26/02/2009

Phùng Quán - "văn là người"

Tôi là dân ngoại đạo, văn thơ chẳng biết bình thế nào là hay dỡ? Thường nghe giới văn nghệ sĩ thường nói "văn là người", tôi không tin vì cho rằng nhiều người lạm dụng nó để gọi cho cái "văn giả cầy cao siêu"của họ. Nhưng đến hôm nay (đã sống 2/3 đời người), Phùng Quán giúp tôi hiểu vì sao gọi "văn là người". Anh đã mất tôi mới biết văn của anh, đọc mà ứa nước mắt và thấy mình thật thấp hèn!
Phùng Quán với tuyên ngôn nổi tiếng - Coi "thơ là lý lịch, là mạng sống đời tôi" và cuộc đời "cá trộm, rượu chịu, văn chui" nhưng "Con bọ hung bước qua cửa nhà khi có tôi ở nhà cũng là thượng khách của tôi"
Phùng Quán từ một đứa trẻ chăn trâu mù chữ, 13 tuổi đã là chiến sĩ trinh sát trung đoàn 101; khét tiếng anh dũng
chống Pháp trên chiến trường Bình Trị Thiên. Rồi trở thành nhà văn có số phận đặc biệt. Tên tuổi và cuộc đời anh luôn gắn liền với những giai thoại pha chút huyền thoại.
Lời nói đầu cho loạt truyên ngắn của của Phùng Quán: Ba phút sự thật:
"Phùng Quán (1932- 1995) là nhà văn để lại nhiều dấu ấn khó quên trong lịch sử văn học Cách mạng Việt Nam từ nửa sau thế ký XX. Anh là một nhà văn chiến sĩ trọn đời trung thành với lý tưởng mà mình đã chọn từ thuở thiếu thời: Đi theo Vệ quốc Đoàn chiến đấu vì Tổ quốc vì nhân dân. Dù phải vượt qua vô vàn tai ương đau khổ suốt 30 năm trời, từ sau vụ "Nhân văn giai phẩm"; dù phải đi lao động cải tạo từ Thái Nguyên, Việt Trt, Thanh Hóa, Thái Bình, không nhà cửa, lấy nhau có hai con rồi mà 20 năm ròng không có chỗ trú thân. Tên không được in trên sách, phải "cá trộm, rượu chịu, văn chui".
Thế mà anh không hề thù oán ai, vẫn cặm cụi viết và vẫn viết "dòng đầu thẳng ngay như dòng cuối", luôn xưng tụng đất nước, xưng tụng nhân dân, xưng tụng cách mạng, xưng tụng tình yêu bằng những tác phẩm văn chương cuốn hút bốc lửa và thiết tha, nhân bản. Phùng Quán đã để lại trong lòng bạn bè, đồng nghiệp một nhân cách cao cả, một lòng tin yêu đồng đội và nhân dân sâu sắc, một tấm gương lao động hêt mình, tới hàng chục tác phẩm thơ, trường ca, truyện thơ, tiểu thuyết được nhiều thế hệ bạn đọc mến mộ…"
Vài bài thơ tiêu biểu của Phùng Quán:

Lời mẹ dặn
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc:
- Con ơi! trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.


Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vờị
In lên vết son đỏ chóị
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
(1957)

Hôn
Trời đã sinh ra em
Ðể mà xinh mà đẹp
Trời đã sinh ra anh
Ðể yêu em tha thiết

Khi người ta yêu nhau
Hôn nhau trong say đắm
Còn anh, anh yêu em
Anh phải ra mặt trận

Yêu nhau ai không muốn
Gần nhau và hôn nhau
Nhưng anh, anh không muốn
Hôn em trong tủi sầu

Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Ðôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn

Nhưng dù chết em ơi
Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi
Của một người nô lệ.
(1956)
Bản di chúc chiến sĩ của tôi
Nếu tôi chết, xin các đồng chí đừng đưa
tôi đi đâu hết cả
Hãy chôn tôi nơi chính tôi đã ngã!
Nếu mộ của tôi là vị trí tốt để đánh mìn
Xin các đồng chí đừng do dự gì hết cả
Hãy đào mộ tôi lên!
Quẳng hài côt tôi đi!
Và thay vào đó cho tôi một trăm cân
thuốc nổ.
--------------------------------------
"Một niềm yêu tôi không đổi thay
Một niềm tin tôi không thay đổi
viết trên giấy có kẻ giòng
Là nhà văn
Tôi đã viết suốt 30 năm
là chiến sĩ
Tôi là xạ thủ cấp kiện tướng trung đoàn
Tôi có thể viết như bắn
....
Không có gì đẹp hơn
Viết ngay và viết thẳng
Là nhà văn
Tôi yêu tha thiết
Sự ngay thẳng tột cùng
Ngay thẳng thuỷ chung
Của mỗi chữ viết"
"Có những phút ngã lòng
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy"

Say
Rượu là bậc thiên tài tạo nên ảo tưởng
Tăm tăm tình bạn
Chếnh choáng tình đời
Líu lưỡi tình người
Nôn nao thân phận!...
Chiếu rách ta ngồi
Lắc lư thuyền sóng
Cái giường long mộng
Một giòng sông trăng...
Ta cũng Lý Bạch!
Vồ trăng đáy sông
Mạn thuyền vừa cúi
Râu tóc bỗng lừng
Mắm tôm, chanh, ớt...
Trăng ta vồ được
Một mảnh ni lông!
Ta hơn Lý Bạch
Ta vồ được trăng!
Trăng ta đem gói
Nào dồi nào lòng...
Bên ta mỹ nữ
Mặt hoa che đàn
Ta Bạch-Cư-Dị!
Khách bến Tầm Dương..
Tư mã Nghi Tàm
Lệ đầm áo rách
Câu thơ bị biếm
Mềm môi ngâm tràn
Giai nhân! Giai nhân!
Mặt hoa ửng đỏ
Vì cảm thơ ta
Hay vì men lửa
Nghiêng đàn tỳ bà
Trăng rọi mặt hoa...
Ta nhìn xuống mâm
Lòng dồi như vét...
Vừng trăng nhoe nhoét
Một đống tỳ bà!
Ta nhìn giai nhân
Té mụ nạ giòng
Ta quen biết cũ
Nghiêng đàn tỳ bà
Té ra bát đũa
Tay gắp miệng và...
Ha ha, ha ha!
Cười đâu ta khóc...
Ta cười Lý Bạch
Cười giòng sông trăng
Cười Bạch Cư Dị
Cười bến Tầm Dương
Ta cười giai nhân
Mặt hoa che đàn...
Ta cười thân ta
Thiên sinh ngã tài...(1)
Mà ta vô ích
Vô ích! vô ích!
Ta cười rượu xoàng
Uống hoài vẫn tỉnh!...
(1)Thơ Lý Bạch: Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng

--------------------------------------------------------------
Ba phút sự thật
Ngọn tre vật vã cuối trời đông
Trăng Hoàng cung
Tuổi thơ dữ dội (đã dựng thành phim cùng tên)

25/02/2009

Nhớ Tố Hữu



Bài của Quang Lập
Thằng Thiều cũng gặp Tố Hữu loáng thoáng như mình thôi mà viết bài về ông hay quá, không biết nó có bốc phét không mà sâu sắc cảm động thế không biết. Mình cú, định viết bài đấu lại nó, nhưng lại nghĩ xưa ông sống thì không viết, giờ ông chết rồi có viết kiểu gì người ta cũng cho mình nói phét, nên thôi. Nhưng sáng nay tự nhiên muốn viết về ông quá, định bụng 5,6 giờ chiều mới viết blog, nhưng mót viết chịu không nổi. Thế là víêt luôn.
Mình có tính cục bộ, phàm ai là người Quảng Bình họăc yêu quí Quảng Bình mình đều quí mến cả. Thời chiến tranh Tố Hữu còn quá người Qúảng Bình, ăn dầm ở dề trong bom đạn với dân Đồng Hới, dân Bảo Ninh có khi cả năm trời.
 Tiếng là ngựa xe chứ chỉ xe U oat thôi, xe volga đường chiến tranh làm sao đi được. Thứ xe U oat bây giờ có đem cho tụi trẻ chúng nó còn mắng cho. Còn yến tiệc thì nói cho sang, thực ra mấy miếng thịt lợn, bò kho kho xào xào, trẻ con nhà mình dỗ mãi chúng nó mới chịu ăn. Vì thế dù ai nói đông nói tây mình vẫn qúi Tố Hữu như thường.
 Thời chiến tranh dượng mình ( Cổ Kim Thành) làm chủ tịch tỉnh, một hôm đến nhà dượng chơi thấy một người đang ngồi với dượng nói chuyện gì đó rất hăng. Cả nhà đi lại cứ nem nép.
 Mình hỏi thằng Vượng ai đó. Nó bảo Tố Hữu. Mình lạnh người, đứng lặng ngắt. Quá vinh hạnh thấy được Tố Hữu bằng xương bằng thịt. Mình đứng nép trong buồng nhìn ra, ngắm ông say sưa cho đến khi ông đi rồi vẫn đứng lặng ngắt.
Mình về Ba Đồn khoe gặp Tố Hữu với tụi bạn, bóc phét nói Tố Hữu ôm mình, cho ngồi trên đùi dặn này nọ, tụi bạn ngưỡng mộ mình lắm. Thực ra có gặp cóc khô đâu, chỉ nhìn trộm ông thôi, hi hi.
 Gần ba chục năm sau về làm báo Văn Nghệ mình mới thực sự gặp ông. Báo Văn nghệ có tục cứ đến 28, 29 tết là tổ chức ăn tết toàn cơ quan. Vị khách số 1 không bao giờ vắng là Tố Hữu, vì ông là sư tổ của báo.
Chương trình có 3 phần, năm nào cũng giống năm nào, đầu tiên là nhậu nhẹt, sau đó nghe Tố Hữu nói chuyện, cuối cùng là chơi trò đố vui có thưởng.
Hồi đó Tố Hữu đã rời chính trường, nghe nói phụ trách ban chiến lược quốc gia gì đó nhưng thực ra là ngồi chơi xơi nước thôi.
 Năm đầu tiên mình thấy lạ là hễ Tố Hữu ngồi mâm nào, mấy ông anh trong báo kính cẩn khúm núm nhưng mắt trước mắt sau chuồn đi cả. Hữu Thỉnh chỉ ngồi với ông có 5 phút rồi nhảy đi mâm nọ mâm kia chúc mừng anh em, kì thực là để tránh nói chuyện với ông.
 Nhìn đi nhìn lại không thấy ai, ông đi đến mâm mình, khi đó cũng chỉ mình và vài người. Mấy người này kính cẩn “dạ anh” rồi cũng lẹ làng biến đi, chỉ còn mình trơ khấc.
Ông không hỏi mình tên gì mà hỏi mình quê đâu. Mình nói thưa chú cháu quê Quảng Bình. Mắt ông sáng lên và ông bắt đầu nói.
 Ông nói nhỏ, đều đêu, hết đông sang tây, hết chuyện Quảng Bình sang chuyện thế sự. Ông nói chuyện thế sự hệt mấy ông hưu trí phường nói chuyện thế sự, đại  khái ngày xưa thế này thế kia, bây giờ mấy ông trên kia… ông chỉ ngón tay chỉ chỉ về phía Bắc, lăc đầu, rồi dừng lời.
Lúc đầu mình nghe rất hào hứng, dù gì cũng được Tố Hữu cho nói chuyện, nhưng sau ông nói dài quá, lặp nhiều quá, đâm nản. Quanh đi quẩn lại cũng ngày xưa thế này thế kia, bây giờ mấy ông trên kia…
Bảo Ninh thấy mình chịu trận, đứng nép ở cửa cười thích chí, dẩu mồm nói thầm: cho mày chết! Cho mày chết! Tức khí mình nhảy ra kéo Bảo Ninh vào, nói: dạ thưa chú đây cũng là nhà văn người Quảng Bình, con bác Hoàng Tuệ. Tố Hữu bắt tay: à, Hoàng Tuệ à!
Mình tót lẹ ra cửa đứng nép nhìn Bảo Ninh chịu trận, cười khoái trá. Bảo Ninh khúm núm nghe, à dạ vâng rồi tranh thủ ông không để ý, ngoảnh về phía mình chửi thầm: “ địt mẹ mày” rồi vội vàng ngoảnh lại à dạ vâng bất kể Tố Hữu đang nói gì, có khi ông chưa nói xong câu nó đã à dạ vâng rồi lại ngoảnh về phía mình chửi thầm địt mẹ mày! Nó càng chửi mình càng sướng he he.
Mãi sau, nó vừa à dạ vâng vừa chắp tay giấu dưới gầm bàn lạy mình như tế sao, xin mình cứu cho. Cuối cùng mình cũng đi vào nói thưa chú anh Hữu Thỉnh đang đợi chú rồi dìu ông vào phòng Hữu Thỉnh.
Hửu Thỉnh đang ngồi đọc cái gì đó, vò đầu bứt tai ( cái anh này lúc đéo nào cũng đọc được, rảnh phút nào là nhảy vào phòng đọc bài ngay), thấy Tố Hữu vào anh vụt đứng dậy reo to: A, anh! Tiếng reo mừng hồ hởi phấn khởi như thấy bố anh từ vạn kiếp trở về. Ôi thiên tài Hữu Thỉnh.
Năm sau vẫn vậy, đầu tiên là nhậu nhẹt, sau đó Tố Hữu nói chuỷện, cuối cùng là đố vui có thưởng. Món đố vui có thưởng anh em rất thích, ai cũng muốn mình kiếm được giải thưởng tranh Thành Chương về treo.
Nhưng Tố Hữu nói dài quá. Mặc dù Hữu Thỉnh đã nhắc khéo: Anh Tố Hữu đang rất rất bận, anh chỉ nói chuyện với anh em có 10 phút thôi. Nhưng Tố Hữu đâu có thèm chấp, ông chơi cả 100 phút không dừng.
Anh em nói chuyện ồn ào như vỡ chợ ông vẫn cứ nói. Trương Vĩnh Tuấn đi vào đi ra mặt nhăn như bị, đã gần 10 h rồi mà còn một tiết mục nữa.
 Bỗng có ai đó tắt phụt micro, tưởng ông dừng hoá ra ông vẫn không thèm chấp, vẫn cứ nói. Cho đến khi ai đó cúp cầu dao điện, cả toà soạn tối om, ông mời dừng.
 Hữu Thỉnh đưa ông xuống cầu thang, mình lúc cúc chạy theo sau. Hữu Thỉnh nói tiếc quá anh nói đang hay lại mất điện. Tố Hữu không nói gì, chắc ông cũng biết, vì cả khu Trần Quốc Toản điện đóm vẫn sáng trưng.
Thực lòng khi đó mình rất thương ông. Vẫn biết mình đến tuổi như ông thì còn lẩn gấp 10 ông nữa nhưng vẫn thương ông quá. Giá ông đừng làm quan, chỉ làm thơ thì hay biết bao nhiêu.
Nguồn: Quê choa' blog

Tranhung09 tò mò đọc bài: Xông đất nhà thơ Tố Hữu (năm 1993) của Phùng Quán (cháu ruột gọi Tố hữu bằng cậu), đăng trên Quang lập' Blog. Có bài thơ cậu sáng tác và đọc cho cháu nghe tại nhà:


Anh bộ đội mua đồng hồ
 
Có anh bộ đội mua đồng hồ
Thiệt giả không rành anh cứ lo
Đành hỏi cô nàng, cô tủm tỉm
Giả mà như thiệt khó chi mô!


Mình, một thời coi Tố Hữu là thần tượng. Tác giả của câu thơ "Chào 61 đỉnh cao muôn trượng" thuở nào. Đọc thơ không biết phân tích, chỉ cảm thán: "Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu!"


Phùng Cung - nạn nhân của vụ án Nhân văn giai phẩm (12 năm bị tù biệt giam, không án) 


 Tội nghiệp nhà thơ:

Hợm mình
Lầm lạc
Bởi không biết sống
Nên không biết chết
Nửa thế kỷ bị lưu đày
Trong cõi tung hô!

Bạn nào yêu thơ bình cho mình nghe với!
Còn Bạn mô chưa biết Phùng Quán với tuyên ngôn nổi tiếng - "thơ là lý lịch, là mạng sống đời tôi " là ông nào? mời clik vào ĐÂY. Muốn nghe ổng vài chuyện kể chuyện và theo xông đất nhà Tố Hữu thì vô: ĐÂY

24/02/2009

Hội thảo WC mở rộng

Phát kiến vĩ đại 
Phóng viên Đông Ngàn Doduc' Blog tường thuật:  
Đây là tóm lược một hội thảo được coi là có giá trị cao về khoa học về học thuật và ứng dụng, và là số một một trong nhiều hội thảo khoa học quan trọng của chúng ta. Xin mọi người cùng tham gia đánh giá giá trị của hội thảo.
257
Nói luôn, đó là hội thảo về cái hố xí.
Thói thường ăn-ngủ-đụ-ỉa là nhóm tứ khoái của toàn nhân loại, không kể ai, cứ nằm trong nhóm gọi là con người đều phải phải hội đủ bốn thứ đó. Kể cả Đức vua.
Ăn mà không ỉa được thì nguy, có thể nhiễm độc dẫn đến chết người. Nên ỉa đứng cuối cùng trong tứ khoái nhưng lại là mục quan trọng nhất được các nhà khoa học đưa lên số một, xếp vào một dự án khoa học lớn trong năm để dành ngân sách mở hội thảo
Xin lỗi các bạn, phải dùng đúng cái từ đặc nhà quê này trên văn bản là tôi cũng ngại lắm. Người nhà quê vùng tôi khi thấm nhuần văn minh thì chỉ cái việc này thường gọi tránh là đi đồng, đi ngoài, đi cầu. Cách gọi đó nghe văn minh, nhưng chết nỗi có lần người thành phố về nghe thế lại đòi đi theo thăm đồng cùng. Có biết đâu, anh ta tưởng đó là đi làm đồng. Trong vụ ấy, chủ nhà nhăn nhó không dám nói ra, cứ loanh quanh. Kết cục là bĩnh luôn ra quần.
Người thành phố lịch lãm một thời gọi là đi vệ sinh, và bây giờ là đi toa-lét, hoặc nặn tượng. Còn đi đái gọi là pích-xê (wc). Với trẻ con thì gọi là tè, ỉa gọi là ị. Nói chung, càng lịch lãm càng thiếu chính xác, càng dễ hiểu lầm. Con người càng văn minh hình như lại càng chuyển sang lơ mơ phức tạp hóa vấn đề thì phải, nhất là đám ngôn ngữ cứ lộn lèo trong cái sự việc quá đơn giản.
Ba ngày hội thảo, các nhà ngôn ngữ tìm ra được một số từ tương ứng với từ ỉa gồm: đi đồng, đi ngoài, đi cầu, đi vệ sinh, đại tiện, đi toa lét, nặn tượng, cầu tõm., ị, Trường hợp cá biệt: bĩnh, xón, vãi, tào tháo đuổi.
Tại sao lại có cái khác biệt ấy. Các nhà nhà khoa học cãi vã một hồi rồi đi đến thống nhất, đó là văn hóa vùng. Nông thôn khi chưa phát kiến ra cái hố xí, cứ buồn buồn là tụt quần ngay bên bờ ruộng và hãnh diện với động thái ấy bằng câu ngạn ngữ nghe rất ngố “ thứ nhất quận công- thứ nhì ỉa đồng”.Cũng vì việc này mà chị em khi đi đồng thường chỉ sụp nón cho kín nặt, còn mọi chỗ có tô hô cũng chẳng sợ, vì mọi cái, ai chẳng giống ai.
Còn khi dùng đi ngoài, hiểu đơn giản là đi ra ngoài nhà, ỉa là phải ở ngoài chứ không thể ỉa trong nhà được. Đại tiện là cách gọi của các nhà nho hoặc các ông Hán học thời nay, dùng chữ thánh hiền chứ không dung tục
Văn minh phát triển lên một bậc, người ta làm chỗ cố định để ỉa.
Miền bắc gọi chỗ đó là hố xí, chuồng hôi miền Nam gọi là nhà cầu. chữ cầu là do hai khúc tre bắc ngang lấy chỗ ngồi mà ra, nó giống cái cầu. Còn trên bờ đìa, ao cá mép sông gọi là cầu tõm( rơi đánh tõm í mà). Đi thyền trên sông, ở vào cuối khoang quây tượng trưng mảnh cót, để mặc thân chủ tô hô, cái đó gọi là gì thì các nhà khoa học chưa khảo sát để tìm được từ chính xác, nên chưa thể đặt tên gọi là gì. Còn toa-lét thì rõ ràng là Tây học văn minh rồi.
Riêng chuyện định nghĩa và tìm các từ tương ứng cho cái việc ỉa chiếm mất cả tuần hội thảo, cãi vã gay cấn mà rồi ẫn chưa kết luận hoàn toàn được. Mà khó khăn ấy chỉ do một cái lỗ gây ra. Còn chuyên hố xí hay nhà xí , chuồng hôi họ cũng gân cổ cãi nhau mãi, cho rằng gọi nhà không đúng vì nó chưa đủ yếu tố nhà. Cuối cùng việc đó tạm gác. Riêng cái toa-lét thì ít tranh luận vì khái niệm tiếng Tây mọi người không rành, nên chấp nhận luôn.
Kết thúc tuần hội thảo, các nhà khoa học chỉ mới thống nhất được: con người từ ỉa ngoài đồng đến biết làm cái nhà để ỉa cho kín đáo để khi ngồi không sợ nắng mưa đó là một tiên trình lịch sử đi từ hoang sơ đến văn minh. Nhất là khi biết đổ gio vùi triệt mùi hôi lại gọi là phân Bắc( phương Bắc- thối đổ cho Tàu) cho bõ tức. Đó là giá trị văn hóa trăm năm nghìn năm đúc kết mới có được.
Kết luận: Toa-lét, là một phát kiến vĩ đại( không dùng chữ nhà xí nhà cầu vì chưa thống nhất, nay lấy Tây làm chuẩn), Còn chuyện bài tiết tạm thống nhất lấy chữ ỉa làm chuẩn( dù nghe vẫn hơi ghê ghê).
(Ghi chú: Nếu xin thêm được tiền hội thảo sẽ được tiếp tục)
Kết thúc hội thảo.22/2/2009

Hội đồng thẩm định: Thông qua luận án tốt nghiệp "Phát kiến vĩ đại" của phóng viên tập sự ăn theo Đông Ngàn - Loại KHÁ. Khuyến nghị Cấp trên chủ quản tạo điệu kiện cho đi nguyên cứu sinh nước ngoài - sâu hơn về nguyên nhân và hậu quả để nhân rộng.
T/M hội đồng thẩm định: Chủ tịt Tranhung09.
(Nói nhỏ với tác giả: phong bì và chữ nghĩa có mỏng, nhưng thấy có cái tâm với đông bào nên cho qua, lần sau chớ có vậy nhá!)

Một số tham luận phát triển đề tài (qua mạng - ngoài luồng):
Hien H: "Một lần gặp Bụt"
"...Lần đầu tiên em biết đến cái nhà xí 2 ngăn là khi mới 6 tuổi từ thành phố sơ tán về nông thôn để tránh bom Mỹ. Buồn ỉa quá hỏi bà chủ bác ơi cái nhà xí đâu hả bác. Bà chủ nhà bảo cái chuồng hôi ở phía sau nhà. Dân nông thôn khu Ba gọi nhà xí là cái “chuồng hôi”. Cửa cái chuồng hôi được che bằng cái liếp. Đang bỏ bom thì cái liếp sột soạt rồi một ông cụ râu tóc bạc phơ như ông Bụt trong chuyện Tấm Cám bỗng hiện ra. Em kêu cháu đang ỉa, Bụt bảo thì mày cứ việc ỉa ông ngồi bên này hai ông cháu mình cùng ỉa cho vui!
Thế là lần đầu tiên được thấy chim ông Bụt. Lúc ấy em là thằng trẻ con mà đã bắt đầu ngượng nếu bị người khác nhìn thấy chim. Thế mà ông Bụt chẳng ngượng gì. Lúc đầu chỉ dám ngó sang nhìn trộm vừa nhìn vừa sợ Bụt mắng. Sau đó thấy ông Bụt hiền quá cứ tỉnh queo không nói gì, thế là ngoái hẳn cổ sang tha hồ dòm thoải mái.
Lúc đó không biết ý nghĩa chính chị chính em hay ưu việt gì của ta ở cái chuồng hôi 2 ngăn ấy mà chỉ “nhận thức đơn giản” công dụng của nó là để hai người có thể cùng ngồi ỉa với nhau không ai phải đợi ai cả, nhưng thú vị nhất là cái lần ỉa chung ấy đã giúp em lần đầu tiên khám phá ra rằng ông Bụt không những cũng có chim mà còn có cả râu bạc tóc bạc ở chim nữa...Sau rồi mới biết bà chủ nhà gọi "ông Bụt" là bá (tức bố - tiếng địa phương)."
Giaogia: "Vào cuối thập niên 1950, GG ở Huế, có nghe các o như bác nói là - đi thuyền trên sông, ở vào cuối khoang quây tượng trưng mảnh cót, để mặc thân chủ tô hô, cái đó gọi là gì - gọi là ĐI SÔNG - không biết từ ấy bây giờ còn thông dụng ko?"
Dong A: "nhà cầu 2 ngăn" trên một cái ao nuôi cá tra nữa cơ, đôi khi có cái nhà cầu có thể ngồi xem được người bên cạnh mà còn có một cái khoái nữa là xem đám cá tranh nhau mồi bên dưới. Và, nói chung là gió thổi... mát đít dễ sợ!"
CÔNG... : ""Nhất quận công, nhì ỉa đồng/ Hiu hiu gió thổi mát đôi mông" à? Thứ ở trên thì nhằm nhò gì, ở quê tớ người ta còn "linh động" hơn bằng cách mang theo cái cần xé to đùng thủng đáy, ra bờ sông đặt xuống, chui vào ngồi ở trong, xong rồi xách cần xé đi về. Có nhiều hôm buổi chiều cần xé sắp hàng dọc bờ sông, vui dễ sợ."
Đen: "Loại hố xí này ở miền quê có cái lạ là họ chỉ che phần dưới, không che phần trên. Lần ấy em nhịn không nổi cũng phải bò vào đó ngồi, ngượng chết. Hố xí làm ở góc vườn, mà góc vườn đồng nghĩa với ngã tư đường làng. Nên mọi người đi ngang qua thấy mình ráo trọi, xấu hổ muốn chết. Có điều không ai nhìn mình cả, một lát nhận ra cũng đỡ cứng người."
mai77: "...Cảm giác bây giờ thật sung sướng làm sao, gío thổi hiu hiu, bầu trời trong đầy sao, tiếng lá cây dừa kêu xào xạc, bên dưới thì tiếng khoáy nước của những chú cá háo ăn, tất cả tiếng động đó hoà lên như là một bản nhạc thật êm tai mà chắc có lẻ ít có bạn có được diễn phúc được tận hưởng."
Sprin... : "Mặt trời vừa hé rạng đông/ Bà con CM ra đồng thể thao/ Người lớn thì ở bờ ao/ Trẻ con thì ở chỗ nào cũng xong."
Huy Bom: "Đi mà trúng lỗ mới tài/ Đi chệch ra ngoài kỹ thuật còn non".
Chủ tọa Phan Văn Tú nhắc nhở: "Yêu cầu quần chúng nớ nói năng cẩn thận, blog không phải cái chợ!”

Chuyện cười ra nước mắt !

Mình thích dân ca và tiếu lâm xứ Bọ, còn Bạn thì sao? Hãy cùng ngồi với tranhung09 nghe Quang lập' Blog kể chuyện quê choa về cái hố xí hai ngăn. Bảo đảm với Bạn rất "đậm đặc", không phí thời gian nhưng đau lòng - cười ra nước mắt!
Hố xí hai ngăn 1 (Tản văn)

Năm 1965 nhà mình sơ tán lên làng Đông, Hợp tác phân cho mấy sào đất cát đầu làng, mấy anh em thi nhau ăn cắp đất cày tôn cái vườn lên cao gần một mét, ba mình lại khéo trồng cây, chỉ một năm sau nhà mình có khu vườn đẹp nhất xóm.
Xóm có bốn nhà. Phía trước là nhà anh Cu Chành, đội phó đội 1. Anh cu Chành oai nhất xóm, có xe đạp Phượng Hoàng, cười có răng vàng, có cái đài Orionton. Chiều chiều anh đạp xe đạp Phượng Hoàng, đeo cái đài to bằng cuốn từ điển Việt Anh bên hông, ngậm cái tăm, mở to đài đi từ đầu làng đến cuối xóm, anh đi đến đâu đài kêu oang oang tới đó, con nít rật rật chạy theo xe anh .
Thỉnh thoảng đi họp trên xã trên huyện về, tối anh xách đèn bão ra nhà kho hợp tác nói chuyện thời sự. Anh nói các anh trên trung ương phổ biến thế này thế kia, anh Lê Duẩn có ý kiến chỉ đạo thế này thế kia, anh Võ Nguyên Giáp động viên thế này thế kia, toàn anh không thôi, dân tình lác mắt.
Anh Cu Chành nói mấy anh trên trung ương nói cứ lo chiến đấu đi, đánh thắng Mỹ rồi tha hồ giàu. Chỉ riêng dầu mỏ cũng đủ no. Dầu mỏ nước ta như cái mâm, dầu mỏ đế quốc Mỹ như con ruồi đậu trên cái mâm, Mỹ không nhằm nhò chi với nước mình mô.
Bà con vui vẻ nói ua chầu chầu sướng hè sướng hè.
Anh cu Chành nói mấy anh trên trung ương phê phán việc đuổi chim ra khỏi thành phố của các đồng chí bạn là sai. Cứ xây dựng CNXH thành công, nhà cao cửa rộng, điện đóm giăng đầy, tự khắc chim chóc cút cả, việc chi phải đuổi.
Mấy người hỏi nước mô mà dại rứa hè. Anh Cu Chành nói các anh trên trung ương dặn cứ nói các đồng chí bạn, không được lộ ra nước nào. Nhưng tui nói nhỏ, bà con bí mật nghe, đó là nước Trung Quốc.
Bà con xôn xao nói ua chầu chầu các đồng chí bạn dại hè, đế quốc Mỹ không đuổi lại đi đuổi chim.
Mọi người phục anh Cu Chành lắm, nói Cu Chành học chưa hết lớp 5 mà chuyện trên trời dưới biển biết cả là nhờ gần trung ương. Có ai biết anh Cu Chành nhờ gần cái đài Orionton.
Chỉ có mệ Hó là không phục. Một hôm anh Cu Chành nói mấy anh trên trung ương căn dặn bà con mình phải đoàn kết. Làm được thì làm, không làm được thì thôi nhưng phải đoàn kết.
Anh Cu Chành nói tui nghiên cứu hết sách vở rồi, sở dĩ dân mình hay chửi nhau là vì phong kiến tư bản nó còn rơi rót. Mình muốn mau lên CNXH thì đừng có chửi nhau.
Mệ Hó đứng dậy vừa phủi đít quần vừa nói: Cu Chành nói hay rứa răng toàn đi ỉa vứt. Anh Cu Chành nói họp hành không được nói cu, phát ngôn bừa bãi.
Mệ Hó nói mi đi họp răng không bỏ cu ở nhà, mang cu đi, tau nói cu chơ răng. Anh Cu Chành đập bàn nói yêu cầu quần chúng Hó nói năng cẩn thận, đây không phải cái chợ.
Mệ Hó không sợ nhưng xuống giọng nói đồng chí Cu Chành nói hay rứa răng toàn đi ỉa vứt. Anh Cu Chành nói không được nói chuyện ỉa đái nơi hội nghị, phát ngôn bừa bãi. Mệ Hó tịt, ngồi xuống nói ôi trời, l. trám được chơ tai không biết răng mà trám.
Mệ Hó ở ngay bên phải nhà mình, gọi là mệ chứ chỉ trên năm mươi chút thôi, mông vú còn nẩy lắm. Không thấy chồng con mệ đâu, chỉ thấy mệ ở với đứa cháu gái 11 tuổi, bằng tuổi mình.
Mệ ngoa nhất xóm, động bất kì chuyện gì mệ cũng chửi. Mệ tức anh Cu Chành chuyên môn nhảy hàng rào sang ỉa hố xí nhà mệ, ỉa xong không đổ tro, không đậy nắp, bẻ tranh tre quẹt đít, tan cả mái lợp. Chỉ chuyện anh Cu Chành đi ỉa hố xí nhà mệ mà mệ chửi anh suốt ngày.
Hồi này có phong trào hố xí hai ngăn. Anh Cu Chành nói các anh trên trung ương nói đây là phát minh khoa học của Việt Nam, Nhật Bản thừa nhận đây là một trong 7 công trình khoa học vĩ đại nhất của thế kỉ 20.
Anh Cu Chành nói hố xí hai ngăn là thành quả CNXH. Ngăn này ỉa, ngăn kia ủ phân rất chi là khoa học, vệ sinh cực kì. Bọn tư bản chúng nó ở nhà cao tầng, không làm hố xí hai ngăn, phân chảy ra đường ống trôi ra sông, rồi lại múc nước sông nấu ăn, có tởm không bà con.
Bà con nói ua chầu chầu tư bản ngu chi ngu lạ.
Nói thế nhưng anh Cu Chành không làm, nhà nào cũng làm nhưng anh không làm, toàn xách đít nhảy hàng rào sang nhà mệ Hó ỉa.
Anh Cu Chành ngồi trong hố xí, mệ Hó nhảy chồm chồm ở ngoài chửi cha tổ Cu Chành, ỉa đâu không ỉa răng ỉa nhà tao! Anh Cu Chành nhóng cổ ra nói đồng chí Hó để yên cho tôi ỉa xong đã rồi phát biểu, đừng phát biểu bừa bãi.
Mệ Hó nén giận, ngồi bó gối trước cửa hố xí chờ anh Cu Chành ỉa xong để chửi, anh Cu Chành lại nhóng cổ nói mệ Hó cho tôi xin mấy que quẹt khu (đít).
Mệ Hó laị nhảy chồm chồm chửi vơ làng xóm nời... có ai như thằng Cu Chành không, nó ỉa vất nhà tui còn bắt tui quẹt khu nó đây nời!
Anh Chành lại nhóng cổ ra nói mệ không kiếm que cho tui chùi khu thì tui bẻ tranh tre nhà mệ. Mệ Hó tức uất rú lên nhưng vẫn phải kiếm que cho anh Cu Chành. Mệ dúi que vào cho anh, hét que đây que đây, chùi xong rồi ăn luôn nghe Cu Chành!
Anh Cu Chành ra khỏi hố xí, nhảy hàng rào về nhà . Mệ Hó nhảy sang nhà anh nhảy chồm chồm, ra sức chửi.
Anh Cu Chành bật cái đài Orionton, văn hết nấc. Mệ Hó cố gào lên cho át tiếng đài, mệt quá thở hồng hộc. Mệ hét lên cha tổ mi Chành nời, mi nói hay rứa răng cứ đi ỉa vứt!
Anh Cu Chành nói này, đài đang phổ biến chủ trương đường lối, đồng chí Hó lại đem chuyện ỉa đái ra đây là có ý gì. Câm họng không tui kêu dân quân trói cổ liền.
Mệ Hó tịt, quắp đít đi về, vừa đi vừa chửi vơ cu Chành nời, tao thua cái đài chớ không thua mi mô nha!

Hố xí hai ngăn 2

Còn nhà thứ tư là nhà ông Mẹt Lạm ở sát sau nhà mệ Hó, cũng ở bên phải nhà mình. Ông chết vợ, có một đứa con trai là thằng cu Đán. Thằng này đánh cờ tướng cực giỏi, mình học đến lớp 5, nó mới học lớp 2, nó chấp mình một xe mà 10 ván mình cũng chỉ thắng nó được 2,3 ván.
Cu Đán nói anh đánh cờ dở như bọ tui đi ỉa. Lúc đầu mình không để ý, nhưng sau thấy lạ, hễ đau bụng là ông Mẹt Lạm lại nhảy sang hàng rào, vào hố xí mệ Hó, dù nhà ông cũng có hố xí.
Sau lại thấy hễ mệ Hó đi ra hố xí là ông Mẹt Lạm kêu đau bụng liền. Mình hỏi cu Đán răng thấy mệ Hó ra hố xí là bọ mi đau bụng? Nó nói bọ tui đau cu không phải đau bụng.
Mình không hiểu, hố xí vừa chật vừa thối inh, làm gì được ở đó. Cu Đán nhăn răng cười nói tui thấy bọ tui lẹo chắc với mệ Hó rồi, hay lắm. Nó chồm lên bụng mình dập dập nói ri nì ri nì, Hó ơi Hó ơi anh yêu Hó, Hó ơi Hó ơi anh yêu Hó.
Mình hỏi lẹo chắc ở hố xí à. Nó nói không phải, hố xí chỉ tâm sự thôi, rồi bọ tui bưng mệ Hó vô nhà. Mình nói vừa ỉa vừa tâm sự à? Thằng Đán nói ừ, nói đi nói lại chỉ có câu Hó nhớ Lạm không, Lạm nhớ Hó không, rứa mà nói cả buổi, ỉa hết cứt rồi vẫn cứ nói.
Mình nói chi mà cực rứa hè. Thằng Đán nói tâm sự chỗ khác thì anh Cu Chành phát hiện, kêu dân quân bắt liền. Mình nói hèn chi mệ Hó không cho anh cu Chành vào ỉa hố xí mệ. Thằng Đán nói anh cu Chành cũng muốn tâm sự với mệ Hó nhưng mệ ghét, không cho.
Mình nói mi đã biết thì anh Cu Chành cũng biết. Thằng Đán nói lúc đầu sợ anh Cu Chành thì ra hố xí tâm sự, sau đổ lì không sợ nhưng quen rồi, hễ muốn tâm sự là buồn ỉa liền.
Mình cười nói tao không tin, thằng Đán nói thiệt đó, bọ tui nói vừa ỉa vừa tâm sự thích lắm, quan trọng là mình ỉa đừng có tiếng kêu, kêu thì mất lịch sự, rứa thôi.
Làng Đông hồi đó làm hố xí hai ngăn, ngăn ỉa ngăn ủ nghiêm túc lắm, sau rồi tùm lum cả. Đang đau bụng có người ngồi rồi, không nhịn được liền nhảy sang ngăn kia, ủ chẳng ủ thì thôi, ỉa cái đã. Dần dần hố xí hai ngăn thành ra hai hố xí.
Anh Cu Chành nói các anh trên trung ương nói dân mình lạc hậu, chỉ mỗi việc ỉa cho có khoa học mà cũng không hoàn thành nhiệm vụ. Mệ Hó nói ôi dà, không thấy trung ương giao nhiệm vụ ăn, toàn giao nhiệm vụ ỉa thôi.
Nhưng anh Cu Chành không mắng mệ Hó phát ngôn bừa bãi nữa, chỉ nói đồng chí Hó có thắc mắc chi nói sau. Cuối buổi anh Cu Chành nói đồng chí Hó ở lại tôi giải thích.
Chẳng biết anh Chành giải thích thế nào, tối hôm đó mẹ Hó nhảy chồm chồm, chửi ông Mẹt Lạm, rung làng chuyển xóm cả đêm. Mệ Hó nói vơ Mẹt Lạm nời, tau nói cho mà biết nha, từ ni cặc mi có bá ( dát) vàng, tau cũng không thèm nha.
Chuyện hủ hoá mệ Hó ông Mẹt Lạm tự nhiên cả làng ai cũng biết. Đi đâu nghe ai nói câu khích là mệ Hó lại nhảy sang nhà ông Mẹt Lạm chửi, vừa chửi vừa vỗ bướm bem bép, hét vơ Mẹt Lạm nời, tao thà để l. cho chó ăn, không cho mi liếm mô nha !
Mình hỏi thằng Đán răng rứa. Thằng Đán nói không biết ai nói bọ tui khoe mệ Hó thuê bọ tui lẹo mệ, một phát 5 hào, đến giờ mệ nợ cả trăm đồng không chịu trả. Mình nói thiệt không, nó nói biết mô, nghe người ta nói rứa.
Một hôm mình với thằng Đán đang đánh cờ, ông Mẹt Lạm đi đâu về, mặt mày hằm hằm nói đụ mạ con l. trâu, đụ mạ con l. trâu. Ông lôi cái cuốc xông sang vườn mệ Hó đập tan cái hố xí hai ngăn, lại còn xúc cứt vứt ra đầy vườn.
Mình hỏi thằng Đán răng rứa. Thắng Đán nói không biết ai nói mệ Hó khoe bọ tui hẹn mệ đi ỉa, rồi liếm khô khu cho mệ, mệ mới cho lẹo. Mình nói tởm, thịêt không, nó nói biết mô, nghe người ta nói rứa.
Mệ Họ nhảy chồm chồm, vừa chửi vừa xúc cứt hất sang nhà thằng Đán, nói vơ Mẹt Lạm nời, trả cứt cho mi đây nời.
Ông Mẹt Lạm lại xúc cứt hất sang nhà mệ Hó, vừa hất vừa hét đụ mạ con l. trâu, đụ mạ con l, trâu!
Xúc đi xúc lại hết phân, cả hai ỉa cứt mới, gói lại ném vào nhà nhau, ngày nào cũng chửi nhau đánh nhau rung làng chuyển xóm.
Anh Cu Chành nói các anh trên trung ương nói thấy dân minh mất đoàn kết, các anh rất đau lòng. Để cho đồng chí Hó, đồng chí Lạm đánh chửi nhau tui có khuyết điểm với trung ương, có tội với bà con.
Nói xong thì Cu Chành khóc
Bà con nói ua chầu chầu đồng chí Cu Chành tội hè.
Anh Cu Chành nói đã coi nhau như kẻ thù thì sống gần nhau càng thêm tan cửa nát nhà, tui nói rứa có phải không bà con?
Bà con nói ua chầu chầu đồng chí cu Chành nói phải quá phải quá
Tháng sau cả mệ Hó, cả ông Mẹt Lạm đều đi kinh tế mới, hai cái vườn gửi lại cho Cu Chành coi sóc.
Anh Cu Chành nói đồng chí Hó đồng chí Lạm ra đi xóm làng tiếc lắm, nói xong thì khóc. Mệ Hó và ông Mẹt Lạm cũng khóc, cả hai đều xin lỗi bà con láng giềng.
Bà con nói ua chầu chầu, đồng chí Cu Chành đoàn kết giỏi hung
Mệ Hó, ông Mẹt Lạm đi cả chục năm không về, nghe nói muốn về lắm nhưng không có tiền về, hai cái vườn mặc nhiên thành vườn anh Cu Chành.
Hè này về quê, lên làng Đông chơi, khu vườn 16 sào đất của anh Cu Chành nhà cửa, cây cối đẹp ngây ngất. Mình hỏi anh Cu Chành: mệ Hó ông Mẹt Lạm có về không anh. Cu Chành cười hậc một tiếng nói không chết là may, còn đòi về.

22/02/2009

Cài Adobe Flash Player cho FireFox

Adobe Flash Player là gì?
Hiểu nôm na: nó là một phần mềm đa phương tiện (multimedia); không thể thiếu với dân @. Dùng để nghe âm thanh, xem hình ảnh động, video... trong qua trình lướt web và nhúng file vào weblog, Nó cần cài đặt đi cùng trình duyệt web IE, FF, Chrom,...Nếu máy bạn không có, máy sẽ thông báo yêu cầu cài đặt Adobe. 


Hồi mình mới dùng trình duyệt FireFox đã bể mình vì cái vụ ông Cáo lửa đòi hỏi "Install Missing Plugins" mới xem được trang weblog. Thiết lập cả chục lần cũng "thiếu". Nhân đọc bài "Khắc phục lỗi không cài đặt được Adobe Flash Player trong FireFox" đăng trên http://www.vietwebguide.com/ (Link này, nay không còn hoạt động). Nhớ lại va vấp xưa, nên phổ biến lại cho bạn nào chưa biết để có cách xử nó "nhẹ hều!":

Tải phiên bản mới nhất về máy:
Bạn vào trang này: http://get.adobe.com/flashplayer/ 
Tải Adobe Flash Player cho máy.

Sau khi đã vào trang Adobe các bạn cũng click tiếp vào Button Agree.... là trình duyệt tự chuyển đến link Download Plugin về.






Sau khi cài đặt xong, Khởi động lại Firefox. Adobe Flash Player sẽ tự tích hợp vào Firefox.

Khắc phục lỗi không cài đặt được Adobe Flash Player trong Firefox
 
Xahoithongtin:

Hiện nay, flash gần như là phần không thể thiếu trên các trang web. Vì vậy, việc cài đặt Adobe Flash Player cho trình duyệt để chơi các file flash là việc cần thiết.
Tuy nhiên, tiến trình cài đặt này trong Firefox, đặc biệt là đối với phiên bản 3 và trong Windows Vista, đôi lúc không được suôn sẻ. Bạn đã nhấn nút “Install Missing Plugins” (hình 1) khi được yêu cầu, làm theo các hướng dẫn, khởi động lại Firefox, nhưng vẫn không thể hoàn thành việc cài đặt được.
Thay vì thực hiện lại các bước trên với hy vọng thành công không nhiều, bạn hãy tự mình tiến hành cài đặt plugin này. Bạn chỉ tốn công hơn một chút nhưng mức độ thành công là 99%. Hơn nữa, bạn có thể áp dụng tương tự cách cài đặt đó cho bất kỳ plugin nào, không nhất thiết là chỉ với Adobe Flash Player.
Xem ảnh lớn
Hình 1

Đầu tiên, bạn tải file cài đặt Adobe Flash Player về máy tính từ địa chỉ http://fpdownload.macromedia.com/get/flashplayer/xpi/current/flashplayer-win.xpi. Sau đó, bạn đổi tên file flashplayer-win.xpi thành flashplayer-win.xpi.zip.
Bởi vì bạn đã đổi phần mở rộng từ xpi thành zip nên bạn có thể nhấn đúp chuột vào file trên để xem các file được chứa trong nó. Tiếp theo, bạn copy 2 file flashplayer.xptNPSWF32.dll nằm trong file zip (hình 2) vào thư mục chứa plugin của Firefox là hoàn thành việc cài đặt:

- Nếu muốn cài đặt plugin cho mọi tài khoản Firefox, bạn chép 2 file trên vào thư mục C:\Program Files\Mozilla Firefox\plugins.

- Nếu muốn cài đặt plugin cho riêng tài khoản Firefox của bạn, bạn làm như sau: dùng Windows Explorer tìm đến đường dẫn %APPDATA%\Mozilla (hình 3) rồi tạo thư mục Plugins (hình 4), sau đó chép 2 file trên vào thư mục Plugins mới tạo.
Xem ảnh lớn
Hình 2
Xem ảnh lớn
Hình 3
Xem ảnh lớn
Hình 4

Muốn kiểm tra việc cài đặt có thành công hay không, bạn đánh dòng lệnh “about:plugins” vào thanh địa chỉ của Firefox để theo dõi danh sách các plugin đã được cài đặt (hình 5). 
Xem ảnh lớn
Hình 5
Ngô Bảo Khoa

Nếu không xong, tham khảo thêm cách giải quyết trục trặc:

Vn.answers.yahoo:
Câu hỏi:
Cài đặt Adobe Flash Player không được?
Tôi vào web site của Adobe down load phần mềm Flash Player nhưng sau khi Click chọn "I Agree..."(Gold bar) thì lại không Install được mặc dù đã tắt tất cả các trình duyệt internet. Trên giao diện xuất hiện lời nhắn Click vào dòng nhắc để install nhưng dòng nhắc lại không xuất hiện. Tôi vẫn down đc các phần mềm khác. 

Câu trả lời hay nhất - Do người đọc bình chọn

- Trước tiên, vào Control Panel mở biểu tượng Internet Options, chọn thẻ Security, chọn tiếp Custom Level…khi một hộp thoại hiện ra ta click chọn Enable hết tất cả các mục trong đó, và sau cùng nhấn nút OK.
-Vào Control Panel kíck liên kết biểu tượng NetWork Connections / Local Area Connection / Properties .Tại đây, khi khung cửa sổ Local Area Connection Properties hiện ra, để cho dễ làm thì ta click chọn đánh dấu kiểm tất cả các ô trong khung This connection uses the follwing items và sau cùng nhấn Enter.
-Vào Control Pannel kíck liên kết vào biểu tượng Automatic Update và click chọn kiểm vào ô Automatic [recommended] hoặc ô Download updates forme, but let me choose when to install them.
-Vào Control Panel kíck vào biểu tượng Windows Firewall để tắt tiến trình hoạt động này đi.
-Vào ổ C giải phóng bớt các các chương trình phần mềm chưa cần thiết sử dụng nhằm để tạo thêm dung lượng trống cho ổ đĩa được chuẩn bị tải về.

- Đồng thời, click vào đây ;
http://www.adobe.com/shockwave/download/… Nhấp vào hàng chữ Agree and install now. Sau đó sẽ có một dòng màu vàng ngay dưới thanh Address trình duyệt, kế tiếp click trỏ phải vào đó chọn Intstall... , chọn Install tiếp là có thể tải về được.
-Nếu vẫn không tải được thì nên đến cửa hàng tin học mua cái đĩa chỉ 8000đvn có chương trình Adobe Flash Player. Nếu dùng cả đĩa Adobe Flash Player để cài mà cũng không được, thì coi lại trong máy có cài đặt phần mềm ngăn chặn cài đặt hay không thì phải nhờ chính người đã cài đặt để gỡ nó ra [chú ý phần mềm ngăn chặn cài đặt khác với phần mềm đóng băng]. Nếu vẫn không cài đặt được thì chỉ còn cách là Format cài lại Windows.
--------------------------------
Chúc Bạn "hạ hỏa" hết "điên gan" - từ thở dài đến thở phào nhẹ nhõm!


Cập nhật phần mềm:
Thỉnh thoảng máy bạn sẽ xuất hiện thông báo, hỏi có cần Update:
- Bạn nhấp vào nút INSTALL: Máy sẽ chạy chương trình Update.


- Tải xong, nó sẽ xuất của sổ nhỏ thứ hai: Bạn nháy chuột chọn vào ô nhỏ I have read anhd agree...
- Rồi nhấp vào nút INSTALL để thiết lập cho máy.
- Nhấp vào nút DONE thoát, kết thúc.
_______________________

 
Khắc phục lỗi Shockwave Flash crash trong Google Chrome

Quản Trị Mạng - Trong bài viết dưới đây, chúng tôi sẽ hướng dẫn các bạn cách khắc phục lỗi xảy ra trên trình duyệt Google Chrome khi ứng dụng hỗ trợ Shockwave Flash gặp lỗi và ngừng hoạt động.
lỗi Shockwave Flash crask trong Chrome
Nguyên nhân chúng ta đang nói về Chrome ở đây là cách thức trình duyệt xử lý và hiển thị các phần nội dung Flash. Trong khi các trình duyệt khác có xu hướng cài đặt ứng dụng Flash từ hệ thống host, thì Chrome lại bao gồm cơ chế này từ bên trong. Khi mọi việc hoạt động ổn định thì hoàn toàn không có vấn đề gì xảy ra, và quá trình cài đặt Flash bên trong luôn được cập nhật với từng phiên bản Chrome.
Nhưng trên thực tế, không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra như vậy, vì Chrome sẽ gặp nhiều trường hợp “phân vân” giữa việc cài đặt Flash của hệ điều hành và Flash bên trong trình duyệt. Kết quả dẫn đến là tình trạng lag, giật màn hình, dung lượng bộ nhớ bị sử dụng quá nhiều, và toàn bộ các phần nội dung bằng Flash sẽ bị crash với thông báo lỗi: The following plug-in has crashed: Shockwave Flash.
kiểm tra plug in
Trước tiên, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra thông báo hiển thị khi xảy ra lỗi có liên quan tới Shockwave nhưng thực tế về mặt kỹ thuật lại không hề có chuyện gì liên quan tới ứng dụng này của Adobe. Tiếp theo, không phải tất cả các thành phần Flash gặp lỗi trong trình duyệt đều là kết quả của việc xung đột khi cài đặt.
Để khắc phục, các bạn gõ about:plugins vào ô Address của Chrome, sau đó hệ thống sẽ liệt kê toàn bộ các plug in đã được cài đặt trong trình duyệt (khác với phần Extensions), tìm kiếm phần Flash tại đây. Nếu bạn thấy có dòng Flash (2 Files) như hình trên thì đây chính là phần chúng ta cần khắc phục. Cũng tại cửa sổ này, ở phía góc trên bên phải sẽ có biểu tượng [+] Details, nhấn nút này để hiển thị thông tin chi tiết của plug in được lựa chọn. Sau đó, quay trở về Flash.
2 phần Flash
Các bạn sẽ thấy thông tin hiển thị như hình trên, 2 đối tượng Flash đã được cài đặt, 1 của Chrome (được khoanh vùng bằng ô đỏ) và 1 của hệ điều hành (bên dưới). Tất cả những gì chúng ta cần làm ở đây là nhấn vào đường dẫn Disable của Flash bên trong Chrome (nằm trong thư mục AppData của trình duyệt).
disable 1 phần Flash
Sau đó, khởi động lại Chrome, truy cập trang test của Adobe để kiểm tra lại. Nếu hiển thị như hình dưới nghĩa là vấn đề của chúng ta đã được khắc phục hoàn tất:
kiểm tra Chrome
Rất đơn giản và dễ dàng, chúc các bạn thành công!

T.Anh (HowToGeek)

******
Xem chuyên mục khác:

Bom tấn của Tranhung09:
 

Gài độ