quốc?” “Tại sao Đài Loan?” hơn là tự ru ngủ bằng lối suy nghĩ “Indonesia còn tham nhũng hơn nước ta” hay “chúng ta còn khá hơn nhiều nước ở châu Phi…” Với ý nghĩa đó, cần phải kích thích và phát huy dân chủ, tính tự tôn và lòng tự hào dân tộc như một động lực để phát triển, hơn là tạo ra sự mặc cảm rằng “trình độ dân trí của ta còn thấp” và không chủ động có những biện pháp và chiến lược để nâng cao trình độ dân trí ấy lên
 Tranhung09:
Hien H đặt vấn đề thẳng thắn rõ ràng, chứ không phải "tế nhị" như người khác . Hoàn toàn đồng ý với bạn! Mình nhân bản về blog mình nhé. Cảm ơn đã Hien H đã có bài !


------------

02/07/2009

"Tình ơi ta xin chào mi !"

Mấy ẻm nên nhớ: 
"Chym khôn chym đậu trên cành.
Bướm khôn bướm đậu lên đầu con Chym"
"Trai khôn tìm vợ chợ đông.
Gái khôn tìm chồng ở chốn VB"
Còn mấy ảnh cũng đừng quên:
"Theo link bất tận có ngày teo chym"
(Chào come in hay goog bye tuỳ người trong cuộc nhưng Lời khuyên trên
đã được UB Kế hoạch hoá gia đình công chứng) 

Tranhung09 tán dóc trên Vietnamese Blogger, cóp về cho vô kho lưu trữ

Gài độ

Tìm thông tin blog này:

Tim 2