30/03/2009

Nhận khuyết điểm khôn ngoan nhất?

Đợt học tập và làm theo tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ta được biết Bác dạy phải thẳng thắn trong đấu tranh “Phê và tự phê”, chính Bác là 1 tấm gương sáng về việc này. Sau khi nhận khuyết điểm trong cải cách ruộng đất, tại Đại hội Đảng III Người đã khóc và xin từ chức Chủ tịch (vụ này đồng chí Trường Chinh mất chức Tổng Bí thư nhưng ai dám để Bác từ chức!!). Bài đúc kết của Aryan' Blog, mình đã trải nghiệm qua thấy quá đúng! Rất có ích cho các bạn trẻ đang hoặc sẽ vô nghề ăn lương Nhà nước:
Vậy nhưng trong bài viết thu hoạch hoặc những bản kiểm điểm công tác hàng năm ai cũng có thể viết phần “Ưu” dài dài nhưng cái phần “Khuyết” cố lấy hai dòng trở lên cũng đã là khó! Tất nhiên phải thừa nhận “Ưu” là cơ bản nhưng “Khuyết” thì không thể không có. “Nhân vô thập toàn” mà.
Khó thật. Nhưng ở đời làm gì có khó khăn nào không thể tháo gỡ?! Khó cũng phải viết. Vấn đề là viết thế nào cho “khôn ngoan” nhất!
Chả có ai dại gì đi nhận kém về chuyên môn nghiệp vụ (bao giờ cũng phải là không ngừng học tập để nâng cao chứ); hoặc quan hệ quần chúng kém (dù cả đời không sang nhà hàng xóm, chuyên đổ rác bừa bãi ra trước cửa nhà khác); hoặc cờ bạc, lô đề, cá độ bóng đá (vi phạm 19 điều cấm); hoặc lối sống buông thả (bồ bịch, gái gú linh tinh cả); hoặc việc “dễ” có tý “màu mè” thì làm nhanh, việc “khoai” thì chậm (cái này không phải ai cũng làm được hoặc không ai cho làm); hoặc nhận quà biếu quá 500.000đ không báo cáo tổ chức (cái này Thủ tướng mới quy định, chưa triển khai)…
Thường thì ta hay nhận là: “Chưa mạnh dạn trong đấu tranh phê và tự phê” (Sao không mạnh dạn đi, ai làm gì mà không dám mạnh dạn phê bình); người thì viết “tính cách còn rụt rè, thiếu quyết đoán” (thế thì khó làm lãnh đạo to); tính tình còn nóng nảy (cũng tạm được vì thường thì những người nóng tính không hay để bụng, ít “thâm nho” nhưng nếu không dám nóng với ai hoặc chỉ dám nóng với mấy chú tập tọng mới vào nghề mà nhận như thế e không ổn)…Khó thật. Chẳng nhẽ lại nhận khuyết điểm là “Do quá hăng say công việc nên ảnh hưởng đến sức khỏe, mà sức khỏe của cán bộ là tài sản của Nhà nước, tức là ảnh hưởng đến tài sản của Nhà nước?!”.
Có lẽ để một người nói thật khuyết điểm của bản thân và nêu lên khuyết điểm của những người xung quanh quả thực là điều khó vì con người Việt Nam vốn “duy tình”, ngại va chạm, “dĩ hòa vi quý”! Thậm chí đến lúc đồng chí mình bị bắt có người còn nói 1 câu xanh rờn: “Trước khi bị bắt đồng chí ấy vẫn là đảng viên tốt”!
Không biết viết thế nào mới là khôn ngoan nhất đây. Đúng là khó thật!
Lời bình của tranhung09:
Bài đúc kết hay lắm Aryan. Nhớ vỗ vai nói nhỏ cho các cậu mới vô nghề ăn lương Nhà nước, kẻo tụi nó tưởng kiểm điểm thật ngồi cắn bút suy nghĩ tội nghiệp.Tính mình hay thương người nên xin cóp về phổ biến nhé!

Bí quyết dại ba năm khôn một giờ

Nhà lim, then sắt khóa đồng,
Mùng thêu, chăn gấm,
Mà không có chồng, em chả có vui.
(Ca dao Việt Nam cổ)
Bí quyết lấy được chồng - dành cho chị em phụ nẽo. "Đọc rồi áp dụng ân hận cả đời!" còn "Mấy Anh đọc bể mánh hết trơn!"
Nghe kể lại ngày xưa ở La Mã, chủ đề được tranh luận nhiều nhất trong các cuộc gặp mặt của các quý tộc nhiều tiền lắm thời gian là: phụ nữ có linh hồn hay không. Nếu có, sao họ lại thường hay hành hạ đàn ông vì những điều phi logic và khá là thất thường như thế. Nếu không, thì sao họ lại hết lòng với những người đàn ông mà họ gắn bó cuộc đời mình vào và là chỗ dựa không thể thiếu cho mỗi một nam nhân nào muốn thành đạt trong sự nghiệp. Câu chuyện phức tạp đến độ cho tới tận ngày Vandal tiến vào Roma và La Mã sụp đổ, đúng sai vẫn chưa một lần được phân định.
Còn trong giới đàn ông Việt Nam ngày hôm nay, chủ đề được bàn luận đến nhiều nhất tại các cuộc bia bọt rượu chè, các cuộc gặp mặt tình cờ hay có chủ đích khi chị em vắng bóng cũng là chuyện chị em. Và triết lý trong những câu chuyện này cũng đậm đà không kém: một phụ nữ như thế nào sẽ được anh em lấy làm vợ. Hay nói cách khác cho phù hợp với các nhà nhân quyền đang đấu tranh vì sự tiến bộ phụ nữ, các chị em hành xử như thế nào thì dễ lấy được chồng. Mà chuyện lấy chồng ở ta thì vẫn đã và đang là chuyện tối quan trọng, nhất là mỗi khi tết đến, lúc lời chúc cho những ai chưa chồng luôn vẫn là: năm mới đi lấy chồng. Hơn nữa, dù chiến tranh qua đi đã lâu và tỷ lệ giới tính đã phục hồi lại được sự cân bằng, nhưng sự cân bằng trong số những người có thể dựng vợ gả chồng vẫn chưa hoàn toàn vì sự chồng lấn về tuổi: khoảng cách giữa nam và nữ bị thu hẹp do nhiều phụ nữ phải lấy chồng trẻ hơn so với tuổi lấy vợ thông thường của nam giới. Tức là chị em vẫn có cơ hội lựa chọn hạn chế hơn so với anh em trong chừng 10 năm nữa, lúc tỷ lệ giới tính khi sinh nghiêng hẳn về nam giới.
Phân tích một cách khoa học, hóa ra cái sự lấy chồng của chị em tùy thuộc vào ba yếu tố: sắc đẹp, của cải và cách hành xử trong cuộc sống. Về sắc đẹp thì khỏi phải nói, trừ một số rất ít những phụ nữ rất đẹp hoặc rất không đẹp ra, mà tiêu chuẩn khá là dao động ở các nền văn hóa khác nhau, tuyệt đại đa số phụ nữ Việt Nam đều đẹp. Điều này không chỉ được giới đàn ông Việt Nam khẳng định, họ thì còn làm gì khác được cơ chứ, mà đàn ông quốc tế cũng nhất loạt công nhận: theo họ thì Việt Nam là nơi phụ nữ đẹp mà đàn ông thì, tiếc thay, không được đẹp bằng. Những người phụ nữ rất đẹp hoặc rất không đẹp thường khó lấy chồng, điều này ai cũng biết, nên sắc đẹp không cần luận bàn tới vì đây là vấn đề của thiểu số rất ít ỏi và được đánh giá qua ánh mắt của kẻ si tình như đại văn hào Gớt đã từng xác nhận. Tóm lại, đẹp là cần nhưng chưa đủ.
Về tài sản cũng khó minh định vì mấy lý do. Thoạt tiên trước khi phải lòng nhau không mấy phụ nữ phô trương số tài sản của mình ra mà chỉ có đàn ông làm điều đó, như kiểu trong tự nhiên những con chim trống cố trình cái tổ của mình cho chim mái trọn. Điều này phổ quát gần như ở mọi nền văn hóa chỉ trừ đôi chỗ ở bắc phi nơi phụ nữ chủ động đi hỏi chồng còn nam giới đứng đợi cho chị em đến chọn. Đàn ông lại thường bốc đồng và tự tin vào năng lực của mình nên khi lấy vợ không máy khi họ chú ý đến lời giãi bày của đối ngẫu về gia cảnh mà thường cứ khăng khăng như lên đồng: anh không cần của cải mà chỉ cần em, em cứ tin vào anh… còn sức ép về xã hội về của cải và vị thế xưa nay lại thường là đặt vào đàn ông chứ ít khi vào phụ nữ: đàn ông có thể lấy vợ thấp hơn về của cải và vị thế nhưng phụ nữ thì chẳng mấy khi chọn người thấp hơn mình. Vậy nên của cải của cô dâu chỉ là yếu tố cân nhắc thêm, quan trọng nhưng có lẽ ít là cái thiết yếu khi lấy vợ. Nên chỉ còn lại cách hành xử của nhưng người phụ nữ trong cuộc là đáng để quan tâm. Tựu trung, họ thường tuân theo một trong hai chiến lược mà cánh anh em tổng kết là khôn ba năm dại một giờ. Giữa hai thái cực này là vô vàn những trạng thái trung gian mà chị em sáng tạo thi triển không ai giống ai.
Theo cách thứ nhất, chúng ta sẽ thấy những cô gái ăn mặc nghiêm trang, cân nhắc trong nói năng, đứng đắn trong hành xử để sẽ không có bất kỳ gã đàn ông nào hiểu nhầm tín hiệu mà cô phát ra. Để có được hành xử này cô gái phải tu dưỡng nhiều và vì vậy nó mang nhiều phong cách mà xã hội quy ước hơn là những bản năng nội sinh vốn có. Với những chị em đó, anh em nói chung có thể tin tưởng được vào sự ổn định trong quá khứ và tương lai. Nhưng họ cảm thấy gò bó và đôi khi buồn chán. Mà đàn ông thì nông nổi giếng khơi, ít ai chịu gò bó bao giờ cũng như cái họ quan tâm là hiện tại, chữ quá khứ và tương lai thì chuyện đó đã là đâu đâu.
Ở đời có mấy ai nắm tay được cả ngày bao giờ nên nghiêm trang quá cũng có lúc mỏi… Đôi khi ở những phụ nữ này bùng phát lên những tình cảm tuôn trào không kìm nén được và lúc đó họ đầy sức hút nữ tính khiến khó có kẻ mày râu nào cưỡng lại được. Nảy sinh những quan hệ dễ được thông cảm ngày hôm nay nhưng lại bị các cụ ngày xưa, cũng có thể là các cụ ngày nay vì đã lên cụ thì ai chẳng giống ai, nghiêm khắc phê phán. Sau đó thì cứ như trong tiểu thuyết, những người đàn ông nghiêm túc cảm thấy trách nhiệm, cân nhắc thế tý chút về gia cảnh và …đám cưới. Còn những kẻ yếu thần kinh, ham vui, sợ buồn chán sẽ cao chạy xa bay. Và kết cục đúng như… các cụ răn dạy. Nhưng thượng đế nhân từ thì hình như muốn sáng tạo ra một thế giới vui vẻ nên tỷ lệ các cô nghiêm trang thì ít mà những người đàn ông nghiêm túc thì nhiều. Các chị em phóng khoáng lại càng nhiều hơn nữa cho nên cuộc sống chúng ta hôm nay rực rỡ màu sắc bởi những hành xử đa dạng của chị em với các trang phục ngày càng gợi cảm hơn, lời nói ngọt ngào dễ hiểu hơn và hành xử thì ngày càng tự nhiên hơn nếu không phải là thân mật hơn. Và tại sao lại không khi mà chị em cảm thấy thoải mái như thế còn anh em thì hưng phấn vì thế. Thực sự thì với những hành xử như thế của chị em, anh em cảm thấy dễ chịu. Sự gò bó mất tiêu và năng suất lao động lên vùn vụt.
Có điều hành xử như vậy thường được coi là dại cho những người phụ nữ vì người xưa vẫn có một giả tưởng rất chênh vênh là đàn ông, quy nạp từ những giống được trong tự nhiên, thường hay tham lam và thiếu trách nhiệm trong tình dục. Cái mặc định ấy khiến cho xuất hiện giả tưởng thứ hai là dại thì sẽ phải chịu nhiều thua thiệt trong đường hạnh phúc gia đình. Cứ như là đàn ông không bị ảnh hưởng gì. Ngày xưa thì hình như đúng là như vậy nhưng ngày nay thì hình như không hẳn là như vạy vì chị em ngày nay hành xử dại hơn so với tiền nhân nhiều mà tỷ lệ kết hôn ở nước nhà vẫn cao như xưa. Mà lạ nhất là những quan hệ vượt giới hạn cũng không vì thế mà nhiều hơn khi các chị em giữ thái độ nghiêm trang. Và chúng ta đang đứng trước một sự thay đổi lớn lao của Việt Nam lúc chuẩn bị hoàn tất thời kỳ quá độ từ xã hội truyền thống sang xã hội hiện đại khi mỗi con người, với tư cách cá nhân trong xã hội, đều ngày càng tự tin vào năng lực của mình hơn, vui sống cho mình hơn mà ít bị phụ thuộc vào những quan hệ bên ngoài mình. Hơn thế, những quan hệ lao động hiện đại quá căng thẳng để người ta có thể dành nhiều thời gian để ý đến những quy ước cổ xưa và mỗi người xử sự sao cho người ta tiện lợi nhất. Tức là tự nhiên và vui vẻ như bản chất vốn có của con người mà Thượng Đế, nếu có, đã quy định cho họ.
Cho nên quan sát thấy trong giới nữ thanh niên trẻ dần hình thành nên một cách ứng xử mới nhẹ nhàng và rộng mở trong quan hệ với người khác giới. Kiểu quan hệ này như đang làm cho giới trẻ hài lòng tuy có làm cho nhiều bậc phụ huynh, nhất là những ai có con gái, đôi khi phiền lòng còn các bậc mô phạm mếch lòng. Và cũng không phải không có lý do cho sự không tán đồng này vì nếu cách quan hệ đó là nhu cầu thời đại thì những người trong cuộc, cả hai giới, chưa phải đã được chuẩn bị đầy đủ cho nó nên những trục trặc vẫn xảy ra mà phần thiệt đến giờ vẫn về phía nữ chứ không như ở Mỹ, ly dị là một tai họa cho cánh đàn ông. Xã hội còn phải làm nhiều hơn để bảo vệ quyền lợi cho phụ nữ. Nên việc tranh luận, như thế nào là tốt cho nữ thanh niên: khôn ba năm dại một giờ, hay dại ba năm khôn một giờ vẫn cứ diễn ra hàng ngày trong đời thường cũng như trên công luận. Nếu chủ đề đó phức tạp như vậy, tại sao chúng ta lại cứ nhất thiết phải phân định đúng sai làm gì. Nhất là khi tháng ba, tháng của phụ nữ đã đến: chị em tự quyết định lấy cho mình khi nào theo phong cách truyền thống mà khi nào theo phong cách cách tân, miễn là có được một cuộc hôn nhân mà họ hài lòng.
Vĩ thanh: Cứ như theo quan sát của riêng tôi thì những chị em nào mà dại đúng lúc thì thế nào cũng lấy được chồng. Còn anh em nào mà lúc nào cũng khôn thì trước sau sẽ ế vợ. Tất nhiên hôn nhân truyền thống không bàn đến ở đây.

Diễn văn nhậm chức của Obama

Diễn văn nhậm chức Tổng thống Mỹ của Barack Obama. Được dư luận quốc tế cho là một diễn văn hùng biện đầy tính thuyết phục, hay nằm ở tốp đầu 44 đời tổng thống Mỹ. Nó các giá trị định hướng không những cho nước Mỹ mà còn là quan điểm của Mỹ gửi đến các quốc gia khác (trong đó có chi tiết liên quan ít nhiều đến Việt Nam như Khe Sanh, dân quyền và chủ nghĩa Cộng sản. Nó vừa cụ thể vừa mang tính khái quát cao. Mời các bạn xem và đánh giá:
"Cách đây 60 năm, một người di dân từ Phi châu đến Mỹ đã không có quyền được bước vào một số nhà hàng chỉ vì màu da đen của mình.
Ngày 20.01.2009, con trai của người đó – Barack Obama – chính thức trở thành tổng thống thứ 44 của siêu cường quốc Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ thực sự là mảnh đất của mọi điều đều có thể, của cơ hội thăng tiến và của những điều kỳ diệu khác!" - Lê Diễn Đức Warsaw - Ba Lan
Ông Barack Obama chính thức trở thành tổng thống thứ 44 của siêu cường quốc Hoa Kỳ
Thưa quốc dân,
Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy thật khiêm nhường trước trách nhiệm trước mắt, biết ơn về sự tin cậy của quý vị, và nhớ về những hy sinh của tổ tiên. Tôi xin cảm ơn Tổng Thống Bush về những cống hiến của Ngài cho đất nước, về sự hào phóng và tinh thần cộng tác của Ngài trong quá trình chuyển giao này.
Bốn mươi tư công dân Mỹ đã tuyên thệ nhận chức tổng thống. Những từ ngữ được vang lên trong những thời thịnh vượng và thời bình. Và những lời tuyên thệ cũng thường vang lên trong lúc dông bão. Vào những thời khắc đó, nước Mỹ đã vượt qua, không chỉ đơn giản nhờ vào kỹ năng hay tầm nhìn của những người lãnh đạo, mà bởi Chúng Ta, Nhân Dân Mỹ đã có niềm tin vào lý tưởng của cha ông, theo đúng tinh thần của các văn bản lập quốc của chúng ta.
Niềm tin đó đúng trong quá khứ. Niềm tin đó phải đồng hành với thế hệ người Mỹ hiện nay.
Các thách thức nghiêm trọng
Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp. Nền kinh tế của chúng ta đang bị suy yếu nghiêm trọng, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đã thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.
Nhà mất, việc không, kinh doanh đình đốn. Chi phí y tế thì quá tốn kém; chất lượng trường học khiến nhiều người thất vọng. Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy cách chúng ta sử dụng năng lượng càng khiến kẻ thù của chúng ta mạnh thêm trong lúc trái đất càng bị đe doạ thêm.
Đó là các chỉ dấu về cuộc khủng hoảng, tính theo dữ liệu và số liệu thống kê. Không đo đếm được cụ thể đến vậy, nhưng cũng không kém phần sâu sắc, đó là tâm trạng mất niềm tin trên toàn đất nước - một tâm trạng sợ hãi đeo đẳng rằng sự đi xuống của nước Mỹ là không thể tránh khỏi, và rằng thế hệ kế tiếp sẽ phải hạ bớt tầm nhìn.
Hôm nay, tôi xin nói với quý vị rằng các thách thức mà chúng ta đang đối diện là rất thật. Các thách thức đó rất nghiêm trọng và có nhiều. Các thách thức đó không thể xử lý được một cách dễ dàng hay trong một thời gian ngắn. Nhưng xin quý vị hãy biết rằng chúng sẽ được xử lý.
Ngày hôm nay, chúng ta tụ hội về đây bởi chúng ta đã lựa chọn hy vọng thay vì sợ hãi, cùng hướng tới một mục tiêu chung thay vì có xung đột và bất hòa.
Ngày hôm nay, chúng ta tới để tuyên bố chấm dứt những lời than vãn vụn vặt cùng những lời hứa hẹn dối trá, những lời tố cáo lẫn nhau cùng những lời nói giáo điều nhàm chán, những thứ đã bóp nghẹt nền chính trị của chúng ta quá nhiều.
Quốc gia dám chấp nhận rủi ro
Chúng ta vẫn là một quốc gia non trẻ, nhưng như kinh thánh nói, đã tới lúc bỏ sang một bên những điều nông nổi. Đã đến lúc tái xác nhận tinh thần kiên nhẫn của chúng ta, nhằm chọn lựa một lịch sử tốt đẹp hơn, nhằm hướng tới món quà quý giá, ý tưởng cao đẹp vốn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác: Chúa trao cho mọi người quyền được bình đẳng, quyền được tự do, mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc.
Trong khi tái khẳng định sự vĩ đại của dân tộc chúng ta, chúng ta hiểu rằng sự vĩ đại đó không bao giờ là thứ được cho không. Chúng ta đã phải giành lấy nó. Hành trình của chúng ta đi cho tới nay chưa bao giờ là một trong những con đường đi tắt hoặc một cái gì đó dễ dàng hơn. Đó không phải là con đường cho những người nhút nhát, cho những người hay ưa thích sự nhàn tản hơn là lao động, hay cho những người chỉ tìm kiếm những thú vui của sự giàu sang và nổi tiếng. Thay vào đó, chính những người dám chấp nhận hiểm nguy, những người lao động, những người làm ra các sản vật – mà một vài trong số họ là những người nổi tiếng nhưng thông thường hơn là những người đàn ông và đàn bà vô danh trong những lao động của họ - là những người đã đưa chúng ta vượt qua con đường dài đầy khó khăn gập ghềnh và dẫn chúng ta tới sự thịnh vượng và tự do.
Vì chúng ta, họ đã phải bươn chải khắp các đại dương mà trong tay chỉ có chút ít tư trang, của cải để mưu cầu một cuộc đời mới.
Vì chúng ta, họ đã phải vất vả lao động ở những công xưởng hà khắc và phải cất công định cư ở miền Tây; đã phải chịu đựng những trận đòn roi da và cấy cầy trên nền đất cứng.
Vì chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh ở những nơi như Concord và Gettysburg, Normandy và Khe Sanh.
Dấu ấn Mỹ
Hết lần này đến lần khác, những người đàn ông và đàn bà này đã tranh đấu, hy sinh và làm việc tới tận khi đôi bàn tay của họ trai sạm để chúng ta có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn, Họ đã nhìn thấy nước Mỹ lớn hơn tất cả những tham vọng cá nhân, lớn hơn tất cả những khác biệt về sự sinh thành, của cải và phe phái của chúng ta gộp lại.
Đây là hành trình chúng ta tiếp tục ngày hôm nay. Chúng ta vẫn là quốc gia thịnh vượng nhất, mạnh nhất trên trái đất. Các công nhân của chúng ta không hề làm việc kém hiệu quả hơn thời điểm cuộc khủng hoảng này bắt đầu. Trí óc của chúng ta không hề kém sáng tạo, hàng hoá và dịch vụ của chúng ta không hề kém cần thiết hơn tuần trước, tháng trước hay năm ngoái. Năng lực của chúng ta vẫn không hề bị sút giảm. Nhưng thời của sự bảo vệ những lợi ích hẹp hòi và lảng tránh những quyết định không mấy thú vị của chúng ta - thời đó chắc chắn đã trôi qua.
Bắt đầu ngày hôm nay, chúng ta phải tự mình đứng dậy, tự phủi bụi và bắt đầu trở lại công việc tái lập nước Mỹ. Bởi vì ở bất cứ nơi đâu chúng ta nhìn vào, chúng ta sẽ thấy có việc phải làm. Tình trạng kinh tế hiện nay đang kêu gọi chúng ta hành động, can đảm và mau lẹ, và chúng ta sẽ hành động – không chỉ để tạo ra những việc làm mới, mà còn để đặt một nền móng mới cho sự tăng trưởng. Chúng ta sẽ xây dựng cầu, đường, các lưới điện và đường dây kỹ thuật số để cung cấp cho thương mại và kết nối chúng ta lại với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục khoa học ở vị trí đúng đắn của nó, sẽ sử dụng các điều kỳ diệu của công nghệ để nâng cao chất lượng chăm sóc y tế và hạ giá thành của nó. Chúng ta sẽ khai thác năng lượng từ mặt trời, từ gió và đất để cung cấp nhiên liệu cho xe hơi và vận hành các nhà máy của chúng ta. Và chúng ta sẽ chuyển các trường học, trường học phổ thông và đại học để đáp ứng các nhu cầu của một thời đại mới. Tất cả điều này chúng ta có thể làm. Tất cả những điều này, chúng ta sẽ làm.
Khôi phục niềm tin
Vào lúc này, đang có những người đặt ra các câu hỏi trước các tham vọng của chúng ta - những người này cho rằng hệ thống của chúng ta không thể kham nổi quá nhiều các kế hoạch. Trí nhớ của họ quá ngắn. Bởi vì họ đã quên rằng đất nước này đã làm được điều đó; điều mà những con người tự do, nam cũng như nữ, có thể đạt được khi trí tưởng tượng của mọi người được hòa trong một mục đích chung, điều cần thiết cho sự can đảm.
Điều mà những người hoài nghi không thể hiểu là mặt đất đang chuyển dịch dưới chân họ - là những luận điểm chính trị cũ kỹ vốn làm héo mòn chúng ta lâu nay, không còn có thể áp dụng được nữa. Câu hỏi chúng ta đặt ra hôm nay không phải là liệu chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, nhưng mà là liệu nó có vận hành được hay không - liệu nó có thể giúp cho các gia đình tìm kiếm được việc làm với một đồng lương tử tế, một sự chăm sóc y tế mà họ có thể chi trả được hay tìm kiếm được một hưu bổng xứng đáng. Ở đâu mà câu trả lời là được, chúng ta dự kiến sẽ tiến tới. Ở đâu mà câu trả lời là không, các chương trình sẽ dừng lại.
Và ai trong số chúng ta đang quản lý những đồng đô-la công cộng sẽ phải thận trọng tính toán - để chi tiêu một cách khôn ngoan, phải thay đổi những thói quen xấu và phải làm công việc của chúng ta dưới thanh thiên bạch nhật – vì chỉ khi đó chúng ta mới có thể khôi phục được lòng tin hết sức quan trọng giữa người dân và chính phủ của họ.
Cũng không phải đó là câu hỏi đặt ra trước chúng ta rằng liệu thị trường là một lực lượng lành mạnh hay không. Sức mạnh của thị trường nhằm sản xuất ra của cải và mở rộng tự do là không gì sánh nổi, nhưng cuộc khủng hoảng này nhắc nhở chúng ta rằng nếu không có một con mắt thận trọng, thị trường có thể xoay chuyển và đi ra khỏi vòng kiểm soát - một quốc gia không thể thịnh vượng lâu dài khi nó chỉ tạo thuận lợi cho những người giàu có. Thành công của nền kinh tế của chúng ta đã luôn luôn dựa trên không chỉ quy mô của tổng sản phẩm quốc nội của chúng ta, mà còn dựa trên tầm vóc của sự thịnh vượng của chúng ta; dựa trên khả năng mở rộng cơ hội cho tất cả những người thiện ý, sẵn lòng – không xuất phát từ lòng từ thiện ban phát, mà còn bởi vì đó là con đường chắc chắn nhất đưa tới lợi ích chung của chúng ta.
Sẵn sàng dẫn dắt
Đối với công cuộc quốc phòng, chúng ta bác bỏ sự lựa chọn giữa an toàn và các lý tưởng của chúng ta. Những bậc cha ông khai quốc của chúng ta, vốn đã từng phải đương đầu với những hiểm nguy mà chúng ta hiếm khi có thể hình dung được, đã soạn thảo ra một bản hiến chương đảm bảo pháp trị và các quyền con người, một bản hiến chương đóng góp bằng máu của nhiều thế hệ. Những lý tưởng này vẫn tiếp tục thắp sáng trên thế giới, và chúng ta sẽ không từ bỏ chúng vì những điều không thích hợp.
Và do đó đối với tất cả các dân tộc và chính phủ khác đang theo dõi chúng ta hôm nay, từ các thủ đô lớn nhất tới ngôi làng nhỏ nơi cha tôi ra đời: quý vị biết rằng nước Mỹ là bạn bè với từng quốc gia, từng cá nhân dù là nam hay nữ, từng đứa trẻ, đang tìm kiếm tương lai hoà bình và phẩm giá, và chúng ta sẵn sàng để đi đầu một lần nữa.
Hãy nhớ rằng thế hệ cha anh chúng ta đã hạ gục chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, không chỉ bằng tên lửa và xe tăng mà bằng những liên minh vững chắc và bằng niềm tin bền bỉ. Lớp cha anh hiểu rằng chỉ sức mạnh không thôi sẽ không thể bảo vệ nổi chúng ta, và nó cũng không cho phép chúng ta làm những gì mình muốn. Các thế hệ trước hiểu rằng sức mạnh của chúng ta lớn mạnh dần là nhờ chúng ta đã sử dụng nó một cách cẩn trọng. Nền an ninh của chúng ta được xây dựng từ sự chính danh, từ sự gương mẫu, từ sự khiêm nhường và sự biết kiềm chế của chúng ta.
Chúng ta là những người gìn giữ di sản này. Được dẫn dắt bởi những nguyên tắc cơ bản này, một lần nữa chúng ta sẽ đương đầu được với các đe doạ mới, là các đe doạ cần được đối phó bằng những nỗ lực to lớn hơn - thậm chí là cả sự hợp tác to lớn hơn cùng và sự thông hiểu hơn giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ bắt đầu chuyển giao một cách có trách nhiệm đất nước Iraq cho người dân Iraq, và sẽ vượt lên giành giật hòa bình vốn khó giữ tại Afghanistan. Cùng với bạn cũ thù xưa, chúng ta sẽ làm việc không ngừng nhằm giảm bớt đe dọa hạt nhân và đảo ngược tiến trình ấm nóng toàn cầu. Chúng ta sẽ không xin lỗi vì cách sống của chúng ta và không do dự khi bảo vệ lối sống này. Đối với những kẻ muốn đạt mục tiêu bằng cách khủng bố và giết người vô tội, thì các người hãy nghe đây: tinh thần của chúng ta mạnh hơn của các người, các người không thể bẻ gãy ý chí của chúng ta, các người không thể tồn tại lâu chúng ta, và chúng ta sẽ đánh bại các người.
Kỷ nguyên hoà bình
Chúng ta biết rằng di sản của chúng ta là sức mạnh chứ không phải là sự yếu đuối. Chúng ta là một quốc gia của người Thiên Chúa Giáo và người Hồi Giáo, người Do Thái giáo và người Ấn giáo, và của cả những người không tôn giáo. Chúng ta được hình thành bởi các ngôn ngữ và văn hóa hội về từ khắp nơi trên trái đất. Từng đã trải qua vị đắng của nội chiến và tệ phân biệt màu da, từng trỗi dậy từ thời kỳ đen tối đó để trở nên mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn, chúng ta tin rằng rồi sẽ đến ngày nỗi thù nghịch cũng qua đi, làn phân ranh giữa các bộ tộc sẽ không còn; khi thế giới này trở nên nhỏ bé hơn, lòng nhân hậu sẽ ngự trị và Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò mở ra một kỷ nguyên mới, hoà bình.
Đối với thế giới Hồi giáo, chúng ta tìm hướng đi tới mới, dựa trên lợi ích chung và sự tôn trọng lẫn nhau. Đối với các nhà lãnh đạo đang muốn gieo rắc xung đột hay đổ lỗi cho phương Tây gây ra những tệ nạn trong xã hội của họ - quý vị hãy hiểu rằng người dân sẽ đánh giá dựa trên những gì quý vị xây chứ không phải những gì quý vị phá. Đối với những người bám lấy quyền lực nhờ tham nhũng, dối trá và bịt miệng tiếng nói đối lập, hãy biết rằng quý vị đang đi ngược lịch sử, nhưng chúng tôi sẽ chìa tay ra nếu quý vị biết từ bỏ nắm đấm.
Đối với các quốc gia nghèo khó, chúng tôi cam kết sẽ sánh vai cùng quý vị để giúp các trang trại xanh tươi, để dòng nước sạch được tuôn trào, để nuôi dưỡng những sinh linh đói khát. Và đối với những quốc gia được hưởng sự đầy đủ như chúng ta, chúng ta nói với họ rằng chúng ta không thể tiếp tục thờ ơ với những nỗi thống khổ phía bên ngoài biên giới, cũng không thể tiếp tục sử dụng tài nguyên thế giới mà không quan tâm gì tới những ảnh hưởng kéo theo. Thế giới đã thay đổi và chúng ta phải thay đổi theo.
'Nghĩa vụ'
Khi chúng ta cân nhắc con đường phía trước, chúng ta tưởng nhớ với lòng biết ơn khiêm nhường trước những người Mỹ dũng cảm, vào chính lúc này đây, đang tuần tra các sa mạc, rặng núi xa xôi. Họ có cái để nói với chúng ta, giống như những anh hùng gục ngã tại Arlington đã thì thầm từ bao thời đại. Chúng ta vinh danh họ không chỉ vì họ là những người bảo vệ tự do của chúng ta, mà còn vì họ hiện thân cho tinh thần phục vụ; sẵn sàng tìm ý nghĩa trong những điều lớn hơn bản thân họ. Và chính trong khoảnh khắc này - một khoảnh khắc sẽ định hình cả một thế hệ, chính tinh thần này phải hiện hữu trong tất cả chúng ta.
Vì cho dù chính phủ có thể làm gì và phải làm gì, quốc gia này chung cuộc là nhờ vào niềm tin và quyết tâm của nhân dân Mỹ. Đó là sự tử tế đùm bọc người xa lạ khi những con đê bị vỡ, là sự vị tha của những công nhân thà làm bớt giờ chứ không để bạn mình mất việc, chính chúng sẽ đưa ta qua những giờ đen tối nhất. Chính là sự dũng cảm của nhân viên chữa cháy băng qua cầu thang đầy khói, chính là bậc cha mẹ sẵn lòng chăm sóc con, mà quyết định số phận của chúng ta.
Các thách thức của chúng ta có thể là mới mẻ. Các công cụ mà chúng ta dùng để đối phó có thể là mới mẻ. Nhưng các giá trị đã dẫn đến thành công của chúng ta - sự trung thực và chăm chỉ, dũng cảm và công bằng, khoan dung và tò mò, trung thành và lòng yêu nước - những điều này là cũ. Những điều này là có thật. Chúng đã là lực đẩy âm thầm cho tiến bộ xuyên suốt lịch sử của chúng ta. Điều đang đòi hỏi chúng ta là quay về với những sự thật đó.
Điều đòi hỏi chúng ta lúc này đây là một kỷ nguyên mới của trách nhiệm, một sự thừa nhận của từng người Mỹ rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính bản thân, quốc gia, và thế giới; những nghĩa vụ mà chúng ta không phải miễn cưỡng chấp nhận mà sẵn sàng nắm lấy, với hiểu biết chắc chắn rằng không có điều gì làm tinh thần thỏa mãn, phản ảnh tư cách của chúng ta cho bằng cống hiến trọn vẹn cho một sự nghiệp khó khăn.
'Món quà của tự do'
Đây là giá và sự hứa hẹn của quyền công dân.
Đây là nguồn gốc của niềm tự tin, sự hiểu biết rằng Thượng Đế trông cậy vào chúng ta để định hình một định mệnh chưa chắc chắn.
Đây là ý nghĩa của tự do và tôn giáo của chúng ta - là vì sao mọi người, nam, nữ, trẻ em thuộc mọi chủng tộc và tín ngưỡng có thể cùng nhau chào đón tại quảng trường quốc gia vĩ đại này và vì sao một người có cha cách đây gần 60 năm có thể không được phục vụ tại một nhà hàng địa phương mà nay đứng trước mặt quý vị để đọc lời thề thiêng liêng nhất.
Vậy chúng ta hãy đánh dấu ngày này bằng cách nhớ lại chúng ta là ai và chúng ta đã đi xa thế nào.
Vào năm Hoa Kỳ ra đời, trong những tháng lạnh nhất, một nhóm nhỏ những người yêu nước chụm lại bên nhau bên cạnh đống lửa gần tàn trên bờ dòng sông băng giá. Thủ đô đã bị bỏ lại. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết loang lỗ vết máu. Vào thời điểm khi kết quả cuộc cách mạng rơi vào hồ nghi, vị cha già của quốc gia ra lệnh đọc cho mọi người những lời này:
“Hãy nói cho thế giới tương lai... rằng trong mùa đông giá lạnh nhất, khi chỉ còn lại hy vọng và nghị lực... thì thành phố và đất nước, lo lắng trước mối nguy hiểm chung, đã tiến lên để đối đầu.”
Nước Mỹ ơi. Giữa những nguy hiểm chung, trong mùa đông gian khó của chúng ta, hãy nhớ những lời bất tử này. Với hy vọng và nghị lực, chúng ta hãy một lần nữa can đảm vượt qua dòng nước băng giá và chịu đựng bất cứ cơn bão nào sẽ đến. Hãy để con cháu chúng ta nhắc lại rằng khi chúng ta bị thử thách, chúng ta đã chối từ không để cuộc hành trình phải ngừng lại, rằng chúng ta không quay lui hay ngập ngừng, và với con mắt chăm chú nhìn vào chân trời và với ân phước của Thượng Đế ban cho, chúng ta mang theo món quà của tự do và chuyền lại bình an cho các thế hệ sau.
Cảm ơn quý vị. Thượng đế ban phước lành cho quý vị. Và Thượng đế ban phước lành cho nước Mỹ.
Toàn văn bài phát biểu của ông (bản dịch của Ban Việt ngữ BBC):

Bình luận:
Troèm' Blog:
Diễn văn nhậm chức của Obama và . . .
"... Nước Mỹ đang phải thay đổi, cho dù họ vẫn đang là siêu cường hùng mạnh nhất thế giới.

Còn Việt Nam thì sao? Chúng ta là con Rồng cháu Tiên? Chúng ta có biển bạc rừng vàng? Chúng ta thông minh tài giỏi? Chúng ta chăm chỉ cần cù? Chúng ta có quá khứ chống ngoại xâm hào hùng? Chúng ta có lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước? Và chúng ta vẫn cứ như thế?

Đến khi nào chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc thay đổi toàn diện? Đến khi nào chúng ta tạo được một không khí sục sôi trong việc cách tân đất nước mình? Trí thức Việt Nam đến khi nào sẽ làm được như Fukuzawa và những trí thức Nhật Bản khác dưới thời Minh Trị thiên hoàng? Đến bao giờ chúng ta có thể giải phóng hết và khai thác hết tiềm năng của người dân Việt? Đến bao giờ chúng ta có thể ngẩng cao đầu với thế giới bằng khả năng và thực lực của chính mình?

Bao giờ đất nước Việt Nam sẽ hết nhộm nhoạm, tranh tối tranh sáng? Bao giờ xã hội Việt Nam được minh bạch? Bao giờ người Việt Nam được làm việc và đánh giá đúng khả năng, được tạo cơ hội một cách bình đẳng cho việc thể hiện mình? Bao giờ các giá trị nhân văn cao cả, các giá trị vĩnh hằng trong mối quan hệ giữa con người với con người được đặt lên trên các lợi ích tầm thường về vật chất, danh vọng và dục vọng?"

Thái Thanh - Baomoi.com: Lỗi trong diễn văn nhậm chức của Obama
Ông nói: “Giờ đây đã có 44 người Mỹ tuyên thệ nhậm chức tổng thống.” Trên thực tế, con số này chỉ là 43, do ông Grover Cleveland trúng cử tổng thống trong hai nhiệm kỳ không liên tiếp (nhiệm kỳ thứ 22 và 24). Bởi vậy, ông Obama là Tổng thống thứ 44 của nước Mỹ nhưng chỉ là người thứ 43 trong danh sách các ông chủ Nhà Trắng.
Tuy nhiên, lỗi nhỏ này không ảnh hưởng gì đến sự lôi cuốn của bài phát biểu được nhiều người tin rằng do đích thân ông Obama soạn thảo vì lối hành văn hoàn toàn trùng khớp với những gì ông đã thể hiện trong các cuốn sách của mình trước đó.

Một điều mà các nhà bình luận ngay lập tức nhất trí với nhau là, mặc dù không nói trực tiếp, nhưng diễn văn nhậm chức của ông Obama là sự bác bỏ thẳng thừng đối với những năm cầm quyền của ông Bush.

Ông Obama không đổ lỗi cho ai, ông chỉ nói “nền kinh tế của chúng ta bị suy yếu kinh khủng, đó là hậu quả do một số người tham lam và vô trách nhiệm gây ra, nhưng cũng là sai lầm tập thể của chúng ta khi đứng trước những lựa chọn khó khăn” hay “mỗi ngày chúng ta lại có thêm bằng chứng cho thấy cách chúng ta tiêu thụ năng lượng đã giúp các đối thủ của chúng ta củng cố thêm sức mạnh và đe dọa trái đất”, để cuối cùng ông thúc giục “Từ hôm nay, chúng ta phải sốc lại tinh thần, làm mới bản thân và bắt đầu lại công việc tái tạo nước Mỹ”.

29/03/2009

Lá thư kêu cứu của đàn ông

Từ ngàn xưa tuyệt đại đa số vua chúa là đàn ông, nhưng trong nhân gian luôn đứng về phía đàn bà, nên có 10 điều răn dạy chồng. Cấm ai dám cãi! Sống dưới hai tầng áp bức: Ở cơ quan bị sếp la, về nhà thì vợ chửi. Tức quá, lên mạng đọc được một lá thư cầu cứu kèm theo là hồi âm của thượng đế. Thấy đến thế kỷ 21 rồi đàn ông càng khổ thêm nên chép về chia sẽ bí mật đàn ông với nhau: "Đừng nổi loạn mất công!"
Lá thư kêu cứu của đàn ông
Ấy là nguy cơ về sự biến mất của những người đàn ông (thực sự ra đàn ông) và những người đàn bà (thực sự ra đàn bà) đang ngày càng rõ rệt.
Hiện tượng đàn ông đang càng ngày càng có cách ứng xử giống đàn bà và điều ngược lại cũng đang xảy ra với tốc độ chóng mặt.
Cả hai giới đều đi đến một điểm ở chính giữa cả về tính cách, thói quen ứng xử và bề ngoài.
Nói cách khác, loài người đang trong một quá trình chuyển hóa (dường như không thể cưỡng lại) để đang từ giống cái và giống đực, trở thành mỗi một giống duy nhất.
Chúng ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn cảnh đau đớn này. Nói một cách tâm linh thì như thế là đi ngược lại với ý Chúa. Thử hỏi Ngài bẻ một chiếc xương sườn của đàn ông ra vì mục đích cao cả nào cơ chứ?
Cụ thể nhất là trên xe buýt các loại, phụ nữ gày yếu thì đứng còn cánh đàn ông to khỏe thì lại ngồi. Tất cả đang diễn ra như thế, mặc kệ những cái biển kêu gọi lương tri, thái độ lịch sự cần có.
Phụ nữ bảo đứng thế quen rồi. Đàn ông thì bảo nhường người ta tại tưởng hâm. Lâu dần giờ đã thành một thói quen tuy có hơi kỳ lạ.
Và thế là, phụ nữ càng ngày càng mạnh mẽ hơn vì được rèn luyện tư thế đứng. Và đàn ông thì càng ngày càng ẻo lả do quen với tư thế ngồi.
Nguyên nhân của hiện tượng nhập nhằng tính cách này cũng một phần là vì phong trào đấu tranh cho nữ quyền đang ngày càng bạo liệt.
Phụ nữ muốn được trả nhiều tiền hơn, nhiều quyền lực hơn nên càng chứng tỏ mình chả kém cạnh nam giới trong bất kỳ lĩnh vực nào. Từ việc hút thuốc, say rượu liên miên, đập bàn đập ghế cho đến cả việc lái máy bay.
Mặt khác họ từ chối làm những việc như cho con bú, bóp vai cho chồng, dọn dẹp nhà cửa hay đi chợ thổi cơm.
Điều nguy hiểm là ở chỗ số lượng những người đàn ông chấp nhận làm việc nội trợ, chấp nhận cho con bú, chấp nhận lấy vợ làm sếp, chấp nhận lấy vợ tính khí như đàn ông nhưng có mẹ làm quan chức đang càng ngày càng đông.
Họ có thể đi xe máy hoặc xe đạp để nhường vợ đi ôtô. Họ sẵn sàng cư xử nhẹ nhàng, thậm chí sẵn sàng khóc để đổi lấy hạnh phúc yên ấm trong gia đình. Khi cãi vã giữa hai phái, đàn ông lại là người phải làm lành trước.
Trong khi đó, báo chí lại đứng về phía phụ nữ. Thật vậy, tạp chí phụ nữ nhiều hơn tạp chí dành cho nam giới. Thậm chí những tạp chí dành cho nam giới cũng vẫn phải dành một phần không nhỏ để nói về phụ nữ.
Cánh báo chí luôn bật lên xuýt xoa khi nói về những người phụ nữ giàu có, quyền lực. Họ chỉ chú trọng và đưa tin về những vụ bạo hành gia đình khi nạn nhân là vợ.
Trong khi đó, những vụ bạo hành chồng, thậm chí cắt bộ phận đặc trưng cho giới tính của chồng, lại rất ít khi được đề cập đến. Đàn ông dần mất quyền kêu cứu.
Phần lớn trong số họ phải chấp nhận việc biến đổi tính cách, cư xử như phụ nữ muốn. Một số ít khác, không đáng kể, đang phải ngấm ngầm co cụm lại để chống đỡ yếu ớt.
Họ phải bí mật tập hợp lực lượng tại các quán bia, quán karaoke trá hình nhằm tránh sự theo dõi của nữ giới. Mặc dù tại đây đôi khi vẫn không an toàn.
Những phụ nữ hiện đại, với rất nhiều lợi thế, lại được báo chí hậu thuẫn, đang càng ngày càng thắng thế. Họ ăn to nói lớn, cười khà khà bên bàn nhậu, cáu giận bất thình lình, thích thể thao (trong đó có bóng đá), thích nhạc rock. Tóm lại là y hệt đàn ông.
Trong một thế giới như vậy, thử hỏi làm sao phim truyền hình dài tập của Hàn Quốc còn có người xem? Làm sao các loại nước ngọt và chocolate còn có người mua? Hoa hồng sẽ dành cho cái gì? (Xin lỗi, lạc đề).
Nếu như cả hai giới tính đều biến thành một, nếu như những cặp vợ chồng không có quan điểm sống, sở thích khác nhau thì làm sao mà còn lãng mạn cơ chứ?
Chẳng hạn chủ nhật họ sẽ biết nhớ nhung cái quái gì khi kể cả đến sân bóng đá, quán rượu, sân quyền anh hay phòng bi-a (vốn dành riêng cho nam giới) những vẫn có vợ hoặc người yêu kè kè bên cạnh?
Họ thậm chí còn không thể cãi nhau nếu cứ tiếp tục quá giống nhau như vậy. Một thế giới đơn sắc, ảm đạm đang chờ đợi chúng ta nếu các vị không hành động ngay.
Vì một thế giới vui vẻ, lãng mạn, đầy màu sắc.
Vì sự tồn tại của những người đàn ông đích thực.
Vì sự tồn vong của loài người.
Kính mong các vị ra tay ngay lập tức.


Hồi âm từ Thượng đế
Con thân mến, ta đã tạo ra các con, đã "đi chơi" để mặc các con nhưng ta vẫn ngắm nhìn các con từ "trên cao". Nhận được thư con ta có vài ý kiến như sau:
Con nói về nguy cơ biến mất những người đàn ông (thực sự ra đàn ông) và những người đàn bà (thực sự ra đàn bà) đang ngày càng rõ rệt theo ta thấy là đúng. Con có giải pháp gì để chỉnh đốn lại không chứ ta cũng bó toàn thân. Ta chỉ biết tạo ra chứ không biết uốn nắn: Nhưng ta cũng nhắc con, chuyện này hoàn toàn không xấu, con cần có thái độ ôn hòa, tránh xung đột xung khắc.
Ta cũng có lần đi xe bus trên Thiên đàng, ta cũng chứng kiến cảnh thiên thần nam khỏe mạnh ngồi để mặc thiên thần nữ mang thai đứng. Chuyện con nói không phải là vấn đề ở "dưới đó" mà là cả "trên này". Con đừng nhìn vào mấy chuyện đó mà đánh giá cái anh chàng ngồi nghễnh ngãng kia, có thể hắn bị viêm khớp chân, đau tim, thiếu máu gây chóng mặt. Ta nghĩ mỗi cá nhân phải là người có trách nhiệm với bản thân và người xung quanh chứ đừng mong người ta phải đối xử thế này thế kia với mình bởi chuyện đó là không tưởng. Loài vật ta tạo ra bản chất đã có sự đấu tranh sinh tồn mà, con yêu.
Hình ảnh người phụ nữ con miêu tả thật là ghê gớm, ta tưởng tượng hình ảnh trắng lợt, mặc đồ công sở và mặt khắc chữ đăm đăm... Theo ta nghĩ thì việc này chả có gì phải nói. Đó đều là những hành động nằm trong số vớ vẩn chả đáng nói. Ta hỏi con, con đã tốt chưa, con đối xử với người xung quanh thế nào, tới ngã tư gặp thằng nhóc con nhóc đen thui chìa tay xin chút đồng lẻ con làm gì, rồi chỗ con kêu gọi ủng hộ gì đó con có tham gia không... Ta chỉ muốn nói với con và cũng mong con nói với kẻ khác, hãy là chính mình và hãy vì người khác.
Một thế giới vui vẻ lãng mạn đầy màu sắc ư, ta cũng mong là có!

Theo Tạp chí Đẹp

Nội quy... ăn nhậu

Ông bà ta thường nói: “Nam vô tửu như kỳ vô phong”. Vì vậy, nhậu có ảnh hưởng đến mọi tầng lớp và có ảnh hưởng rất lớn đến quan hệ xã hội. Để nhậu không đi chệch hướng, cần phải có nội quy cụ thể. Sau đây là một số điều quy định:
Nội quy ăn nhậu (1)

Điều 1: Phải trung thực
Muốn gia nhập hội những người ăn nhâuk thì tuyệt đối không xin xỏ, trộm cắp tiền, vàng của vợ (có thể trích vài chục phần trăm lương để lập quỹ riêng)
Điều 2: Không phân biệt tuổi tác
Hội không phân biệt tuổi tác, chức vụ, cấp bậc, giới tính. Miễn sao có tửu lượng cao từ 3 xị trở lên là được.
Điều 3: Tự lực cánh sinh
Để giữ gìn sức khỏe, tất cả hội viên không được uống rượu bọt đường, rượu cồn, rượu dỏm... chỉ nên uống rượu gạo, rượu nếp, rượu tắc kè, rượu rắn...
Điều 4: An toàn trên xa lộ
Tất cả hội viên tuyệt đối không được lái xe các loại vì khi xỉn không làm chủ tốc độ dễ gây tai nạn (tốt nhất nên đi xe ôm hoặc quá giang người khác)
Điều 5: Tránh gây phiền phức
Khi đi nhậu không nên mang theo vợ con, nếu có em gái vợ chở theo thì càng tốt
Điều 6: Tôn trọng luật lệ
Trong bàn nhậu phải tuyệt đối tôn trọng chủ xị, không được kê táng, không phá mồi, không ăn gian, nói tục, chửi thề...
Điều 7: Tập trung cao độ
Trong bàn nhậu, để tránh mất đoàn kết nội bộ, tất cả hội viên không được phép rù rì riêng tư (vì dễ gây hiểu lầm), không được cầm nhầm hộp quẹt, không mang lộn dép, đặc biệt tay chân phải giữ trật tự nếu trong bàn có phái đẹp.
Điều 8. Uy tín tràn trề
Không được phép xin đi “tiêu” lúc chưa thanh toán tiền, để bạn nhậu ngồi đồng là mất đạo đức (nếu có đi phải để lại phần hùn)
Điều 9. Im lặng là vàng
Nhậu xong về nhà, tuyệt đối không được đánh đập, chửi bới vợ con. Nếu bị vợ đánh hoặc bị cằn nhằn thì chỉ được im lặng và đi kiếm chỗ ngủ (nhưng cố không được ngủ lộn nhà, lộn giường)
Điều 10. Đoàn kết nội bộ
Mọi thành viên của hội phải có nghĩa vụ thăm nuôi bạn bè khi có tai nạn do say xỉn gây ra hay do vợ đánh phải nằm viện cũng như gây rối trật tự bị công an bắt.
Điều 11. Không vi phạm pháp luật
Không được uống bia ôm, rượu ôm vì rất lãng phí và có ngày bị công an bắt (nếu lỡ vô, khi công an đến phải tìm đường... trốn trước)

Thay mặt Ban thường trực hội nhậu
Thái yên (Hậu Giang) Nguồn: chungta.com  

Nội quy ăn nhậu (2)

Bản thân Điêu là người thích ăn nhậu,lấy bia thay nước,lấy vodka súc miệng,hiện đang tạm giữ chức Chủ tịch Đảng bia rượu chè thuốc Tambov.Nay được sự ủy nhiệm của…rượu và chỉ đạo của Bộ ăn nhậu về vấn đề “Vua chơi an toàn,ăn nhậu tiết kiệm” cùng các ban ngành đoàn thể,Điêu xin được công bố bản nội quy về vấn đề này đã được Bộ ăn nhậu thong qua,nguyên văn như sau:
Đã là đàn ông trong cuộc sống không ai không đã và đang và sẽ tham gia vào bàn nhậu,vì vậy muốn trở thành một người hay được nhậu cần thực hiện đầy đủ các điều sau:
Điều 1:Để công bằng và hợp lý,tất cả các tay ăn nhậu bất kể là bạn bè,chiến hữu than tình…đều phải thực hiện sòng phẳng “Kẻ rượu người mồi” để bày ra buổi tiệc và phải bầu ra chủ xị để điều k hiển cuộc nhậu.
Điều 2:Khi nhận được tin báo,tin khẩn hoặc điện thoại cu ả chiến hữu thì phải đi ngay không chậm trễ,tránh tình trạng “gà sống đá gà chết”
Điều 3:Trong bàn nhậu phải tỏ ra văn minh,lịch sự,giữ vệ sinh chung,không khạc,nhổ,phun…xung quanh bàn nhậu,tránh tình trạng cầm lâu,kê tán,rót lưng,bưng đổ,câu giờ…hoặc qua vòng khi chưa đuợc sự cho phép của chủ xị.
Điều 4:Trong bàn nhậu phải “Ăn xem nồi,ngồi xem hướng”,tỏ ra tôn trọng đối với những người lớn tuổi,tuyệt đối không được “Say mồi”.
Điều 5:Trong bàn nhậy tuyệt đối o đuợc cầm lộn,cầm nhầm nhất là bật lửa,giầy dép,mỹ,điện thoại di động.
Điều 6:Trong bàn nhậu tuyệt đối không đựơc mang theo bạn gái,bồ,vợ ,con hoặc cháu gây phiền hà cho bạn nhậu,ngược lại khuyến khích mang theo em vợ hoặc em gái ruột,em, gái nuôi (chưa chồng)
Điều 7:Trong bàn nhậu không được cãi cọ,nói chuyện riêng hoặc những chuyện gây mất đoàn kết đối với những chiến hữu trong bàn nhậu,ngược lại phải kể những chuyện có tính chất hài hước,gây cười để nhậu vào hơn.
Điều 8:Khi tan tiệc rượu về nhà không đựơc lớn tiếng chửi mắng,cãi cọ với vợ,con hoặc bạn gái làm mất trât tự làng xóm.Gây ảnh hưởng tới uy tín của nhóm nhậu.Ngược lại khuyến khích những chuyện làm hài long…người yêu,bà xã để lần sau….được khuyến khích đi nhậu tiếp.
Điều 9:Phải thường xuyên vận động,thể dục thể thao để đảm bảo sức khỏe và…tuổi thọ để sự nghiệp nhậu được bền lâu.
Điều 10:Đến lúc trả tiền không được đi vệ sinh,nghe điện thoại,làm bộ say,ngủ hay lảng bàn khác để lẩn tránh.
Nếu vi phạm 1 trong những điều trên,nhẹ thì khiển trách,nặng thì phạt tiền tùy mức độ (xung quỹ nhậu).Trường hợp đặc biệt nghiêm trọng,buộc phải cấm tham gia hội nhậu từ 3-7 ngày kể từ ngày nhậu trước./.

Tửu quán,21/09/07
Vụ trưởng vụ ăn nhậu phổ thông và bình dân
(Đã ký)
Men Tiên Túy
Nơi nhận:
- Các thành viên của hội
-Các ông bà bợm nhậu
-Các thành viên của lớp cảm tình hội


Bợm nhậu,nghĩ gì về bản nội quy trên?
  • Khắt khe?
  • Hợp lý?
  • Cần bổ xung?
See results

28/03/2009

Phong cách của Sếp

Ai đang mang mã số mã vạch hoặc đã bị Sếp cho về vườn đuổi gà cho vợ như mình. Ít nhiều đều chịu ảnh hưởng phong cách lãnh đạo của Sếp. Không nên oán hờn, có chăng tự trách mình chưa hiểu Sếp mà thôi. Bạn nào trong tương lai sẽ đầu quân dưới trướng một Sếp nào đó, nên chuẩn bị tinh thần và tham khảo các kinh nghiệm của người đi trước để khỏi trượt vỏ dưa. Tranhung09 sưu tầm từ Chungta.com
Thời khóa biểu của một giám đốc
Lời tòa soạn: Hiện nay các cơ quan, đơn vị đang thực hiện sống và làm việc theo khoa học, mọi chương trình đều phải tự động hóa, kế hoạch hóa, vi tính hóa. Mới đây, chúng tôi có lấy được thời khóa biểu chi tiết của một giám đốc, xin đăng tải để các bạn tham khảo.
7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.
8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm.
8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Mắng con. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc comple.
8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.
9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục.
9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.
11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu - tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay.
Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình.
Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.
Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói.
Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều.
Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.
Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi.
Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Hỏi qua việc học của con. Đá cho con mèo hai cú.
Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.
Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ.
Theo Lê Hoàng - Báo Thanh Niên

Xếp tôi dùng chữ
Xếp tôi dùng chữ Có lẽ đã từng một thời sống ở khu tập thể cao su, xà phòng, thuốc lá gọi tắt là cao xà lá nên sếp tôi trở thành bậc thầy trong việc ghép tắt các từ, đại loại như điều nghiên… nhưng những cặp từ của sếp thuộc loại quái ngôn hơn nhiều. Ngay từ những ngày đầu về cơ quan, sếp tuyên bố hùng hồn với nhân viên: “Đây là thời kỳ đổi mới, các đồng chí nên có ý thức tiết kiệm thời gian, vận dụng từ chính xác, ngắn gọn dễ hiểu, các bản báo cáo trình lên cho tôi phải hết sức cụ tỉ và cô súc”.
Thấy chúng tôi ngơ ngác, hoang mang, sếp cao giọng giảng giải: “Các đồng chí còn kém suy luận lắm, này nhé cụ tỉ là nói tắt của hai cụm từ cụ thể và tỉ mỉ, cô súc có nghĩa là cô đọng và súc tích thế thôi, chẳng có gì là cao siêu hết, đây là một cách nói gọn gàng dễ hiểu phải không các đồng chí?”. Chúng tôi thừ người và bắt đầu “ngộ” ra. “Cụ tỉ, cô súc” nghe như những cặp từ đối nhau chan chát.
Với ngôn từ của sếp thì những chuyện xảy ra đã lâu, thuộc dĩ vãng quá khứ thì phải gọi là dĩ khứ. Tuy vậy, những từ này còn tạm nghe được nhưng đến một hôm được phân công đi giao lưu với đơn vị bạn thì chúng tôi thật sự kinh hoàng khi nghe sếp lệnh: “Các đồng chí đi giao hợp với đơn vị bạn thật chặt chẽ vào, bên cạnh đó cũng phải điều kinh cho tốt”. Một số nữ nhân viên đỏ mặt liền bị sếp quát “Cấm nghĩ bậy! Ý tôi muốn nói rất đơn giản rằng: giao hợp là giao lưu và hợp tác, điều kinh là điều tra kinh nghiệm làm ăn của họ. Thế đấy, rất đơn giản mà cứ nghĩ bậy!”.
Phải một thời gian khá dài chúng tôi mới quen cách dùng từ quái chiêu của xếp, nhờ chịu khó suy luận mà chúng tôi đỡ phải khốn khổ khi một lần đi cơ sở, sếp bảo chúng tôi cố gắng “phát tài để đầu lâu”, rất vất vả mới hiểu ý sếp muốn rằng chúng tôi cố gắng phát hiện tài năng để có hướng đầu tư lâu dài.
Với nguy cơ dịch cúm gia cầm, cho đến nay trong cơ quan tôi chưa có ai phải nhập viện vì sốt cao, ho hen. Sếp tập trung nhân viên và có lời khen chúng tôi đã “động phòng” rất tốt, sau bao lần đúc kinh, chúng tôi mới hiểu ra rằng đấy là sếp khen tập thể nhân viên trong cơ quan đã biết chủ động phòng tránh dịch cúm gà rất tốt.
Tết này dẫn theo các nhóc đến thăm sếp để chúc Tết, chắc tôi cũng có một chút “sáng tạo ngôn ngữ” khi giới thiệu với sếp rằng các con tôi đứa nào cũng “ngoan cố”, ý là ngoan ngoãn và cố gắng. Thế nào cũng được sếp lì xì…
Theo Nguyễn Văn Tưng - Tuổi trẻ cười

Sếp chúng ta giỏi thật
Sếp, là một loại người mà ai cũng có. Khi nhắc đến làm chúng ta ngưỡng mộ, làm chúng ta tự hào, làm chúng ta luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu và học hỏi nếu như trong trường hợp sếp có mặt, hay người thân hoặc ai đó lân cận của sếp đang đứng gần ta. Sếp có thể thế này hay thế nọ, có thể đẹp hoặc không đẹp lắm, có thể nhu mì, hay nóng tính nhưng tất cả điều đó đều là ưu điểm, nếu như một ngày oái oăm nào đó sếp bỗng cao hứng gọi bạn nói chuyện và đề nghị bạn hãy nhận xét về sếp của mình.
Ôi, nếu rơi vào hoàn cảnh đó bạn phải dồn hết khả năng thông minh, khả năng ứng xử, và pha thêm hương vị thật thà thì bạn mới có khả năng tồn lại trong tương lai. Lúc đó bạn sẽ nghĩ ngay đến nền giáo dục của chúng ta thật thiếu sót khi đầy rẫy các loại văn mẫu về trường em, cô giáo em, bố mẹ em hoặc ... con mèo yêu quý của em mà lại thiếu một bài văn mẫu đại loại như "Sếp của em như thế nào” . Thiệt tình là nếu có bài văn mẫu như vậy thì chắc đời chúng ta đã khá nhiều rồi. Nhưng tiếc thay mấy ông chuyên viết các bài văn mẫu lại giấu nghề, để dành độc chiêu đó cho nên mình, chứ không thì làm sao mà mấy ông còn tồn tại để sản xuất các kiểu văn mẫu để bán cho người ta.Trở lại với chuyện nếu như sếp nhờ bạn đánh giá về sếp thì bạn sẽ làm sao? Sẽ thật ngớ ngẩn khi nghĩ rằng sếp của bạn cần vài lời khuyên từ một nhân viên quèn như bạn, cũng thật bất cẩn khi suy nghĩ cần phải tâng bốc sếp một cách quá đà và sai sự thật. Nói nhỏ với các bạn một câu là sếp không hề ngây thơ, vì sếp chúng ta phải giỏi lắm mới được làm sếp. Và hiển nhiên sếp chúng ta cũng có sếp, nên bạn cứ yên tâm một đều là "nếu nói về sếp" thì sếp chắc chắn tinh tế và thấu đáo lắm chứ không làm sao trở thành sếp chúng ta được. Vì vậy theo kinh nghiệm của DUKU chúng ta cần các tiêu chí như vậy để nói về sếp nè.
Chúng ta phải biết những ưu điểm của sếp mà xoáy vào, nếu ít thì chúng ta có thể nâng cấp lên, nếu nhỏ thì chúng ta phải hơi khuếch đại lên. Tuy nhiên chúng ta không thể nào nói về một người mà toàn ưu điểm như vậy, hương vị sẽ lạc cái mùi thật thà và đầy sáo rỗng. Khả năng lộ tẩy sẽ rất cao, dễ bị xem thường và chỉ tự biến mình thành trò mua vui cho sếp hoặc đôi khi lại làm cho sếp lấy bạn ra dằn mặt các loại nhân viên khác. Tóm lại là có rất nhiều trường hợp sẽ xảy ra ngoài mong muốn của bạn nếu như chỉ cần lòi cái đuôi nịnh bợ mọt cách thô thiển. Vì vậy để tăng cái mùi thật thà trong cái nồi lẩu ca ngợi sếp thì bạn nên biết vài khuyết điểm của sếp. Cái giỏi của người đầu bếp là gì? Họ biến những hương vị tuy hơi nồng, hơi shock thành cái hương vị đặc trưng của món ăn. Tức là họ biến những thứ có vẻ như khuyết điểm trở thành ưu điểm. Bạn phải chỉ ra những khuyết điểm làm cho sếp choáng, ngay sau đó bạn phải xoay chuyển tình thế thành sự độc đáo của sếp và làm cho sếp phải tự hào về cái độc đáo đó. Nói dông đài, thật ra nên có một vài ví dụ.
Sếp là một người nóng tính. Nhưng mà làm sếp thì phải vậy, phải cương quyết, quyết đoán thì nhâm viên mới sợ, công việc mới trôi chảy. Với lại sếp phải lo toan nhiều việc quá nên nóng tính cũng phải , em mà như sếp chắc em phải phát điên. Tuy tụi em sợ sếp nhưng lại rất quý sếp vì sếp là người thẳng tính, có gì nói nấy, nhờ la tụi em nhiều vậy mà bây giờ nhân viên đứa nào cũng nhanh nhẹn... Đó, kiểu như vậy. Nếu ai có khả năng văn chương mượt mà thì nên chấp bút thêm vào. Còn nếu sếp của bạn có cái tật hay nhậu nhẹt thì bạn cũng ăn có và lời khuyên kiểu như sếp cần phải giữ sức khỏe cho em thấy sếp uống nhiều quá, không tốt cho sức khỏe đâu . Nói vậy thôi chứ sếp có bao nhiêu mối quan hệ làm sao từ chối được cũng nhờ vậy mà sếp quen biết rộng, giải quyết được bao nhiêu việc. Mà sếp hơn hẳn người khác là vì sếp rất gần gũi với nhân viên, chứ mấy người khác dễ gì mà ngồi nhậu chung bàn với nhân viên, nhiều khi nhờ vậy mà sếp hiểu tụi em hết. Sếp bình dân thân thiện không như người khác cứ ra vẻ đạo mạo.. .
Còn với sếp đạo mạo thì đây: Mới gặp sếp ai cũng nghĩ sếp là người khó gần, nhưng từ từ tụi em biết sếp nghiêm nghị vậy thôi, nhưng rất tình cảm, làm lâu mới biết sếp là dạng người kín đáo không nói mà quan tâm đến mọi chuyện của nhân viên, mấy đứa mới chưa hiểu thôi chứ làm vài bữa thì đứa nào cũng quý sếp. Vậy đo, bạn luôn luôn phải nhớ rang, sếp bạn cho dù là ai, cho dù thế nào, bạn muốn nói gì thì ý nghĩa mục đích cuối cùng là "Sếp chúng ta giỏi thật".
Nhưng tất cả mọi thứ viết trên chỉ là văn chương lời nói, nó chỉ có giá trị tinh thần thôi nhé, cái quan trọng. nhất vẫn là những giá trị nhìn thấy được và dùng được. Chắc ai cũng nhớ sắp đến Tết rồi , và cũng chẳng ai quên sèo vào những ngày lễ lạt như vầy để thể hiện tình cảm của một nhân viên quèn. Tuy nhiên vật chất là thứ quan trọng nhất khi gởi đến người khác nhưng tinh thần là thứ làm cho vật chất dễ trôi, dễ chấp nhận. Thật tuyệt vời khi hai thứ quyện vào nhau, tạo nên cảm giác tự nhiên từ ánh mắt đến trái tim, từ túi này qua túi nọ. Nhưng bạn cũng không nên trách móc nhiều về những ngày lễ lạt này đã hao phí tinh thần và vật chất của bạn vì sếp cũng chẳng sung sướng gì hơn bạn cả. Sếp của chúng ta còn có sếp , rồi sếp của sếp… nữa.-Và tất nhiên bạn phải biết, cái khoản nói về sếp thì sếp của bạn chắc chắn hơn bạn cho nên bạn phải nhớ rằng "Sếp của chúng ta giỏi thật" Tuy vậy, bạn đừng làm theo những lời khuyên này nhé.
Theo Dukun-N - Thể thao Văn hóa

Lời vàng của sếp
Bây giờ ghế ít đít nhiều
Chúng mày hãy nhớ những điều sau đây Ăn chi là việc của tao,
Việc nghĩ, việc viết, thôi giao chúng mày.
Việc tao ngồi ký suốt ngày,
Thực thi công việc, chúng mày thay tao.
Việc tao là hưởng lộc cao,
Công lên việc xuống lại giao chúng mày.
Ví dụ:
Uống rượu là việc của tao
Còn khiêng, bưng rót, thôi giao chúng mày
Nhậu nhẹt là việc của tao
Còn khâu thanh toán, thôi giao chúng mày
Ăn ốc là việc của tao
Còn khâu đổ vỏ, thôi giao chúng mày
Báo cáo thành tích để tao
Còn nhận khuyết điểm lại giao chúng mày

Giao du khắp thể gian này,
Mở rộng tầm mắt, việc này phần tao.
Chèo đèo lội suối gian lao,
Tính toán rất kỹ, thôi giao chúng mày.

Lại đây tao bảo cái này,
Tao cấm chúng mày nghĩ chuyện chống tao.
Chống tao, tao chẳng làm sao,
Nhưng mày nghĩ bậy, thì tao trị mày.
Trời cao, biển rộng, đất dày,
Tao đố chúng mày thoát khỏi tay tao.

Trên trời muôn vạn vì sao
Đố ai đo được lòng tao với mày.

27/03/2009

Thư tình thời số hóa

Thư tình giám đốc
Em thân mến,
Tôi rất hân hạnh báo cho em biết rằng tôi đã đem lòng yêu em kể từ 20h 05' thứ tư, ngày 01 tháng 01 năm 2007 sau cuộc gặp gỡ của chúng ta vào lúc 09 h 10' cùng ngày. Tôi tự nhận thấy mình có đủ tiêu chuẩn để trở thành người yêu của em và hoàn toàn có triển vọng để tiến tới tìm hiểu nhau sau này.
Vì vậy, tôi có một vài đề nghị với em như sau:
Tình yêu của chúng ta trải qua một thời hạn thử thách là 3 tháng (như Bộ Luật Lao động quy định), sau đó tùy thuộc vào sự tương đồng giữa hai bên để chúng ta xem xét có nên tiếp tục kéo dài mối quan hệ tốt đẹp không. Sau khi thời gian thử thách đã hết, chúng ta sẽ xúc tiến kế hoạch để chuyển từ giai đoạn tình yêu sang giai đoạn hôn nhân. Tất cả chi phí cho cả hai giai đoạn đều do tôi có trách nhiệm đảm nhận. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn hy vọng em sẽ xứng đáng với tất cả tình yêu và chi phí mà tôi bỏ ra.
Tôi xin em hãy vui lòng hồi âm cho tôi trong vòng 30 ngày kể từ hôm nay. Nếu sau thời hạn trên em không trả lời coi như lời đề nghị của tôi bị hủy bỏ mà tôi không cần thông báo lại.
Tôi mong em suy nghĩ kỹ sau khi nghe lời đề nghị của tôi. Xin cảm ơn em rất nhiều.
Trân trọng gửi lời chào quyết thắng và chúc em thành đạt trong kinh doanh.
Thân ái,
Trần Sếp (đã ký)
Tái bút:
Trong trường hợp cô không nhận lời đề nghị của tôi, xin vui lòng chuyển là thư này cho cô bạn nào đó của cô, nếu cô xét thấy cô ấy có năng lực tương đương cô. Tôi sẽ hoàn trả mọi phí tổn mà cô đã bỏ ra kèm theo một mức thù lao hấp dẫn. Cảm ơn cô !
Trần Nhật Jap - Báo Tiền Phong

Thư tình của lập trình viên
Gửi em yêu,
Anh nhận ra em khi đang lướt trên sân ga và thấy rằng em là site duy nhất để anh truy cập. Em biết không, từ lâu lắm rồi anh rất cô đơn và đang phân tích, test kỹ lại lỗi lầm của chính mình. Có thể em sẽ là người gỡ lỗi và kiểm thử thực sự cho anh.
Không có em, đời anh như một phần mềm dang dở, không tạo được mã thực thi, không có người sử dụng đích thực và trở nên vô dụng, chỉ tốn tài nguyên mà thôi.
Em không chỉ có giao diện đẹp, tiện dụng mà còn có cả tư thế phòng vệ ActiveX thật là dễ thương trước bọn người dùng con trai lố nhố. Nụ cười tươi sáng, tông màu giao diện áo quần em thật nhẹ nhàng càng làm anh thấy mình nên thay đổi có gam màu mạnh mẽ, một sức mạnh mới tương đương với hàng ngàn con vi xử lý Dual Core hiện nay gộp lại.
Anh viết thư này bằng mã Unicode tiếng Việt chỉ là thổ lộ một điều rằng chúng ta 2 chip Nam, chip Nữ hãy nên liên kết lại với nhau. Anh sẽ mang lại cho em trong thời đại truyền thông tích hợp này mọi thứ, mọi thông tin và năng lực xử lý cần thiết để hai ta cùng sống một cuộc đời không có lỗi hay trục trặc gì hết. Em cũng đừng quá lo về firewall mà bố mẹ em hay cộng đồng dựng lên vì anh crack và hack rất giỏi. Anh sẽ cày đêm và phá bằng được password hay những cản trở truy cập của họ để họ chấp nhận đám cưới của chúng ta như một entry miễn phí của cộng đồng. Và anh sẽ cùng em tự do như bao blog nóng hổi của bầu trời ảo lung linh mỗi ngày và rồi page views của mình sẽ cực cao.
Anh mong rằng chưa có ai lọt vào cơ sở dữ liệu của em để đoạn mã của anh có thể liên kết được duy nhất với chip của em. Nếu không, anh sẽ tự phá hủy hệ thống của chính mình đến mức không khôi phục được (dù đã có bản backup) thì thôi.
Xin em hãy hiểu cho lòng anh và cho email này một flag đỏ rực, dành cho lá thư này một vị trí ưu ái trong Inbox. Anh chờ chip em xử lý và repl. nhanh nhất có thể mail này, nhé em.
Minh Bùi Sưu tầm

Thư tình thời @
Ngày hờn, tháng rỗi, năm chia tay, thế kỷ buồn!
E ngồi buôn chuyện với hàng tá cái nick name để quên A. Kể từ ngày dày công chát chít và biết A qua cái My computer có nối mạng Internet. E đã biến mình thành một con người lột xác với cái mác...dịu hiền. Mỗi khi cái Messenger rực sáng mặt cười là người E dạo rực tưng bừng, E không ngừng tay lướt trên bàn phím và Enter lia lịa,với mấy lời Hi và bibi quen thuộc. Khi đã nói nhiều thì phải cho nhiều và chúng ta đã ...liều cho nhau cái....webcam. Nhưng không có buổi hẹn hò nào ngoài đời cả vì cả hai đều sợ mất đi tình cảm....ảo. Mặc định thời gian cứ"đến hẹn lại lên" mỗi khi cái mặt cười Yahoo rực sáng. Bao nhiêu buồn vui giận hờn lại chút cành cành, cạch cạch trên bàn phím cứ như mình đến cả thế kỷ không gặp nhau được nhiều nên còn bao điều chưa nói hết.
Nhưng chết là ở cái cả hai không có số điện thoại của nhau nên chỉ hẹn giờ lên mạng và... đợi. Thế rồi"đợi mãi anh lên anh chẳng lên", E ngồi thao thức nuốt cục tức trong lòng rồi chặc lưỡi cắn sứt...đầu móng tay nghĩ hơi cay cay: "Chắc giờ đang say bên con nào ấy nhỉ?". Để rồi nhắn một tràng tin nhắn xỉ vả, hờn ghen, giận dỗi và Sign out. Vậy mà A chẳng đếm xỉa ngó ngàng qua. Đã bao lần em... rình dập, đợi chờ nhưng đến giờ A vẫn bặt vô âm tín. E ngồi tím tái ruột gan nên phải lang thang vào Room char xem có sát sinh được thằng nào cho hạ hoả hay không. Rồi E quyết định bỏ xó cuộc tình Online của đôi mình.
Thôi E tiếp tục chat đây,bibi You và Never again You nhé. A ráng kiếm bé nào khác mà chơi, thi thoảng dở hơi thì nhờ tới cái mặt cười của em vậy.
Sưu tầm từ: ChúngTa.com

Chồng đi công tác xa, viết thư về gửi cho vợ:
“Em yêu quý của anh!
Anh đang đi công tác xa, vì vậy, anh không thể gửi cho em lương tháng này của anh. Anh gửi cho em 100 nụ hôn nồng thắm nhất của anh.
Chồng yêu quý của em”.
Vài ngày sau khi nhận được thư chồng, cô vợ viết thư trả lời:
“Anh thương yêu của em!
Em đã nhận được 100 nụ hôn nồng thắm của anh. Cảm ơn anh đã gửi cho em. Em đã sử dụng chúng và xin gửi anh bảng kê chi tiết:
1. Ông giao sữa nhận 2 nụ hôn cho một tháng giao sữa.
2. Anh thu tiền điện chỉ đồng ý 7 nụ hôn.
3. Ông chủ nhà đến đây mỗi ngày để nhận 2 hoặc 3 nụ hôn trừ tiền nhà.
4. Riêng ông chủ siêu thị thì không chấp nhận chỉ có nụ hôn, vì vậy em phải trả thêm các món khác.
5. Các chi phí linh tinh khác: 40 nụ hôn.
Anh đừng lo lắng nhiều cho em, em vẫn còn 35 nụ hôn chưa sử dụng. Hy vọng sẽ thanh toán từ đây đến cuối tháng.
Em dự định chi phí tháng sau cũng sẽ như vậy. Xin anh cho em biết ý kiến.
Vợ yêu quý của anh”.
Trang Trang - Theo Khám phá

26/03/2009

Tất cả đàn ông đều đểu!

Trong câu chuyện dưới đây - Sau khi đã gặp bốn ông dê cụ, Cô gái đã thốt lên rằng: "Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!". Về đến nhà tâm sự lại với một bạn trai; nhưng quá nghiêm chỉnh, chả biết mần ăn gì. Cô nàng đâm ra bực và kết luận: "Tất cả đàn ông đều đểu!" Mời bạn theo dõi tình tiết:
Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại sạch sẽ.
Khi Miskin trao hai tập giấy cho Nina, ông ngó cô chằm chằm; nhờ ánh dương quang, lần đầu tiên ông mới được trông thấy cô thật rõ ràng.
Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên những đốm lửa màu xanh sẫm
Miskin bước đến gần sát bên cô và nói:
- Thế này, nhờ cô... đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không làm phiền cô chứ?
- Tại sao ạ? - Nina hơi ngạc nhiên. - Cháu được trả lương là để làm việc ấy mà.
- Thế, thế... lương. Đúng vậy, lương. Cô đánh máy có đau ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại bỗng nhiên bị đau.
- Ngực cháu không bị đau gì cả.
- Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?
- Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?
- Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này... Kìa, đấy, nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá. Cơ trên tay cô có săn chắc không?
- Để tay tôi được yên!
- Cưng... một phút nào... khoan... Sao lại giằng ra thế? Để anh xem, tay áo mỏng quá...
- Sao ông dám! Bỏ tay ra... Tôi đau... Đồ đểu!
Nina Riadnova vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già Miskin, chạy vào gian phòng lớn, nơi những nhân viên khác của phòng điều vận đang làm việc.
Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên khuỷu, đau âm ỉ, khó chịu.
- Đồ mất dạy, - Nina rủa thầm. - Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
Cô đậy vỏ lên chiếc máy chữ, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa hè, ngẫm nghĩ: "Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến luật sư vậy".
2
Luật sư Iazưtrnicov ngay lập tức tiếp Nina và nghe cô kể rất chăm chú.
- Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô muốn gì? - luật sư Iazưtrnicov dịu dàng hỏi cô.
- Có thể tống lão đi Xibiri được không? - Nina hỏi.
- Xibiri thì không được... Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải chịu trách nhiệm nói chung thì được.
- Thì anh khởi kiện đi.
- Cô có nhân chứng không?
- Tôi là nhân chứng đây! - Nina đáp ngay.
- Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?
- Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.
Luật sư Iazưtrnicov trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của Nina, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng - một giọt nước mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái. - Cho tôi xem tay nào, - luật sư nói.
- Ở chỗ này, trong áo ấy.
- Nhưng phải cởi áo ra.
- Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, - Nina ngạc nhiên.
- Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì không?
- Không, tôi không biết.
- Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.
Nina đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và kéo một bên vai áo xuống.
Luật sư giúp cô cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng của Nina lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và lịch thiệp nói:
- Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. Thế, cái gì đây? Ngực à?
- Đừng động vào tôi! - Nina hét lên. - Làm sao anh dám?!
Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã mặc vào.
- Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại bỏ khả năng kháng kiện...
- Anh là đồ mất dạy! - Nina cắt ngang, dập mạnh cửa, bước ra khỏi phòng.
Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:
- Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến gặp bác sĩ xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này mới phải.
3
Bác sĩ Dubiago là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo. Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Nina, lắng nghe cô kể, chửi rủa lão trưởng phòng điều vận và gã luật sư, rồi nói:
- Cởi đồ ra.
Nina cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Dubiago xoa tay bằng một động tác rất chuyên nghiệp và nói:
- Cô, thế này, cởi hết ra...
- Hết là thế nào? - Nina bùng lên.
- Lão ta túm lấy tay tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.
Bác sĩ ngắm nghía thân hình Nina, bờ vai trắng như sữa của cô, và dang hai tay ra.
- Dù sao thì cô cũng phải cởi hết... Tôi cần phải có một cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.
Ông cúi xuống bên Nina, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Nina đã đánh văng khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Dubiago nhất thời mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả cái nhìn bình thường cũng không thể có.
- Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu.
4
Rời khỏi nhà bác sĩ Dubiago, Nina toàn thân run rẩy vì giận dữ và phẫn nộ.
"Đấy - những người bạn của loài người đấy! Những con người trí thức đấy!... Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này".
Nina đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Gromov, một nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng tay vạch mặt sự dối trá.
Nhà báo Gromov thoạt đầu tiếp Nina không được niềm nở cho lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.
- Cha cha! - anh cười cay đắng.
- Thấy chưa, những con người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ! Thấy chưa những kẻ bảo vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt... Cha - cha! Ta biết họ mà.
- Có phải cởi áo ra không ạ? - Nina rụt rè hỏi.
- Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà... cũng có thể cởi ra. Thử xem những cái dấu vết... hừm... của văn hóa.
Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Nina, Gromov nheo mắt lắc đầu:
- Nhưng mà... tay của cô em... chẳng lẽ có thể đem trưng những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc vào đi. Hay là... không... gượm đã... Có mùi thơm gì thế này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở khuỷu... Chà, hừm... chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị mới mẻ để...
Gromov không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. Nina kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ đi.
Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.
"Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!".

5
Buổi tối, Nina ngồi khóc trong phòng.
Rồi bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự nhiên học Ikhnevmonov sống bên cạnh trong cùng khu chung cư.
Ikhnevmonov suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp, xanh xao trên những trang sách in, vì vậy Nina gọi đùa anh là ngài giáo sư.
Khi Nina bước vào, Ikhnevmonov ngước đầu lên khỏi trang sách, hất tóc ra sau và nói:
- Chào cô Nina! Nếu cô nàng muốn uống chè, thì chè và giăm bông ở kia. Còn Ikhnevmonov phải đọc nốt chương này đã.
- Hôm nay em bị làm nhục, anh Ikhnevmonov ạ, - vừa ngồi xuống Nina vừa nói.
- Sao?.. Ai?
- Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!
- Người ta làm nhục bạn như thế nào?
- Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó và cứ bám riết lấy...
- Thế... - Ikhnemonov lật trang sách, nói. - Thiệt quá đáng.
- Tay vẫn đau, khó chịu, - Nina than vãn.
- Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!
- Có lẽ, - Nina buồn rầu mỉm cười, - cả anh cũng muốn xem tay em như mấy người kia?
- Xem để làm gì? - chàng sinh viên mỉm cười. - Có vết bầm - bạn nói tôi tin rồi mà.
Nina uống trà. Ikhnemonov giở từng trang sách.
- Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, - Nina lại than thở. - Có phải đắp thuốc không anh nhỉ?
- Tôi không biết.
- Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người khác, em tin anh.
Ikhnevmonov nhún vai.
- Làm phiền bạn làm gì?... Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên...
Nina cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:
- Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.
- Thì nào, đưa tay bạn đây... Đừng lo... bạn chỉ tuột áo khỏi vai... thế... Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.
Ikhnemonov lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi đầu vào quyển sách.
Nina ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên dưới ánh đèn vàng vọt.
- Bạn khoác áo vào đi, - Ikhnemonov nói. - ở đây lạnh lắm.
Tim Nina thắt lại.
- Lão lại còn véo chân em nữa, - Nina bất ngờ nói sau một hồi im lặng.
- Cái đồ đốn mạt! - Chàng sinh viên lắc đầu.
- Chỉ anh xem nhé?
Nina cắn môi và muốn kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên đứng dậy nói:
- Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, chẳng hay ho gì. Tôi có biết mô tê gì về y học cả đâu, như trong dân gian người ta vẫn nói ấy. Bạn uống trà đi.
Chàng lại vùi đầu vào sách. Nina ngồi thêm một lúc, thở dài và lắc đầu:
- Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập trung công việc.
- Không sao đâu, - Ikhnevmonov nói, bắt tay Nina thật chặt khi tiễn cô ra cửa.
Bước vào phòng mình, Nina thả người xuống giường. Và, khép mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:
- Tất cả đàn ông đều đểu!
Avertrenko, Arkadi - Theo Chúng ta. com

Một số bình loạn:
DangTra - Email: dangtraswd@gmail.com (18/03/2009 07:46:21 PM)
web này hay thiệt đó ! bài viết này cũng buồn cười thật ! hài quá đi ! đàn ông đểu ! đúng mà lại không đúng !
- đúng là vì theo chuẩn mực đạo đức ! xét về phương diện này thỳ đàn ông đểu thật
Song !
- ta xét theo phương diện sinh học thì tôi nghĩ đây là 1 vấn đề bình thường. theo tháp nhu cầu của con người thì Tình dục hay nhu cầu về tình dục là nhu cầu đầu tiên cũng là nhu cầu sinh tồn của con người cho nên dù là trai hay gái ..nam hay nữ thấy người bạn mình có nhu cầu thỳ hãy ngoan ngoãn đáp ứng nhu cầu của bạn. Không có bạn có thể sắp giết người đó ! Nên nhớ có đàn ông mới có đàn bà..đàn bà là xương sườn thứ 7 của đàn ông mà!
Nên các bạn nữ đừng trách đàn ông nhé! Hãy yêu lấy họ hêy!

tran thi thuy - Email: thuyctxhk32@yahoo.com (17/03/2009 08:31:22 AM)
Đàn ông đều đểu, phụ nữ đôi khi cũng phải đểu lại với đàn ông để trả thù chứ ! Nhưng mà ai cũng muốn rằng mình sẽ gặp được một người không đểu mấy để trao thân gửi phận chứ nhỉ? Thôi kệ đi, đã là quy luật muôn đời có ai thay đổi được đâu.
Hy vọng mình sẽ ở trong số ít những người may mắn... hehe
Không đơn giản như thế

Nguyễn Văn Hiệu - Email: Tieuphat75@yahoo.com.vn (10/03/2009 10:55:00 AM)
Câu chuyện rất thú vị và nhiều hàm ý, tôi chỉ có thể nói một câu: đàn ông đểu, nhưng phụ nữ còn đểu hơn đàn ông rất nhiều! Bạn không tin ư hãy dọc lại câu chuyện một lần nưa. Phụ nữ biết mình đẹp, những người đẹp lại càng biết điều đó, nhưng như Nina họ thích bộc lộ ra ngoài bằng vẻ bề ngoài đầy khêu gợi.
Đừng bảo bạn không sai lầm khi gặp một người đẹp như vậy, chỉ có mọt sách mới bỏ qua và khi phụ nữ bị lãng quên trong trường hợp đó họ mới : lúc không cần thì có nhưng lúc cần thì... Ôi! Phụ nữ
Có bình thường không?

T.A - Email: vitapharm@seznam.cz (10/10/2008 12:26:31 PM)
Tôi cho rằng tất cả những người đàn ông trong câu chuyện trên đều "bình thường", kể cả anh chàng sinh viên nọ. Khác nhau là những cách"rung động" của họ trước cái đẹp thuộc về những thái cực khác nhau. Những kẻ thích "bốc hốt", ăn sổi thi đã tự hạ mình xống dưới mức bình thường thành tầm thường. Còn anh bạn SV kia thì "dù em nói ngả nói nghiêng..." vẫn không lay chuyển chắc cũng hơi "bất bình thường"một cách bình thường -xét theo một góc độ nào đó. Phải chăng chỉ số IQ cao lấn át mât EQ chăng? Vậy có bt không các bạn?
Những thuật ngữ "đểu" hay "ham muốn" đều có tính văn học. Là một cô gái xinh đẹp và khỏe mạnh, cô Nina của chúng ta đã muốn gì ở chàng SV trẻ nọ? Và khi bước ra khỏi phòng anh cô đã kết luận "tất cả đàn ông đều đểu" cả.(Đỉnh hài hước của câu chuyện chính là ở "kết luận" này). Và đến lượt mình Cô cũng là một người "bình thường". Tôi nghĩ thế. Dù sao cô cũng còn rất trẻ.
Chúng ta, dù là nam hay nữ ai cũng có nhu cầu và do vậy phần lớn đêu bình thường cả. Chỉ khác là cách thức và thời điểm thể hiện mà thôi. Cố làm sao để đừng rơi xuống ngưỡng tầm thường.
Cũng có vẻ thú vị nhỉ

Đinh Văn Cửu - Email: khocchocuoctinh_2004@yahoo.com (01/09/2008 12:43:37 PM)
10 đàn ông thì có 9 người đểu còn 1 người thì cực đểu . khi gặp 1 người đểu thì cũng thầm cám ơn là mình đã không chọn vào người cực đểu .
Hiểu thế nào cho đúng?

Nguyen Thi Ha - Email: hanguyen@businessman360.com (28/08/2008 11:50:38 AM)
Trong trường hợp này có lẽ phải hiểu cho đúng khái niệm "đểu".
Tôi cho rằng các nhân vật trưởng phòng điều vận, nhà báo, luật sư, bác sĩ đều là những người biết cảm nhận và muốn thưởng thức cái đẹp. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ: thời điểm và cách thức để chiếm lĩnh cái đẹp của họ chưa hợp lý.
Còn cô gái, rất ý thức được giá trị vẻ đẹp của mình, tiếc rằng, người cần thì cô không trao, còn người cô muốn trao lại không có nhu cầu tận hưởng vẻ đẹp ấy.
Chao ôi, hai chữ "vừa khéo" trên đời thật khó đạt lắm thay!


Lý giải khác: Phụ nữ khó cưỡng lại đàn ông đểu
Những anh chàng có tính cách đểu cáng như hung bạo, kiêu căng và hay lừa dối lại có một sức hút mãnh liệt đối với phái yếu...

Các nhà khoa học đã chứng minh phụ nữ trên toàn thế giới khó mà cưỡng lại một tay đểu cáng.

Bí mật của sự hấp dẫn đó nằm ở 3 đặc điểm tính cách được khắc họa rõ nét trong nhân vật James Bond. Chúng bao gồm sự kiêu ngạo về bản thân, tính hung hăng, bốc đồng, ưa mạo hiểm và bản chất lừa dối hay lợi dụng người khác.

Cho dù nghe có vẻ không thể chấp nhận nổi, nhưng phụ nữ lại đánh đồng những đặc điểm này với sự nam tính - khả năng cho ra đời những đứa con mạnh mẽ. Kết quả là những ai muốn tìm kiếm một cuộc tình phiêu lưu, hoặc mong muốn được làm mẹ, sẽ bị hút bởi những anh chàng xấu tính này. Ngược lại, kiểu đàn ông này cũng gia tăng cơ hội truyền lại bộ gene cho thế hệ sau.

Nhà khoa học Peter Jonason tại Đại học bang New Mexico, Mỹ, cho biết James Bond chính là ví dụ điển hình của loại đàn ông sát gái. "Anh ta rất kiêu ngạo, đối xử tệ bạc với phụ nữ, luôn có mới nới cũ, sẵn sàng giết người và cưa bất kỳ cô nàng nào xinh đẹp".

Ông đã yêu cầu 200 sinh viên đại học làm một bài kiểm tra để tính chỉ số về "bộ ba tính cách đen tối" của đàn ông. Những sinh viên này cũng được hỏi về thái độ đối với quan hệ tình dục, số lượng người tình và các cuộc vui chớp nhoáng.

Kết quả cho thấy những anh chàng có chỉ số cao về bộ ba tính cách thì cũng có nhiều bạn tình hơn và hứng thú với các mối quan hệ ngắn hạn hơn.

Một nghiên cứu khác trên 35.000 người tại 57 quốc gia còn cho thấy rõ mối liên hệ giữa những anh chàng có bộ ba tính cách đen tối và sự thành công trong việc chinh phục phái đẹp.

Nhà nghiên cứu David Schmitt, tại Đại học Bradley ở Illinois, Mỹ, nhận định: "Tình trạng này giống nhau ở mọi nền văn hóa. Những anh chàng đểu cáng đều thích thú với việc thay đổi bạn tình nhanh chóng. Họ cũng thường tiếp cận người yêu của kẻ khác để có được cuộc vui chóng vánh".

Xét một cách triệt để thì những tính cách này sẽ phải khiến các anh chàng bị xã hội tẩy chay. Nhưng một yếu tố khiến họ thành công lại chính là do họ thường là "của hiếm", nên phụ nữ dễ bị cuốn hút và ít có sự đề phòng, cảnh giác.

Tuy nhiên, dù thế nào thì các anh chàng tử tế cũng không nên tuyệt vọng, nhà tâm lý tiến hóa Gayle Brewer tại Đại học Central Lancashire phát biểu, bởi mặc dù phụ nữ thích vui vẻ với những anh chàng "hư", nhưng họ sẽ tìm kiếm kiểu đàn ông tử tế để ổn định cuộc sống lâu dài.

Trao đổiTổng 6
Không hiểu nổi...?
sky - Email: vandatai@yahoo.com (28/12/2008 06:15:09 PM)
Bài viết khá hay và thực tế. Bản thân tôi cũng không hiểu nổi cái sức hút đó...!
Đó là một sức hút tai hại...!
Đàn ông "đểu" thật đáng thương! híc!
lê thị yến nhi - Email: leyennhi872002@yahoo.com (19/12/2008 03:52:10 PM)
Bài viết này của tác giả cũng có lý nhưng những người phụ nữ như vậy chỉ có thể hợp với những người đàn ông "đểu" như thế mà thôi, và thật đáng thương những người đàn ông đó vì họ sẽ không bao giờ gặp được một người phụ nữ đàng hoàng và tử tế thật sự trong cuộc đời của họ nếu họ không thay đổi!
Nhân Tình!
OG Orchard - Email: manhthuongvt@yahoo.com (05/12/2008 09:05:51 PM)
Tôi thấy bài viết rất hay, hay không phải vì nội dung đặc sắc hay thú vị mà là vì tính xác thực của nó.
Chính tôi đang làm việc cùng một vài người có tính cách giống như vậy và tôi cũng đã được thấy khả năng của họ trong chuyện như được mô tả trong bài viết trên. Quả thực những con người này không nhiều lắm, họ sống không cần nghĩ tới ngày mai, nông cạn và vồ vập. Họ xem việc theo đuổi và tán tỉnh các cô gái chỉ như trò đùa. Với họ Tình yêu chỉ là nhưng trò chơi xác thịt.

Là đồng nghiệp nhưng tôi thấy họ thật đáng khinh bỉ, tôi chưa bao giờ tìm được điều gì ở họ để kính trọng.
Tuy nhiên tôi luôn tâm niệm rằng "Gieo nhân nào, gặp quả ấy". Mọi hành vi của chúng ta sẽ mang lại nhưng kết quả tương ưng với nhưng hành vi ấy.

Còn các cô gái thì có lẽ cũng đã có nhiều người trở thành nạn nhân của những anh chàng này, thế mới biết được thế nào là giá trị đích thực của cuộc sống và tình yêu. Sự lựa chọn không chỉ qua những phút giây ngây ngất mà là tìm về bản chất nhân cách con người.
Phụ nữ cũng dễ sa ngã
nv.kim - Email: caytrevietnam123@yahoo.com (25/09/2008 11:25:05 AM)
Tôi thấy bài viết này cũng có chỗ đúng.

Những anh chàng như vậy lại thường rất khôn khéo để phụ nữ sa ngã. Và phải nói phụ nữ cũng dễ bị những anh chàng này làm sa ngã. Nhưng đó chỉ là sự cuốn hút nhất thời thôi. Đúng là không ai thích một người đểu cáng cả. Điều quan trọng là mỗi người nên cảnh giác trước mọi cám dỗ.
Đừng đánh đồng tất cả
tranpvh - Email: pham_huyentran2000@yahoo.com (18/08/2008 09:30:27 AM)
Khi đọc bài viết này tôi thật cảm thấy buồn cười cho tác giả của bài báo này. Khi nghiên cứu một cái gì thì làm ơn đừng vơ đũa cả nắm như thế.

Là một phụ nữ do đó tôi cam đoan không một phụ nữ nào lại thích người đàn ông đểu cả, chằng qua chỉ vì bị sự hào hoa thu hút trong giai đoạn đầu mà thôi.

Vị nam nhi nào đọc bài báo này rồi thì đừng bắt chước thay đổi tính cách để thu hút được phụ nữ như người viết bài báo này nói nhé. Chỉ làm giảm giá trị của mình thêm thôi. Chẳng ích gì đâu.
Phụ nữ thật lạ
jin_hư - Email: viaianhbuon88@yahoo.com (10/07/2008 11:12:43 AM)
Bài viết của bạn hay lắm và cũng có vẻ có lí đấy chứ. Hồi trước mình rất ngoan, hiền nhưng không thể có bạn gái. Bây giờ mình thấy mình hư hơn nhiều thì lai có khá nhiều cô gái chạy theo.

Hahaha, phụ nũ thật là lạ
Trao đổi từ: chungta.com
Mời các bạn cùng bình luận cho dzui,
(chứ đừng ngửa cổ lên trời mà than "ÔI ĐỜN BÀ LÀ CÁI CHI CHI?")

Gài độ